TRUNG TÁ NGUYỄN XUÂN PHÚC LĐT/LĐ369 TQLC: NGƯỜI NIÊN TRƯỞNG ĐƠN ĐỘC.
Cuối năm 1967, Chúng tôi được phân phối về Tiểu đoàn 5 Thủy Quân Lục Chiến đang nghỉ quân tại Quận Giáo Đức Mỹ Tho sau chiến thắng lớn bên bờ kinh Rạch ruộng. Chúng tôi hân hạnh được trình diện người Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 5/TQLC Đại úy Nguyễn Xuân Phúc, sau khi trình diện xong anh vui vẻ mời chúng tôi dùng bữa cơm đạm bạc với vài chai bia, vừa ăn uống vừa nói chuyện, anh tự giới thiệu anh xuất thân khóa 16 Võ Bị. Chúng tôi nhìn nhau và hiểu thầm " anh là người Đại niên trưởng của mình", anh dặn dò những điều cần thiết ở ngoài chiến trận, phong cách của sĩ quan đối với binh sĩ, đối với cấp trên với lời lẽ đơn giản với dáng mặt luôn sẵn sàng vui vẻ mà chúng tôi sau này mới hiểu ra rằng, nó giản dị như đời sống của anh: anh đã sống với thuộc cấp một cách chân tình, vô cùng lì lợm trong chiến trận, ý thức trách nhiệm cao cuả cấp chỉ huy đối với đơn vị và thuộc cấp.
Ngày trở về hậu cứ năm đó trong lễ khao quân của TĐ5/TQLC, tôi được anh cho phép qua sự giới thiệu của niên trưởng Đỗ Hữu Tùng, cùng với một người bạn chuẩn úy tên Trần Thanh Tùng, chỉ dẫn cho Sĩ Quan trong đơn vị khiêu vũ, với một văn thư khá ngộ nghĩnh: "các sĩ quan phải học nhảy, để mở buối khiêu vũ trong dịp lễ khao quân, ai vắng mặt một buổi sẽ nhận 3 ngày khinh cấm, 2 buổi là 3 ngày trọng cấm…"nhưng riêng anh không học, tôi hỏi anh, anh vui vẻ cười: chú mầy yên tâm, ông anh sì lô thì 2 chai, boléro thì 3 chai còn các điệu khác thì 5 chai trở lên… thế đó nghiêm trang khi cần, vui vẻ và dễ thương không cùng có thể nói rằng : trong hàng sĩ quan TQLC anh là người chỉ huy được hầu hết thuộc cấp thương mến, kính trọng và anh cũng là người thuộc cấp được cấp trên tin trưởng và tôn trọng …
Trong những năm tháng trên chiến trường Quảng Trị anh là TĐT/TĐ2/TQLC là người TĐT đã để lại cho mọi người những ấn tượng hào hùng, kính nễ (xin mời qúy vị đọc nhiều bài viết về người TĐT huyền thoại này cuả nhiều tác giả trong và ngay cả ngoài đơn vị TQLC trên trang Web TQLC ). Một điều nữa làm cho chúng tôi và bạn bè thương mến, vinh dự hơn về anh: suốt đời binh nghiệp chỉ biết ăn tiêu bằng đồng lương của chính mình, bởi vậy mà anh vẫn còn độc thân khi đi vào miền tận cùng của đời người. Tôi không tìm hiểu nhiều về người Niên trưởng có đời sống đơn độc này vì chỉ chừng đó thôi, tôi cũng đã kính trọng, thương mến và ngưỡng mộ anh không cùng.
Trong những phút ngắn ngũi còn lại sau cùng trên bãi biển Non Nước Đà Nẵng, tôi đã gọi Trung tà Đỗ Hữu Tùng:
-Thái Dương đây Tân An.
– Nghe Tân An tốt, tới đâu rồi.
– Trình Đại bàng, chúng tôi tới được bên này sông Hàn.
– Tốt, anh có gặp một Tiểu đội cuả Hà Nội ( danh xưng cuả Thiếu tá Hợp ) đón ở đó không?
– Không.
Tôi nghe tiếng nói cuả anh Tùng trong ống liên hợp và chiếc loa nhỏ gắn trên máy PRC.25 không được rõ ràng, lẫn lộn với một loại âm thanh thực quen thuộc, hình như tiếng cánh quạt cuả trực thăng hay tiếng sóng biển vỗ vào mạn tàu.
– Thái Dương đang ở đâu, trên máy bay hay trên tàu thủy.
– Sao Tân An lại hỏi vậy?
– Vì tôi nghe tiếng quạt đập gió hay tiếng oằm oặp cuả sóng.
– Không tàu cũng chẳng máy bay, đó là tiếng sóng vỗ bên bờ biển.
Tôi nghe tiếng la rất lớn cuả Trung tá Phúc:
– Cho Tân An ngay tần số cuả Hợp và Hợp có bổn phận đón Tiểu đoàn 9.
– OK,OK. Tân An đây Thái Dương, hảy ghi xuống tần số này và liên lạc với Hà Nội, để Hà Nội thu xếp đón TĐ9 lên tàu.
– Đáp nhận Đại bàng 5.
– Chúc may mắn…Ầm… bỗng tôi nghe trong máy một tiếng nổ rất lớn, cắt ngang tiếng nói của anh Tùng…và chấm dứt cuộc đối thoại. Chấm dứt tất cả…Niên trưởng, niên trưởng không còn gì hết, chẳng còn ai đón đơn vị em được nữa đâu, cám ơn các niên trưởng đã lo lắng, xin nguyện cầu các anh luôn an vui nơi chốn hư vô. Kể từ giờ phút đó, chúng tôi đã mất hẳn liên lạc với NT Tùng và NT Phúc.
Tiếng nổ định mệnh giữa trưa ngày 29/3/1975
Đã bao nhiêu năm tháng qua rồi, cũng đã bao lần vật đổi sao dời, nhưng bên tai tôi hình như vẫn còn nghe cái âm thanh khủng khiếp cuả tiếng nổ ngày đó, tôi thầm nhủ, những người đàn anh mình đã giả từ cuộc sống vì tiếng nổ oan nghiệt này, có phải không ? Tôi cố tìm, cố biết. Nên mỗi khi có dịp về tham dự các Đại hội TQLC tôi thường lần mò tìm kiếm tin tức qua những người quen, bạn bè.
– Thiếu úy Trương Phước Dĩnh. Tháng 4 năm 2004, gia đình tôi di chuyển về sinh sống ở Atlanta- Georgia, khí hậu ở đây ấm áp hơn, tiện việc đưa đón con đi học, vì ở trên Maryland lạnh quá. Bất ngờ tôi gặp lại người thuộc cấp rất thân thiện, anh tên Trương Phước Dĩnh, anh là Trung đội trưởng Truyền tin của TĐ9 ngày xưa. Ngày 27/3/1975 TĐ đang đóng quân ở quận Đại Lộc, anh đã xin phép về thăm gia đình vợ con ở Hội An, Quãng Nam. Lúc 12 giờ khuya 28/3/1975 Tiểu đoàn được lệnh di chuyển, trong cảnh loạn lạc cuả ngày 29/3/1975 anh không thể trở lại nơi đóng quân ở Đại Lộc, nguy hiểm nên anh tìm đường thẳng tới bãi biển Non Nước nơi Bộ tư lệnh TQLC, đang tạm đóng quân, Dĩnh cho biết khoảng 10 giờ sáng ngày 29/3, thấy NT Tùng và NT Phúc đứng nói chuyện với NT Trần Văn Hợp TĐT/TĐ2/TQLC.
– Người bạn cùng khoá 22 Kiều Công Cự. Thới gian đó, anh là Trưởng ban 3 Tiểu đoàn 2/ TQLC.
Dĩnh cho tôi biết, anh Cự cũng có mặt sáng hôm đó, trong một cuộc nói chuyện qua điện thoại., tôi hỏi:
– Cự ơi, Cự còn nhớ sáng ngày 29 tháng 3 năm 1975 ở bãi biển Non Nước không?
– Nhớ rõ lắm, Tân An muốn hỏi gì?
– Tân An muốn biết NT Tùng và NT Phúc có mặt ở đó lúc mấy giờ và họ đã làm gì? Và sau đó đi đâu?
– Hồi đó Tân An cũng biết Cô Tô đang giữ chức vụ Trưởng Ban 3 của TĐ2, nên luôn theo sát TĐT Trần Văn Hợp. Chừng 10 giờ sáng ngày 29 tháng 3 năm 1975, chiếc xe jeep dừng lại, NT Tùng vẫn ngồi trên xe, còn NT Phúc đi lại gần chúng tôi đứng nhìn ra con tàu ngoài khơi và hỏi anh Hợp:
– Sao chưa lên tàu?
– Chúng tôi đang đợi tàu vào đón.
NT Phúc cười bảo:
– Nó đếch vào nó sợ bị bắn, thằng nào biết lội cứ lội ra, thằng nào không biết lội thì đi kiếm ghe, kiếm thúng, còn tao và Tùng không biết bơi thì đi tìm con đường khác. Làm việc đi.
Anh trở lại lên xe Jeepcùng với anh Tùng quay xe chạy lên đường. Sau đó anh Hợp cho lệnh tự động mọi người kiếm cách ra tàu.
– NT Trần Ngọc Toàn xuất thân K.16 VBĐL là TĐT/TĐ18/TQLC, người đã đem 2 đại đội TQLC đổ xuống bãi biển Non Nước có nhiệm vụ đóng quân, bảo vệ cho BTL/SĐ. Anh hiện diện và chứng kiến hầu hết mọi sự việc xảy ra vào buổi sáng hôm đó trên bãi biển Non Nước, anh cho biết: Anh Tùng và anh Phúc có mặt ở bãi biển vào lúc 9, 10 giờ sáng, sau khi Phúc dặn dò Hợp những gì đó anh không rõ, các anh lên xe jeep đi.Còn anh Toàn cùng với những người lính cuả mình dùng thùng đạn trống và phao lội ra tàu, khi anh được vớt lên tàu lúc đó là 11 giờ. Khoảng gần 1 giờ trưa, 1 chiếc thúng lớn ( người dân ở đây dùng thúng thay thế cho thuyền nhỏ ) tắp vào tàu trên đó có 4 người lính, một người tên Đực, tài xế tâm phúc của NT Phúc (Đực được NT Phúc đem theo từ ngày anh còn chức vụ Đại đội trưởng). Lên tàu Đực kể cho NT Toàn và mọi nguời nghe: "Lúc đó hơn 10 giờ, Trung tá Tùng bảo tôi lái xe đưa 2 ông thầy vào phi trường, liên lạc với một người Thiếu tá KQ và 2 ông lên trực thăng. Tôi xin theo ông thầy, nhưng có lẽ đông người nên ông thầy bảo tôi trở về Non Nước tìm đường lội ra tàu."
NT Toàn nói tiếp: còn một ngưòi nữa anh tên Trần Văn Tỷ, Đại úy Pháo đội trưởng TQLC, cũng đã có mặt ở phi trường ,xin lên trực thăng nhưng cũng bị từ chối.
Sau tháng 4 năm 1975, NT Trần Ngọc Toàn tập trung cải tạo, thời gian đưa ra Bắc, anh ở Trại 3 thuộc Liên trại 3 Hoàng Liên Sơn. Những ngày tháng đó cuộc sống quá kham khổ, chỉ mong sao năm tháng vơi mau để được về với gia đình.Có một ngày được nghỉ tại trại, anh em chuyện trò về TQLC , một thiếu tá KQ ( anh không nhớ tên ) kể: "…các bạn không thể tưởng tượng ra được, buổi trưa kinh hoàng cuả ngày 29/3/1975 diễn ra trước cửa Phi trường Đà Nẵng. Chừng 12 giờ trưa, thiên hạ hàng ngàn người, chen lấn, xô đẩy nhau cố vào bên trong Phi trường để tìm đường lên máy bay. Thậm chí người ta đạp đổ hàng rào Phi trường, mặc cho mìn nổ, vẫn cứ đạp lên xác người mà đi, tiếng la, tiếng hét vang trời lẫn trong bụi vàng mù mịt. Tôi thấy quá nguy hiểm, nên rùt lui ra ngoài. chạy được một đoạn đường tôi nghe tiếng nổ lớn, thực lớn trên cao, tôi nhìn lên một chiếc trực thăng có lẽ trúng đạn rớt xuống rất nặng nề, có 2 sĩ quan Trung tá TQLC tử thương. NT Toàn hỏi:
– Làm sao anh biết là Trung tá TQLC.
– Họ có mang lon phụ đề và mặc aó quần TQLC…
Niên trưởng Toàn nói, ngày đó có quá nhiều âu lo nên anh không hỏi kỹ càng hơn…
– Niên trưởng Tô Văn Cấp K19 VBĐL, anh là Thiếu tá Trưởng phòng TTHQ cuả BTL/SĐ
Trong Email cách đây mấy ngày, NT tâm sự ngắn gọn: 10 giờ sáng hôm đó, anh cũng có mặt ở BTL và cũng đã chuyện trò với các NT Phúc, Tùng và Hợp. Sau khi chia tay nhau với các NT, anh nói: "Suýt chút nữa anh cũng chết đuối khi lội ra tàu"
Bao nhiêu nhân chứng thân cận gần gũi với các anh còn may mắn hiện diện hôm nay, với những câu chuyện kể cuả họ, phù hợp với thời gian và sự kiện xảy ra ngày 29 tháng 3 năm 1975, đã cho em biết chính xác: các Niên trưởng đã đi đâu …về đâu trong ngày tháng đó.
*
Sau gần 5 năm, sống đời lưu lạc trên xứ người, năm 1999 tôi đưa vợ và đứa con trai duy nhất đầu lòng trở lại Việt Nam để thăm mẹ và các em. Mẹ giờ đây già lắm, đôi mắt mẹ tôi mờ dần, mẹ chỉ có thể nhìn thấy cái bóng đen khi có người đứng ngay trước mắt Mẹ, nhưng không hiểu sao tấm lòng bao la của mẹ hình như có thể thay cho phần giác quan đã mất, khi các em đưa vợ chồng chúng tôi vừa về trước cửa nhà lúc đó chừng 12 giờ đêm cô em út tên Tiểu Phương nói nhỏ với chúng tôi- Mẹ không nhìn thấy gì hết. Chúng tôi đứng một hàng dài trong phòng khách và Tiểu Phương lên tiếng: mẹ ơi, con đưa anh chị về đây rồi, mẹ tôi đứng lên như một người mạnh khoẻ bình thường đi thẳng đến bên tôi, mẹ ôm chầm và hôn lên tráng con với những giọt nước mắt vui mừng trong giây phút thực ngắn ngủi đó "Con vô cùng hạnh phúc như những ngày thơ ấu, mẹ ơi".
…Năm đó 1977, Mẹ từ Nam khăn gói lên đường một mình tìm về Trung thăm tôi đang tù tội tại trại 2 Kỳ Sơn Quảng Nam (ngày đó trại tù bắt chúng tôi phải gửi thư về liên lạc với gia đình, họ lấy lý do để gia đình yên tâm và đi thăm nuôi, trại tự chuyển thư, tôi lại không muốn gia đình biết mình đang ở tù nơi đây, mất công, tốn kém đi thăm, có vô số vấn đề khổ nhọc cho gia đình, nhất là đang ở tận trong nam, nên cứ im lặng với ý định: còn sống được thì về, còn chết coi như xong, độc thân cũng dễ thôi, nhưng trại không bằng lòng, cuối cùng thư đi và mẹ nôn nóng đi thăm, trăm đường xa xôi khổ ải ) Mẹ ôm tôi và nước mắt chảy dài, tôi lấy tay áo lau nước mắt cho mẹ và an uỉ, không sao đâu mẹ ơi, rồi đôi ba năm nữa con cũng sẽ về thôi. Mẹ nói nhỏ bên tai tôi, con cố gìn giữ sức khoẻ, mẹ và các em bao giờ cũng thương yêu và lo cho con, cố giữ gìn sức khỏe. Ngày đó tóc mẹ còn đen chỉ có ít tóc trắng, còn tôi tóc đã bạc gần phần ba đầu.
Mới đó, mà đã 22 năm qua rồi…Chúng tôi trân trọng nâng niu, qúy giá từng ngày một về lại quê hương, được sống với gia đình, sống vớ bè bạn và những người ngày xưa là thuộc cấp của mình.
MX ĐOÀN VĂN TỊNH, K22A-VBĐL

Comments
Post a Comment