Skip to main content

Big Five

LIÊN HIỆP QUỐC "HOẠI TỬ", XÓA BÀN LÀM LẠI LÀ VỪA!
* Quốc tế đã phải trả giá quá đắt, kể từ ngày rước Trung cộng vào ngồi ghế "Big Five" trong Hội đồng Bảo an LHQ (cuối năm 1971)!

&1&
Khi Đệ nhị thế chiến bước qua giai đoạn phe Đồng Minh lấn lướt phe Trục, và dù chiến tranh vẫn chưa khép lại, ý tưởng thành lập về tổ chức Liên Hiệp Quốc (UN: "United Nations") đã được đưa ra bàn bạc, ngay từ lúc bấy giờ, giữa "bốn ông lớn" - Big Four - gồm Mỹ, Soviet, Anh, và Trung Hoa dân quốc (ROC: Republic of China). Quí bạn để ý chút: trong Big Four không có mặt Pháp, vì một lẽ đơn giản nước Pháp bấy giờ đã bị Đức Quốc xã chiếm đóng mất tiêu.

Đệ nhị Thế chiến chấm dứt. Cùng với định chế UN, xúc tiến thành lập Hội đồng Bảo an (UNSC) với 5 Ủy viên thường trực - Big Five, gồm 4 "ông lớn" nêu trên cộng với Pháp.

&2&
Nói nào ngay, trong suốt một phần tư thế kỷ (1945-1971) UN cũng đã cố gắng thực hiện chức trách là gìn giữ hòa bình, tạo mối dây liên lạc giữa các quốc gia để trợ giúp phát triển.
Trong 1/4 thế kỷ này, Trung cộng đứng ngoài rìa, không được phép có mặt "phó hội" tại Liên Hiệp Quốc.

NHƯNG, với Nghị quyết 2758 (thông qua ngày 25/10/1971), UN mở cửa, cho phép Bắc Kinh bước vào; hơn nữa, còn đẩy Bắc Kinh vào ngồi chình ình trong Big Five của Hội đồng Bảo an LHQ (UNSC)!
[ Mở ngoặc: Nghị quyết 2758 cho phép Cộng hòa nhân dân Trung Hoa, tức Trung cộng, có mặt trong Big Five bằng cách "trục xuất" (expel) chiếc ghế của "đại diện Tưởng Giới Thạch" (representatives of Chiang Kai-shek) - hoàn toàn không có dòng chữ nào ghi "trục xuất ROC" (Trung Hoa dân quốc). Tôi đã có bài phân tích vì sao dùng thuật từ lấp lửng như vậy ]

&3&
TRẢ GIÁ QUÁ ĐẮT!
Giới thạo tin quốc tế lúc bấy giờ đã phân tích Mỹ muốn bao vây Soviet nên liên thủ với chế độ Bắc Kinh. Tuy nhiên, Mỹ có thể nhượng bộ nhiều lợi ích để kéo Tàu cùng chống Soviet mà không nhứt thiết phải trải thảm đỏ rước Bắc Kinh vào trong UNSC.

Mỹ, và cùng với Mỹ là quốc tế, đã phải trả giá quá đắt khi rước một quốc gia (Trung cộng) chuyên đi xâm lược - mỉa mai thay - nhận trọng trách "gìn giữ hòa bình"!

Cần nhìn lại dữ kiện lịch sử cho tỏ tường:
- Đánh đuổi quân phiệt Nhựt ra khỏi bờ cõi Hoa lục (năm 1945) là quân đội ROC (Trung Hoa dân quốc), còn Hồng quân của Mao Trạch Đông không đóng vai trò gì "nặng ký" trong việc đẩy lùi Nhựt Bổn. Binh lính của Mao, sau đó, chỉ nhắm mục tiêu là lật đổ thể chế Trung Hoa dân quốc (vào cuối năm 1949);
- Hồng quân của Mao Trạch Đông xâm lược và chiếm đoạt Tây Tạng vào năm 1950.

Sau khi có "chân" trong UNSC, với quyền phủ quyết (veto), Bắc Kinh đã làm gì?
Là xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa của VN vào năm 1974. Bấy giờ, chánh phủ Việt Nam Cộng hòa gởi công thư phản đối đến Liên Hiệp Quốc, NHƯNG Liên Hiệp Quốc không hề đá động gì, không hề lên tiếng chỉ trích. Vì sao? Vì, chú ý, chế độ Bắc Kinh nằm trong Big Five của UNSC nên có toàn quyền veto (phủ quyết)!

Sau này, năm 1988, khi Bắc Kinh xua quân chiếm Gạc Ma và một số đảo thuộc quần đảo Trường Sa, thấy gì? Liên Hiệp Quốc (UN) cũng không hề có bất cứ nghị quyết nào lên án hoặc nhẹ hơn, cũng không "phê bình" / "khuyến cáo" gì ráo đối với Bắc Kinh.
Câm như hến, UN hiện hình là một "câu lạc bộ các quốc gia" ngồi họp, bù khú với nhau.

Cũng chỉ vì Bắc Kinh nắm trong tay cái quyền "veto", quyền phủ quyết, nói trắng ra là Bắc Kinh tha hồ sử dụng quyền "miễn trừ trách nhiệm"!

Càng mỉa mai hơn, Bắc Kinh chi phối nhiều tổ chức trực thuộc Liên Hiệp Quốc, chẳng hạn "Hội đồng nhân quyền" - trong khi Bắc Kinh vi phạm nhân quyền ở mức tàn tệ nhứt (trấn áp sư sãi Tây Tạng, tống ngục cả triệu người Uyghurs ở Tân Cương...).

&4&
"XÓA BÀN LÀM LẠI" LÀ VỪA!

Định chế UN đang hoại tử ở một số bộ phận, thành thử:
- Hoặc phải cắt bỏ, refresh lại;
- Hoặc delete UN luôn, lập nên một định chế mới (trước đây đã từng có Hội Quốc Liên, cũng tập hợp đa quốc gia nhưng làm việc không ra ôn dịch gì nên bị delete, rồi mới "đẻ" ra UN vào năm 1945)

A) Trục xuất (expel) "Cộng hòa nhân dân Trung Hoa" khỏi UNSC, để tước cái quyền veto khỏi tay Bắc Kinh. Được không? Về mặt văn bản pháp lý là Ok. Bởi vì Nghị quyết 2758 chỉ cho phép "Cộng hòa nhân dân Trung Hoa" (Trung cộng) thay thế "đại diện Tưởng Giới Thạch" mà thôi (chớ không phải thay thế Trung Hoa dân quốc, đọc lại Nghị quyết 2758 thì biết).

Rồi, sau đó? Nói nào ngay, "Trung Hoa dân quốc" (Đài Loan) với thực thể đảo quốc như hiện nay tuy là một quốc gia phát triển, văn minh nhưng chưa đủ tư thế là một cường quốc to lớn (khác với thời kỳ 1945-1949 họ thủ đắc cả một đại lục Trung Hoa) để có thể nhận lãnh vai trò trong Big Five.

Nếu bỏ đi chiếc ghế của Trung cộng, phải có một quốc gia châu Á thay vào. Có thể là Ấn Độ, hoặc Nhựt Bổn (nếu UN chấp nhận cho một quốc gia từng nằm trong phe Trục cách đây 75 năm, quá lâu rồi, những 3/4 thế kỷ).

B) Bằng không, delete hoàn toàn UN!
Ngay trụ sở to đùng, đại qui mô của UN đóng trên đất Mỹ, đâu phải là tiền bạc do các quốc gia thành viên đóng góp xây nên - mà toàn bộ trụ sở UN do Mỹ bỏ tiền xây, kêu bằng "fair-play".
Mỹ rút khỏi UN vô tích sự. UN tìm đất khác mà xây trụ sở. Cái tổ chức UN "hoại tử" này có giỏi thì qua tá túc bên Tàu.

Một định chế mới, thay cho UN, sẽ nằm ở Mỹ.

Comments

Popular posts from this blog

​Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế

Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế… Người ấy không hỏi nhiều, không kể lể, chẳng tranh phần đúng, cũng chưa từng đòi phần hơn. Nhưng lạ lắm – cứ mỗi lần nhà có chuyện, thì chính người ấy lại là người đầu tiên chao đảo. Khi ai đó gặp hạn, người ấy lại ốm. Khi cả nhà cùng lo âu, người ấy lại gánh thêm những điều chẳng ai thấy. Không phải vì người đó yếu. Mà bởi trời đất đôi khi có một cách sắp đặt kỳ lạ: Để một người chịu nhiều hơn một chút – Để những người còn lại, được bình yên hơn một chút. co là con út trong một gia đình năm người. Chị gái lấy chồng xa, anh trai có công việc ổn định, bố mẹ vẫn khỏe mạnh ở tuổi về chiều. Chỉ riêng Co – đi đâu cũng lận đận, làm gì cũng va vấp. Đã có lúc, cô ngồi một mình và hỏi: "Hay là mình là đứa gánh nghiệp cả nhà?" Và rồi cô để ý – rất rõ – Mỗi lần trong nhà có người gặp chuyện: mẹ ốm, bố té xe, hay chị gái buồn bực chuyện chồng con… Thì chỉ vài hôm sau, Linh lại là người "đón hạn": xe hư, mất việc, hay bỗng dưng té ...

Khủng hoảng kinh tế 2008 và các sói già phố Wall

  Có lẽ nhiều người đã biết khủng hoảng kinh tế năm 2007-2008 xảy ra do bong bóng thị trường cho vay mua nhà (mortgage) của Mỹ sụp đổ, khi hàng loạt người có điểm tín dụng xấu – không có khả năng chi trả nợ - được cho vay mua nhà (subprime mortgage). Thời điểm 2000-2007, việc 1 người có thể sở hữu 2-3 căn nhà là hoàn toàn bình thường nhờ vay tiền từ các tổ chức tín dụng. Đến 1 thời điểm, khi người mua nhà không còn khả năng phát chi trả nợ, bong bóng này chắc chắn sẽ sụp đổ. Tuy nhiên, việc tín dụng xấu có thể tồn tại trong 1 thời gian dài và tạo nên ảnh hưởng dây chuyền đến nhiều tổ chức tài chính lớn trên thế giới chắc chắn không chỉ phụ thuộc vào những người có tín dụng xấu. Từ 1 đống rác, mortgage tín dụng xấu đã được hô biến thành 1 món hàng cực kỳ uy tín và chất lượng, tóm gọn lại trong hai yếu tố: 1. Biến subprime mortgage thành 1 sản phẩm hoàn toàn mới 2. Dát vàng cho sản phẩm mới này 1 trò chơi hoàn hảo đã được bày ra bởi các sói già phố Wall. Thay đổi nhận diện Yếu tố thứ...
Thuế quan mới của Trump không chỉ là vấn đề điều chỉnh thương mại — mà là động thái đầu tiên trong một cuộc thiết lập lại toàn diện: Khoản nợ $9,2 nghìn tỷ đô la đáo hạn vào năm 2025. Lạm phát vẫn tiếp diễn. Các đồng minh đang thay đổi. Đây là những gì thực sự đang diễn ra—và tại sao điều đó lại quan trọng ✔️ Bắt đầu với khoản nợ: 9,2 nghìn tỷ đô la phải được tái cấp vốn vào năm 2025. Nếu được chuyển thành trái phiếu kỳ hạn 10 năm, cứ mỗi 1 điểm cơ bản giảm lãi suất sẽ tiết kiệm được khoảng 1 tỷ đô la/năm; do đó, mức giảm 0,5% sẽ tiết kiệm được $50 tỷ đô la trong một thập kỷ. Lợi suất thấp hơn giải phóng không gian tài chính—nếu không có chúng, chi tiêu cốt lõi sẽ bị chen chúc. Vậy làm thế nào để đẩy lợi suất xuống cùng với lạm phát đang khá cứng nhắc và Fed đang hành động khá thận trọng? ❗️Cách làm của Trump hiện tại sẽ làm giảm bất ổn trong sản xuất bằng cách áp thuế quan cao. Khi đấy, thị trường rơi vào trạng thái hoảng sợ, kích hoạt tâm lý tránh rủi ro của các nhà đầu tư. Điều n...