Skip to main content
Chuyện nay, chuyện xưa

Mấy năm qua có dịp đi nhiều nơi tới nhiều chỗ ,biết nhiều chuyện mình thấy đa phần dân ta mỗi lần bắt được tội phạm thì xúm nhau đánh đập nhiều lúc gây án mạng,khi va chạm giao thông bất kể ai đúng ai sai đều xông vào đánh người mà không chờ cơ quan chức năng can thiệp
Nhiều nơi dân làng bắt được bọn trộm chó xúm nhau đánh chết,hình như xã hội ngày nay thích dùng luật rừng hơn là luật pháp khiến người ta trở nên độc ác vô tâm
Nhớ lại ngày xưa trước 75 người miền Nam mỗi khi bắt được bọn trộm cướp không bao giờ đánh đập mà dẫn lên xã cho chính quyền xử trị, còn ở đô thị thì kêu cảnh sát áp giải về bốt,khi có tranh chấp quyền lợi thì nhờ cơ quan chức năng phân giải,việc đâm chém nhau là của các băng nhóm gian hồ chứ dân bình thường không can dự
Chỉ duy nhất một lần ,ấy là sau cách mạng ngày 1/11/1963 những phần tử giả danh sinh viên phật tử với sự tiếp tay của nhóm quân nhân bất hảo xông vào cơ quan công đường  từ chi công an quận phân chi công an xã,trụ sở đại diện hội đồng xã,vào tận nhà dân bắt bớ đánh đập người nầy kẻ nọ
Chỉ trừ quận đường thì không dám,bởi quận lỵ do quân đội trấn giữ, mà quân đội thì không can dự chính trị
Ông Nguyễn thanh Tòng trưởng chi công an quận Duy xuyên bị đánh một trận nên thân phải trốn vô miền Nam đăng lính
Còn những vị ở Hội đồng xã kể cả phân chi công an cũng bị đánh tơi bời xác mướp nhiều vị sau đó bỏ nghề
Thầy mình ,thầy Ân dạy lớp ba Hương trường Tây Bình,một người thầy khả kính mà hầu hết phụ huynh đều kính trọng cũng bị đánh bất tỉnh nhân sự chỉ vì thầy theo đạo công giáo hay đi lễ nhà thờ đàm đạo với cha xứ nên bị quy tội ở trong ban ám sát thủ tiêu  phật tử của nhà thờ
Nghe nói vậy chớ đâu có thấy phật tử nào trong quận bị giết bị thủ tiêu
Sáng ngày 3/11/1963 thị tứ Nam Phước lửa cháy rực trời ,mình chạy lên coi thì thấy lầu Hoàng bị đốt phá,
Ở Nam Phước lúc ấy có duy nhất một cái nhà lầu hai tầng thường kêu lầu Hoàng
Ông Hoàng là thương gia giàu có bậc nhứt ở Nam Phước  buôn vải ngoại nhập,ông theo đạo công giáo người ta nói trong nhà ông có chứa bao tải và dao găm dùng để ám sát thủ tiêu phật tử trong quận,lúc đó ông không có nhà,mình thấy một đám thanh niên lạ hoắc  vừa đập phá đồ đạc trong nhà, mình thấy có anh Ly vừa khoa chân múa tay vừa lôi những cây vải to tướng quăng xuống đường để người dưới đất châm lửa đốt,hình như cách mạng là phải đập phá đốt bỏ
Nghe nhiều người nói đó là những sinh viên ở Sài gòn về đi diệt ác ôn
Anh Ly lớn hơn mình cỡ chục tuổi ,anh mồ côi cả cha lẫn mẹ ,không còn ai thân thích nên đi ở đợ giữ bò cho nhà bác Đại ở gần trường Huấn ,anh có tật ở chưn nên đi cà nhắc ,mới chiều hôm kia anh  còn lùa bò ra chỗ cồn Lăng anh đưa điếu thuốc lá sai mình vô trong xóm xin lửa mồi thuốc mà chừ anh đã lên tới chức sinh viên anh thật tài giỏi mình vô cùng ngưỡng mộ
Sau đó thi không thấy  anh về lại giữ bò cho bác Đại,nghe đồn anh đi theo đoàn sinh viên đập phá các nơi  đã đời rồi anh nhảy núi và biệt tăm
Nhân rằm tháng bảy sắp về ghi lại đôi dòng tưởng nhớ anh
Một người anh  cũng là người bạn cùng thời giữ bò ,chăn trâu,cắt cỏ

Comments

Popular posts from this blog

Chuyện tù "cải tạo" của Phó Tổng Thanh Tra Ngân Hàng Quốc Gia VNCH Một bạn thân ở Montréal Canada vừa gửi cho tôi cuốn Pháp Ngữ Souvenirs et Pensées, viết bởi Bà Bác Sỹ Nguyễn Thị Đảnh và được Bác Sỹ Từ Uyên chuyển qua Việt Ngữ. Bạn lại khuyến khích tôi nếu có thì giờ thì chuyển qua Anh Ngữ theo sự mong muốn của tác giả. Sau khi đọc tôi thấy đặc biệt ở chỗ tù cải tạo này là một chuyên viên tài chính ngân hàng, khác hẳn trường hợp thường thấy của các sỹ quan trong quân lực. Ông Thảo bị đầy đọa sáu năm rưỡi trời để hy vọng moi các hiểu biết của ông về tài sản Ngân Hàng Quốc Gia. Bà Bác Sỹ Đảnh nay định cư tại Oslo Na Uy là một phụ nữ miền Nam, Tây học. Phu quân Đỗ Văn Thảo cũng là người Nam, sinh ngày 21/8/1927 tại Gò Công. Sau khi tốt nghiệp Đại Học tại Pháp ông Thảo đã về làm việc tại Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam từ tháng Tư năm 1955. Ông đã giữ chức Giám Đốc Nha Ngoại Viện rồi Phó Tổng Thanh Tra Ngân Hàng Quốc Gia cho đến ngày 30/4/1975. Ông bị đi tù cải tạo tháng 6/1975 rồi ...

TỘI ÁC ĐAO PHỦ ANH EM HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG TẠI HUẾ 1968

TƯỞNG NIỆM ̀́58 CUỘC THẢM SÁT TẾT MẬU THÂN 1968 CỘNG SẢN VIỆT NAM GIẾT HẠI TẬP THỂ THƯỜNG DÂN VÔ TỘI 1968 - 2026 Mậu Thân-Huế, anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường và người vẽ đường hươu chạy: Nguyễn Quang Lập Tết Mậu Thân-Huế 1968 là sự diệt chủng của CS đối với Miền Nam, trong đó xác người vương vãi khắp nơi, từ góc phố đến thôn làng, từ nóc nhà, sân sau, sân trước, đến lùm cây ngọn cỏ. Toàn thành phố phủ một màu tang trắng bất tận, trải dài từ thị xã cho đến tận núi Ba Đồn, nơi tái chôn cất 5327 xác thường dân vô tội mà đã bị trói quặt đàng sau, cột thành từng chùm rồi lấp trong những hầm sâu hố cạn. Còn di tích lịch sử quý báu của dân tộc, cố đô nhà Nguyễn bị phá hủy gần như hoàn toàn, nhà cửa của dân chúng thì trở thành gạch vụn vào đúng dịp tết cổ truyền Mậu Thân 1968, qua sự kiện lừa ngưng bắn ba ngày ăn tết của Hồ Chí Minh và Lê Duẩn. Đó cũng là câu chuyện mà hàng mấy chục người Việt Cộng nằm vùng trong thành phố Huế, chẳng hạn như Nguyễn Đắc Xuân, Nguyễn Thị Đoan Trinh...

TẠI SAO CÁC NHÓM CÁNH TẢ PHƯƠNG TÂY ĐẶT LỢI ÍCH TOÀN CẦU HÓA LÊN TRÊN LÒNG YÊU NƯỚC, YÊU DÂN TỘC ?

Yêu nước theo nghĩa cổ điển là gì ? Khái niệm yêu nước và yêu dân tộc theo nghĩa phổ biến, cổ điển thường được hiểu là những tình cảm tự nhiên, thiêng liêng gắn liền với cội nguồn và sự sinh tồn của một cộng đồng. Theo nghĩa đó, lòng yêu nước bắt đầu từ tình yêu địa lý và huyết thống - sự gắn kết với mảnh đất nơi mình sinh ra, với cảnh quan, ngôn ngữ, phong tục tập quán - và mở rộng thành ý thức dân tộc: sự tự nhận thức mình thuộc về một cộng đồng có chung lịch sử, văn hóa và vận mệnh. Biểu hiện cao nhất và phổ biến nhất của lòng yêu nước trong lịch sử là ý thức bảo vệ chủ quyền và độc lập. Lòng yêu nước thường bùng phát mạnh mẽ nhất khi dân tộc đối mặt với hiểm họa từ bên ngoài, tạo nên sức mạnh đoàn kết vượt qua mọi khác biệt cá nhân. Song song với đó là việc bảo tồn di sản: coi tiếng mẹ đẻ là "linh hồn" của dân tộc, tôn trọng công ơn tiền nhân và duy trì các chuẩn mực văn hóa riêng biệt phân biệt dân tộc này với dân tộc kh...