Skip to main content
CHUYỆN TRÊN QUỐC LỘ 20

... Anh chàng Chuẩn úy cao hứng nhảy lên cái nóc lô cốt có từ thời tây đứng xoa tay quan sát. Trước mặt Anh là QL20 thênh thang vắng ngắt. Xa xa là các xứ đạo khu Gia Kiệm, bên trái nghĩa địa của giáo xứ Thanh Sơn im lìm, phần lớn người dân đã tản cư về Biên Hòa.

Sáng nay theo lệnh của Hằng Minh (danh hiệu truyền tin của Thiếu tướng Lê Minh Đảo, Tư Lệnh SĐ18BB), Tiểu đoàn đã lui về sau xa khu dân cư vì Ông Tướng không muốn người dân phải hứng chịu những trận pháo kích điên cuồng của đối phương.

Vì thế, bây giờ Trung đội của Anh với 16 tay súng là cái chốt chặn đầu tiên trên Quốc lộ này. Anh chàng tắc lưỡi nghĩ thầm ... 15 thằng ... cũng được rồi !

Anh hiểu rằng chỉ vài giờ nữa, địch sẽ tung ra hàng Tiểu đoàn thậm chí hàng Trung đoàn có cả xe tank yểm trợ để đè bẹp các anh, những người lính bộ binh của Trung đoàn 52/SĐ18BB này.

Tiếng súng, tiếng pháo, tiếng máy bay gầm rú từ mặt trận phía đông dội về. Mặc mẹ nó, muốn vượt qua đây, xe tank nó phải cán qua xác anh và lính của anh cái đã. Mà đâu có dễ ăn như vậy !

Có tiếng gọi Anh :

- Chuẩn úy nhìn kìa.

Anh chàng Trung đội trưởng tuột xuống nhìn sang bên phải. Từ trong lô cao su, một toán chừng 5,6 người bước ra. Họ mặc đồng phuc NDTV (Nhân Dân Tự Vệ), trên người lỉnh kỉnh nào là M16 nào là M72, họ đi thành hàng một, đều đặn và nghiêm chỉnh.

Người đi đầu trạc 50 ngoài đi thẳng tới chổ anh, giơ tay chào và dõng dạc:

- Chúng tôi là NDTV ấp BĐ, gia đình bọn tôi tản cư rồi, chúng tôi ra đây phụ với các anh.

Viên Chuẩn úy trố mắt nhìn họ, họ già có trẻ có, họ có vẻ hào hứng lắm khi tham gia một trận đánh chính quy này.

Anh chàng Sĩ quan trẻ vồn vã :

- Con cám ơn bác, nhưng thôi bác dẩn anh em về nghỉ đi, chỗ này nguy hiểm lắm. Hơn nữa đây là việc của tụi con.

Lần đầu tiên, Anh nhìn thấy môt cơn giận dữ. Ông cụ sấn tới, mặt mày đỏ ké nói như quát vào mặt anh :

- Chuyện của anh à, thế cái đất nước này là của bố anh để lại cho riêng anh chắc ! Mặc xác anh.

Ông quay sang những người NDTV :

- Theo tao !

Họ băng qua đường, chiếm một vị trí cạnh những gốc cây to.

Viên Chuẩn úy lặng người, 15 người lính cũng lặng người.

Anh đi lai chỗ nhóm NDTV bố trí, người trưởng toán nhìn anh. Đột nhiên, viên Chuẩn úy giơ tay lên và hét to :

- Nghiêm !

Cả Trung đội bật dậy nghiêm như những pho tượng. Viên Chuẩn úy giơ tay chào người trưởng toán, mắt anh sũng nước ... họ ôm chầm lấy nhau ..."

BA MƯƠI NĂM SAU

Người chủ quán cà phê, một người lính ĐPQ cụt một chân vì tham gia trận đánh ở Ngã Ba Dầu Giây ngưng kể, anh ngập ngừng.

Tôi hiểu anh không muốn nhắc lại nữa. Anh vừa chỉ về một vạt rừng gần đó và nói :

- Trời mưa chứ không tôi dẫn anh đi thăm họ, tất cả họ đều ở đó ...!!

Tất cả họ đều ở đó ... Tất cả họ đều ở đó ...

Nước mắt tôi bổng ứa ra. Trời vẫn còn mưa .....

( ST )

Comments

Popular posts from this blog

Chuyện tù "cải tạo" của Phó Tổng Thanh Tra Ngân Hàng Quốc Gia VNCH Một bạn thân ở Montréal Canada vừa gửi cho tôi cuốn Pháp Ngữ Souvenirs et Pensées, viết bởi Bà Bác Sỹ Nguyễn Thị Đảnh và được Bác Sỹ Từ Uyên chuyển qua Việt Ngữ. Bạn lại khuyến khích tôi nếu có thì giờ thì chuyển qua Anh Ngữ theo sự mong muốn của tác giả. Sau khi đọc tôi thấy đặc biệt ở chỗ tù cải tạo này là một chuyên viên tài chính ngân hàng, khác hẳn trường hợp thường thấy của các sỹ quan trong quân lực. Ông Thảo bị đầy đọa sáu năm rưỡi trời để hy vọng moi các hiểu biết của ông về tài sản Ngân Hàng Quốc Gia. Bà Bác Sỹ Đảnh nay định cư tại Oslo Na Uy là một phụ nữ miền Nam, Tây học. Phu quân Đỗ Văn Thảo cũng là người Nam, sinh ngày 21/8/1927 tại Gò Công. Sau khi tốt nghiệp Đại Học tại Pháp ông Thảo đã về làm việc tại Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam từ tháng Tư năm 1955. Ông đã giữ chức Giám Đốc Nha Ngoại Viện rồi Phó Tổng Thanh Tra Ngân Hàng Quốc Gia cho đến ngày 30/4/1975. Ông bị đi tù cải tạo tháng 6/1975 rồi ...

TỘI ÁC ĐAO PHỦ ANH EM HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG TẠI HUẾ 1968

TƯỞNG NIỆM ̀́58 CUỘC THẢM SÁT TẾT MẬU THÂN 1968 CỘNG SẢN VIỆT NAM GIẾT HẠI TẬP THỂ THƯỜNG DÂN VÔ TỘI 1968 - 2026 Mậu Thân-Huế, anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường và người vẽ đường hươu chạy: Nguyễn Quang Lập Tết Mậu Thân-Huế 1968 là sự diệt chủng của CS đối với Miền Nam, trong đó xác người vương vãi khắp nơi, từ góc phố đến thôn làng, từ nóc nhà, sân sau, sân trước, đến lùm cây ngọn cỏ. Toàn thành phố phủ một màu tang trắng bất tận, trải dài từ thị xã cho đến tận núi Ba Đồn, nơi tái chôn cất 5327 xác thường dân vô tội mà đã bị trói quặt đàng sau, cột thành từng chùm rồi lấp trong những hầm sâu hố cạn. Còn di tích lịch sử quý báu của dân tộc, cố đô nhà Nguyễn bị phá hủy gần như hoàn toàn, nhà cửa của dân chúng thì trở thành gạch vụn vào đúng dịp tết cổ truyền Mậu Thân 1968, qua sự kiện lừa ngưng bắn ba ngày ăn tết của Hồ Chí Minh và Lê Duẩn. Đó cũng là câu chuyện mà hàng mấy chục người Việt Cộng nằm vùng trong thành phố Huế, chẳng hạn như Nguyễn Đắc Xuân, Nguyễn Thị Đoan Trinh...

​Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế

Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế… Người ấy không hỏi nhiều, không kể lể, chẳng tranh phần đúng, cũng chưa từng đòi phần hơn. Nhưng lạ lắm – cứ mỗi lần nhà có chuyện, thì chính người ấy lại là người đầu tiên chao đảo. Khi ai đó gặp hạn, người ấy lại ốm. Khi cả nhà cùng lo âu, người ấy lại gánh thêm những điều chẳng ai thấy. Không phải vì người đó yếu. Mà bởi trời đất đôi khi có một cách sắp đặt kỳ lạ: Để một người chịu nhiều hơn một chút – Để những người còn lại, được bình yên hơn một chút. co là con út trong một gia đình năm người. Chị gái lấy chồng xa, anh trai có công việc ổn định, bố mẹ vẫn khỏe mạnh ở tuổi về chiều. Chỉ riêng Co – đi đâu cũng lận đận, làm gì cũng va vấp. Đã có lúc, cô ngồi một mình và hỏi: "Hay là mình là đứa gánh nghiệp cả nhà?" Và rồi cô để ý – rất rõ – Mỗi lần trong nhà có người gặp chuyện: mẹ ốm, bố té xe, hay chị gái buồn bực chuyện chồng con… Thì chỉ vài hôm sau, Linh lại là người "đón hạn": xe hư, mất việc, hay bỗng dưng té ...