Skip to main content
Chiếc bánh Pecan

Những ngày cuối tháng Tư năm nay tôi ở Las Vegas. Tôi đến thành phố cờ bạc này nhiều lần chỉ vì các công ty kỹ thuật hay tổ chức hội nghị ở đây. Lần này lái xe từ Arizona qua và có dắt vợ con theo. 

Thứ Bảy vừa rồi ghé ăn trưa ở Bellagio Hotel. Trên quày thức ăn có bánh Pecan. Lấy một chiếc, chụp một tấm hình nhưng không ăn ngay. "Sao anh cứ nhìn hoài mà không ăn", vợ hỏi. "Anh có kỷ niệm với loại bánh này", tôi đáp. "Anh có nhiều kỷ niệm quá, chiếc bánh Pecan cũng có kỷ niệm", vợ nói như than thở.   

Ngày mới định cư ở Mỹ tôi xin được một việc làm trong nhà kho của một hãng điện tử. Nhà bếp hay bán bánh Pecan. Trong bữa ăn trưa, mỗi tuần một hai lần, tôi mua thêm một chiếc bánh Pecan nhỏ để ăn tráng miệng. Tôi chỉ thích ăn loại bánh này. Vì lương rất thấp nên ăn tráng miệng cũng là một tiêu chuẩn cao. 

Người đàn bà da đen ngồi ở quày tính tiền rất có cảm tình với người Việt tỵ nạn. Bà làm ở nhà ăn chỉ vài giờ một ngày. Dường như hiểu được khó khăn nên khi quen biết nhau bà không tính tiền chiếc bánh. Cũng vì bà không tính tiền nên từ đó tôi không mua bánh Pecan nữa. Bà hiểu và giải thích "Vì tôi làm trong nhà bếp nên không phải trả tiền ăn trưa, chiếc bánh của cậu chẳng qua là tính vào phần bánh tráng miệng của tôi thôi, đừng ngại gì cả". 

Tôi biết đó chỉ là cách nói để tôi an tâm nên cũng không mua bánh. Thỉnh thoảng khi đến phiên tôi tính tiền bà vói tay lấy chiếc bánh Pecan để sẵn bên cạnh máy tính tiền và đặt vào khay thức ăn của tôi. Vì nhiều người còn sắp hàng phía sau, chẳng lẽ đưa qua đưa lại khó coi, tôi im lặng nhận bánh và nói hai tiếng "thank you" rất nhỏ.

Một ngày nọ trong khi trả tiền cho bữa ăn trưa tôi báo cho bà biết thứ Sáu tôi sẽ ngưng làm việc ở đây. Bà tỏ ra xúc động và thắc mắc nếu tôi có đến nhà ăn vào trưa thứ Sáu. "Vâng. Tôi sẽ đến để chào tạm biệt bà", tôi hứa. "Nhớ nhé", bà nhắc. 

Thứ Sáu tôi phải lo giấy tờ ở phòng nhân viên, ngồi chờ lãnh tuần lương cuối cùng và khi xong mọi thứ, giờ ăn trưa đã hết. Tôi nghĩ giờ này chắc bà đã ra về nên tôi cũng ra về. Khi tới cổng công ty, tôi quay lại và chạy lên nhà ăn lần chót chỉ để chắc là bà đã ra về và mình sẽ không vướng mắc trong lòng về sau khi nghĩ đến.  

Nhà ăn vắng hoe vì đã hết giờ nhưng bà già vẫn còn ngồi chờ với chiếc bánh Pecan. 

Tôi mừng quá sức và thầm tự khen mình đã biết quay trở lại, nếu không bà sẽ thất vọng biết bao nhiêu.  Bà lại tặng tôi chiếc bánh Pecan. Lần này tôi nói cám ơn và đưa tay lấy nhưng không do dự. Tôi chào tạm biệt, chúc bà sức khỏe và mong có dịp trở lại thăm bà. (Sau này tôi có trở lại nhưng bà đã thôi việc từ lâu).  Bà chúc tôi học hành giỏi để có công việc tốt. 

Bước đến chân cầu thang tôi ngoái đầu nhìn lại, bà còn ngồi đó nhìn về hướng tôi đi như người mẹ nhìn theo bóng con lên đường. Thật cảm động. Một bà già da đen ở Mỹ, một thanh niên da vàng tỵ nạn từ Việt Nam xa xôi gặp nhau trong không gian tình người mênh mông như dải ngân hà. 

Trong một bài khác tôi đã viết, dòng đời như sợi tơ dài, những người đã đến và đi nhiều khi không để lại nhiều dấu tích nhưng thiếu họ sợi tơ có thể đã đứt đi một quãng. Họ là những chiếc gút nối lại những hoàn cảnh khó khăn, chiếc cầu bắc qua những chặng thăng trầm và chúng ta nên luôn tri ân họ như cành hoa biết cám ơn những giọt sương mai nhỏ xuống cuộc đời mình.

Trần Trung Đạo
(Ảnh chiếc bánh Pecan ở Bellagio Hotel)

Comments

Popular posts from this blog

Chuyện tù "cải tạo" của Phó Tổng Thanh Tra Ngân Hàng Quốc Gia VNCH Một bạn thân ở Montréal Canada vừa gửi cho tôi cuốn Pháp Ngữ Souvenirs et Pensées, viết bởi Bà Bác Sỹ Nguyễn Thị Đảnh và được Bác Sỹ Từ Uyên chuyển qua Việt Ngữ. Bạn lại khuyến khích tôi nếu có thì giờ thì chuyển qua Anh Ngữ theo sự mong muốn của tác giả. Sau khi đọc tôi thấy đặc biệt ở chỗ tù cải tạo này là một chuyên viên tài chính ngân hàng, khác hẳn trường hợp thường thấy của các sỹ quan trong quân lực. Ông Thảo bị đầy đọa sáu năm rưỡi trời để hy vọng moi các hiểu biết của ông về tài sản Ngân Hàng Quốc Gia. Bà Bác Sỹ Đảnh nay định cư tại Oslo Na Uy là một phụ nữ miền Nam, Tây học. Phu quân Đỗ Văn Thảo cũng là người Nam, sinh ngày 21/8/1927 tại Gò Công. Sau khi tốt nghiệp Đại Học tại Pháp ông Thảo đã về làm việc tại Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam từ tháng Tư năm 1955. Ông đã giữ chức Giám Đốc Nha Ngoại Viện rồi Phó Tổng Thanh Tra Ngân Hàng Quốc Gia cho đến ngày 30/4/1975. Ông bị đi tù cải tạo tháng 6/1975 rồi ...

TỘI ÁC ĐAO PHỦ ANH EM HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG TẠI HUẾ 1968

TƯỞNG NIỆM ̀́58 CUỘC THẢM SÁT TẾT MẬU THÂN 1968 CỘNG SẢN VIỆT NAM GIẾT HẠI TẬP THỂ THƯỜNG DÂN VÔ TỘI 1968 - 2026 Mậu Thân-Huế, anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường và người vẽ đường hươu chạy: Nguyễn Quang Lập Tết Mậu Thân-Huế 1968 là sự diệt chủng của CS đối với Miền Nam, trong đó xác người vương vãi khắp nơi, từ góc phố đến thôn làng, từ nóc nhà, sân sau, sân trước, đến lùm cây ngọn cỏ. Toàn thành phố phủ một màu tang trắng bất tận, trải dài từ thị xã cho đến tận núi Ba Đồn, nơi tái chôn cất 5327 xác thường dân vô tội mà đã bị trói quặt đàng sau, cột thành từng chùm rồi lấp trong những hầm sâu hố cạn. Còn di tích lịch sử quý báu của dân tộc, cố đô nhà Nguyễn bị phá hủy gần như hoàn toàn, nhà cửa của dân chúng thì trở thành gạch vụn vào đúng dịp tết cổ truyền Mậu Thân 1968, qua sự kiện lừa ngưng bắn ba ngày ăn tết của Hồ Chí Minh và Lê Duẩn. Đó cũng là câu chuyện mà hàng mấy chục người Việt Cộng nằm vùng trong thành phố Huế, chẳng hạn như Nguyễn Đắc Xuân, Nguyễn Thị Đoan Trinh...

​Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế

Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế… Người ấy không hỏi nhiều, không kể lể, chẳng tranh phần đúng, cũng chưa từng đòi phần hơn. Nhưng lạ lắm – cứ mỗi lần nhà có chuyện, thì chính người ấy lại là người đầu tiên chao đảo. Khi ai đó gặp hạn, người ấy lại ốm. Khi cả nhà cùng lo âu, người ấy lại gánh thêm những điều chẳng ai thấy. Không phải vì người đó yếu. Mà bởi trời đất đôi khi có một cách sắp đặt kỳ lạ: Để một người chịu nhiều hơn một chút – Để những người còn lại, được bình yên hơn một chút. co là con út trong một gia đình năm người. Chị gái lấy chồng xa, anh trai có công việc ổn định, bố mẹ vẫn khỏe mạnh ở tuổi về chiều. Chỉ riêng Co – đi đâu cũng lận đận, làm gì cũng va vấp. Đã có lúc, cô ngồi một mình và hỏi: "Hay là mình là đứa gánh nghiệp cả nhà?" Và rồi cô để ý – rất rõ – Mỗi lần trong nhà có người gặp chuyện: mẹ ốm, bố té xe, hay chị gái buồn bực chuyện chồng con… Thì chỉ vài hôm sau, Linh lại là người "đón hạn": xe hư, mất việc, hay bỗng dưng té ...