Skip to main content
HẠ QUỐC HUY 
LỆ VẪN CHẢY TỪ ĐÂY. Hồi ký Vượt trại tù khổ sai cải tạo.
Chương 8: Bà chúa Thượng Ngàn hay Tướng của Hai Bà Trưng, Triệu.
tiếp theo chương Sơ Đồ Mộ Chí Tù Binh đăng ngày 26.7.2020
58*
Trung tá Bình, gặp lại Tôi mừng lắm. Ông cùng hai Đại úy thân cận, lui cui nấu một nồi chè mời.
Chúng tôi, năm người ngồi ăn dưới đất. Trong bóng tối nhà Câu lạc bộ của trại.

Không giống như câu lạc bộ VNCH là nơi ăn uống, đông người. Câu lạc bộ của Việt Cộng trại Mộc Kỳ Sơn thường không có ai vào. Là một nhà tranh nhỏ xíu. Ở trỏng chỉ có một cái bàn tre nhỏ và một tủ sách. Nhạc sĩ Vĩnh Điện là người được giữ chìa khóa tủ. Anh tù nào muốn đọc. Gặp Vĩnh Điện vô sổ mượn sách.

Trong thời gian Tôi nằm bịnh xá, Đại úy Vĩnh Điện cho mượn chìa khóa. Tôi đọc không sót sách trong tủ. Từ sách chính trị Karl Marx Lenin đến những truyện du kích đồng ruộng, bưng biền. 
Hư cấu lố bịch. Dối trá. Láo đủ kiểu. Nhưng khích động được quần chúng nông thôn và giới lao động. Thành công trong tuyên truyền chống Mỹ. Khích động được thanh niên học sinh Miền Bắc đi B.

Đi B là vượt Trường Sơn vô Nam. Danh từ ngụy trang của Việt Cộng trong thời chiến.

Trên con đường đi tới nhuộm đỏ cả dân tộc. Hàng triệu thân xác hai phe đã vĩnh viễn nằm xuống. Đau thương nồi da xáo thịt. Chưa đủ. Còn cấu kết hoặc để mặc kẻ thù truyền kiếp âm mưu triệt tiêu dân tộc mình bằng những chiến thuật, chiến lược hiểm ác, sâu độc. Ngắn hạn và lâu dài.

Sinh Bắc tử Nam cho một chủ thuyết ngoại bang. Ông Tổng bí thư Lê Duẩn nói: "Chúng ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô và Trung Quốc." 
Rước voi về giày mả tổ. Lịch sử ngàn đời sau, chảy những dòng máu tươi trên trang giấy hoa tiên của dân tộc.

Mặt trận Tâm lý Chiến của VNCH  không chi li. Không thủ đoạn. Không thù hận. Đầy tính cách vương đạo. 
Đó là bản chất của người Quốc gia. Lấy chí nhân thay cường bạo. Đem đại nghĩa thắng hung tàn. 
Mặt trận nầy VNCH hoàn toàn thua. Chỉ thắng sau khi mất nước. Sau khi người dân đã sáng mắt ra.

Tôi đắn đo để viết một dòng rất thật. Rất phủ phàng. Là phe Quốc gia đừng bao giờ hy vọng thắng nổi phe Việt Cộng. Đừng hy vọng hão huyền là chúng ta sẽ cướp được chính quyền. Diệt tan Cộng nô. 
Càng ngày chúng ta càng thua. Từ bị thương đến chết. Đến mất hết. Tôi không cần lập luận để chứng minh điều tôi nói là đúng vì thấy không cần thiết trong hồi ký nầy.

Sự thay đổi nếu có, là sự thay đổi từ người Cộng sản. Bởi áp lực Quốc tế. Không phải là từ người Quốc Gia. Lòng dân không tức nước vỡ bờ nổi nếu không có sức đẩy từ cường quốc.

Nhưng không ai cấm được ước mơ và hoài bão cá nhân.
 Ai cũng có quyền chiến đấu trong suy tàn của mình bằng những gì có thể.
Có những tráng sĩ vẫn múa những đường gươm trên thanh kiếm gãy 
Có những anh hùng vẫn anh hùng để khí hùng bất tử.
Có những ngựa hồng đang quỵ trên đồi quê hương.
Có hồn tử sĩ vất vưởng mơ rừng cờ phấp phới.

Quơ tay gạt bụi vô thường
Anh thả sinh tử cuối phương bềnh bồng

Rồi mùa gió thổi ngàn thông
Tự dưng em sợ bềnh bồng quên em
(Hồ Sen Tím. thơ Hạ Quốc Huy. cặp 3 và 4. Đăng Facebook ngày 12.8.2020).

Bản chất nhân đạo và quân tử Lấy chí nhân thay cường bạo nầy báo hiệu cho sự thua dài dài. Biến con dân một đất nước hiền hòa lương thiện sau chiến tranh trở thành gian manh. Ăn cắp. Vô cảm. Lường gạt. Vô đạo đức. Thất đức.

Sau hơn bốn mươi năm độc quyền cai trị. Bưng bít. Một số lớn dân Miền Nam đã thành xảo trá, độc ác học được từ nước bạn láng giềng 16 chữ vàng. Chỉ còn thua Miền Bắc mức độ thế kẻ cả quyền hành. Đanh đá mua bán.

59*
Trong tủ có quyển tuyển tập thơ ca dày như cuốn tự điển chứa hầu hết thi sĩ của Việt Cộng. 
 Một số thi sĩ tiền chiến nổi danh với vài bài thơ hay, nay xuất hiện trong tập thi ca đồ sộ nầy những bài thơ không hay nếu không nói là tệ.
 
Thơ làm dưới sự chỉ đạo, phóng đại cho chế độ trong ý đồ chính trị đã hủy diệt tài năng và hồn thơ của họ.

Còn có hai quyển lịch sử cũng dày cộm. Từ quyển lịch sử nầy tôi được biết thêm nhiều điều thời Bắc thuộc lần thứ nhất về ngoại sử, huyền sử bên lề truyền tụng trong nhân gian Miền Bắc.

 Tôi thích thú biết được thêm tên, gốc gác xuất xứ, sự tích 19 vị tướng của hai Bà Trưng mà những bài sử ký chúng tôi học không đi vào chi tiết. Bỏ quên một số nhân vật.

Không biết Tôi có nên ghi lại lần được diện kiến một trong 19 vị đó ? Hay chỉ là một bộ tướng của 19 tướng lãnh xưa, đã cùng Hai Bà Trưng đánh đuổi Tô Định ? Tôi nghĩ và đinh ninh như vậy, trong một sáng sớm chạy trên đường mòn xuyên rừng. Hồi còn ở Tổng trại 1 Hiệp Đức.
Hay đó chỉ là một cô Mọi của rừng núi thâm u ? 

60*
Đường mòn dẫn lên mặt bằng của một ngọn núi . Nơi tập kết những thân súc khổng lồ được anh em tù tổ cưa đi khắp chốn, hạ xuống. Tù nhiều nhà thay nhau khiêng, xeo về điểm tập trung. 
Từ điểm tập trung nầy, chúng tôi gánh qua đồi qua núi về bên một con suối. Đã thành sông khi mùa nước lũ.

Những thân súc nầy được lăn xuống nước sát bờ. Tù dùng mây rừng kết thành cả chục bè gỗ khổng lồ. 
Trên bè chỉ huy dựng một mái tranh. Dùng làm kho che mưa. Cũng là chỗ nấu nướng ăn ngủ của cảnh vệ và quản giáo.

Cán bộ trại và cảnh vệ sau nhiều tháng theo dõi tù. Đã chọn 5 tù có sức khỏe, năng động, đi cùng 2 cảnh vệ và một quản giáo. Dùng sào dài chống những bè gỗ nầy qua suối, qua thác về tới sông Câu Lâu.

Trong số 5 tù được chọn có Trung úy Mến, Hải Khuều,    Trung úy Nhơn và một bạn nữa. Xui là tên Tôi nằm đầu sổ trong mấy anh mạnh đó. Thế mới phiền chứ. 
Khi quản giáo tới nhà biểu Tôi chuẩn bị tư trang, ngày mai đi công tác. Tôi biết ngay không phải là trúng số độc đắc. Mà trúng số...hộc máu.
Cũng lỗi tại tôi. Nhiều lần khoe sức khiêng vác những cây nặng, lý ra phải hai người gánh. Hay kê vai giùm cho bạn. 
 
Đúng là số con rệp. Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen. 
Phen ni công tử ốm Hạ Quốc Huy thua nặng thụa rùi.

 Kể lại chuyện nầy vì màn diễn xuất quá đỉnh. Né không chịu đi của Tôi. 
Tự biết mình là thằng bơi không giỏi. Một lần tui tởn tới già. Đừng bơi nước lũ, ma dà kéo chân. 

Trước đó không lâu. Tôi đã bị nước cuốn trôi. Khi lênh của quản giáo biểu bơi qua suối cột lại sợi dây bị lũ cuốn đứt. 

Nhìn dòng nước đục ngầu. Ào ào chạy như đàn ngựa lồng. Tôi hơi ngại. 
Bơi được nửa con suối. Nước lũ cuồn cuộn mạnh quá đẩy tôi xuống. Không cách chi đến bờ bên kia được.
Tôi ngoi lên. Bị đẩy trôi xuống. Cố ngoi lên. Lại bị đẩy xuống. Càng lúc càng đuối.
Trên bờ hàng trăm tù đứng dưới mưa nhìn. Lo ngại. Nhưng chưa ai dám liều bơi ra giúp. Vì nước chảy dữ quá.

Nước lũ từ thượng nguồn tuôn về như những con thuồng luồng điên cuồng lao đi sức mạnh vô bờ. Với sấm sét mưa rừng không khoan nhượng xô Tôi về hạ lưu.

Càng lúc càng bị cuốn xa. Bụng uống no nước. Hụt hơi.  Tôi không còn sức nữa. Sắp thành con ma da. 
Con chết ở con suối oan nghiệt nầy. Mẹ ơi.

Mưa như trút. Tôi vẫn cố đạp nước trườn tay. Bơi. Quậy.  Ngoi lên. Ngoi lên. Vô phương. Nước vẫn cuốn. Vẫn cuốn phăng. Đẩy tôi trôi theo dòng nước. Tôi kiệt sức.
 
Đời nghệ sĩ lăn lóc gió sương. Ba ngày sau vớt lên sình chương...
Sình thì sình Ông vẫn gió sương

Giữa lúc vùng vẫy tuyệt vọng đó. Một bàn tay đẩy mạnh vào mông. 
Có nhiều tiếng hét trên bờ: cố lên Huy. Cố lên...
Cố lên Huy. Tiếng hét sát bên. Bàn tay lại đẩy vào mông. Tôi trườn được sau mỗi lần đẩy. 

61*
Tích cũ kể ngày xửa ngày xưa có ông vua có nàng công chúa. 
Đến tuổi trăng tròn công chúa phải lấy chồng.
Vua cha bèn dán yết thị bố cáo kén phò mã. Lệnh truyền bá tính nhân dân đứa nào sính lễ tới trước thì được rinh đi.

 Chúa Núi Sơn Tinh lẹ chân tới trước. Ẵm nàng về dinh. Công chúa lạy phụ hoàng. Theo chồng lên núi.  

Chúa Thủy cung Thủy Tinh chậm chân tới sau. Chỉ còn nghe thoảng mùi hương. 
Hận tình đến thác không tan. Nên hàng năm dâng nước xả mưa uýnh Sơn Tinh rửa thù.

Tôi là thằng tù vô can không dính tới công chúa. Sao bị Thủy Tinh đòi mạng. Vô lý quá bây. Chơi chi ác rứa.

Hận chìm dưới suối đến thác không tan.
Nay Qua chơi theo lối Mỹ. Thách đấu súng như cao bồi Viễn Tây.

Nè các hạ Thủy Tinh. Tại hạ đôi súng bá vàng. Chấp Thủy Tinh đại nhân toàn quyền chọn súng.

Thông báo trước nhé. Qua là một trong những tay súng ngắn vô địch của Quân lực VNCH. Bách phát bách trúng. Cẩn thận nha em.

Bắn chậm thì chết. Dám chơi không ? Ép chi thằng tù khổ.

Thủy Tinh chưa muốn quy tiên. Vội lắc đầu bỏ số de. Để quên lại đôi dép.
Từ đó dân mạng chát chít hay dùng câu Bỏ Chạy Sút Dép. Là do sự tích xí xọn nầy. hihi 

Người cứu Tôi là Trung úy Nguyễn Văn Mến. Người mà tôi  bàn tính cùng vượt trại. Đã trì hoãn. Nói chờ mùa khô đi.
Có thêm một bạn tù cùng lao xuống với Mến, bơi kèm bên, cả hai chật vật đẩy Tôi vô bờ. 
Anh ấy là ai. Trời đã tối. Mưa gió sấm sét. Bò được lên bờ. Tôi lã người không nhận ra. Chỉ biết đó là một thân phận tù khổ sai như Tôi.

Tình chiến hữu vẫn tiềm tàng trong tim người chiến bại. Trong lòng kẻ bại vong. huhu hụhụ

 Cũng tại con suối nầy trong mùa mưa lũ. Trên đời hổng có cái ngu nào giống cái dại nào. Nhưng lần nầy cái lệnh ngu lại đến với thằng tù bơi kém Hạ Quốc Huy. 
Bắt cưỡi bè. Chống bè qua thác qua suối qua sông. 

Lần nầy nhất định Tôi không ngu nghe lịnh. 

Tôi nhập vai diễn xuất bịnh...trúng gió. Đêm đó tôi ngủ trần. Chịu lạnh thấu xương để được cảm lạnh. 
Tôi bị thiệt. Sáng ra sụt sùi nước mắt nước mũi hách xì liên tục. Tôi chế thêm chân đi không vững. 
Ông khỏi đi. Ông được ở nhà. Khà khà

Tôi đem sinh mệnh mình ra giỡn mặt tử thần. 
Ông không ngu nghe lịnh chúng bây nữa nha.

Mấy bạn về sau hơn một tháng đi. Kể, đứa nào cũng suýt chết đuối. Dầu mấy bạn đó là những tay bơi giỏi. Nói may cho Huy đó. Mi khôn tổ mẹ. 

62*
Tối qua, sau khi giao ban nhận công tác. Nhà trưởng Trung úy Nguyễn văn Giá (khóa 2 Đại Học Chiến Tranh Chính tri), họp nhà, lên kế hoạch. Anh em trong lán quyết định chọn Tôi. Sáng nay, nhiệm vụ chạy tới trước để giành một cây nhẹ nhất cho 30 anh em nhà mình.

Ba mươi thằng tù tha một thân cây tươi rói. To, dài, nặng hết biết. Hãy hình dung một bầy kiến tha một cây đinh năm phân.
Qua rừng. Không lối đi. Chặt, phát những cây nhỏ làm đường đi. 
Qua núi. Làm sao khiêng lên nổi ? Hè nhau dùng gậy xeo từng tấc đất đưa cây lên đỉnh. Rồi xeo xuống. Rồi tiếp tục xỏ đòn dọc, đòn ngang khiêng, gánh gánh đi. 

Đói thắt ruột. Mờ mắt. Nặng chi mà nặng dữ.

Ngày nào nghe công tác khiêng cây là bầy tù ngao ngán. 
Khiêng đến chiều thì chân run. Mệt thở không nổi. Gặp bãi cứt trâu cứt bò cũng giẫm bừa lên. Không còn hơi sức bước xít qua để tránh.
 
Phải chi gỗ rừng làm bằng bông gòn thì đỡ biết mấy. Ở tù thêm mấy năm cũng... ok đi. huhu
 
Hình ảnh người nô lệ trong những thước phim kéo đá lớn nửa cái nhà. Xây đài, xây Kim tự Tháp thời La Mã. Phim trường Hollywood dựng lại không bằng một góc của tù binh khổ sai Cộng Sản.
 
Đạo diễn Hollywood phải qua Việt Nam. Đến những trại tù khổ sai từ Nam chí Bắc trong rừng sâu, của Việt Công học nhé. Không học uổng lắm. 
Đến để chứng kiến tận mắt. Vào thời phi thuyền lên cung trăng, thế giới văn minh tiến bộ. Nhân phẩm được tôn trọng tối đa, thì vẫn còn một nơi con người được lùa về thời kỳ đồ đá. Được đối xử như súc vật. Được làm việc hơn súc vật trong cái bụng lép kẹp triền miên.

Mấy thằng cảnh vệ súng chĩa lăm lăm luôn mồm quát, nạt không cho nghỉ. 
Làm như nếu không chĩa súng. Không nạt nộ thì bị ong ngựa  bu vô chích sưng hai hòn dế. Kiến ngoặm đứt con chim. Cua  kẹp thằng cu tí hết xài. hihi

Tướng tá đã bèo. Chim thì có xí xi bằng trái ớt. Bày đặt nạt nô. hì hì
 
Nhiều hôm khiêng về tới suối bên trại thì trăng lên cao. Trong đêm, đám tù thất thểu lê thân tàn về trại. 
Ngày mai lên núi khiêng tiếp.

Vùng Tổng trại 1 Hiệp Đức. Nguyên là mật khu của Việt Cộng thời chiến tranh. Là nơi đổ, thấm bao nhiêu mồ hôi, nước mắt, nhọc nhằn của những chàng trai bại trận.

Thời lỡ vận đành về rừng núi
Làm tù binh đi trả nợ oán cừu.

63*
Sáng mờ sương. Khi tất cả tù trong trại tập họp chờ điểm danh. Xuất phát ra rừng lao động vinh quang. Chẳng có con ma nào thích cái vinh quang cà chớn nầy. Thì Tôi đến cổng gác xin phép cảnh vệ vào nhà kho lãnh cây rựa rồi rảo đi trước.

Ra đến đường cái, Tôi bắt đầu chạy. Phải chạy đến trước mới giành được cây nhẹ. Cũng có nhà chọn tù khỏe, làm như nhà Tôi.
Tôi cố chạy. Vượt qua tất cả. Đến ngã rẽ vào đường mòn vô rừng. Tôi vẫn cắm cổ chạy nhiều cây số.

Khi đã chạy sâu trong rừng. Mặt trời bắt đầu lên. Những tia nắng xuyên qua lá cành soi những khoảng trống. Chập chờn nhảy múa. Đẹp lung linh.

Qua một khúc quanh. Thì đột ngột. Trên một mô đất. Sát bên lối mòn. Sừng sững một người thiếu nữ trẻ. Khoanh tay đứng tự bao giờ. Nhìn Tôi.

Tôi hoảng hồn. Giựt mình. Khựng lại. 
Phản ứng tự nhiên của con nhà võ. Thối bộ. Rùn tấn. Đưa rựa lên thủ thế. 

Đây không phải là chiêm bao. Sự thật ban ngày. Bằng xương bằng thịt. 

Ma hay chỉ là một cô Mọi núi ? Nữ tướng ? Thần linh ? Công chúa rừng ? Bà chúa Xứ Thượng Ngàn vân du đến đây ? Hay nàng vệ sĩ của vương quyền xưa ?

Một cô Mọi sao trang phục gần như mặc bộ giáp trận của chiến binh thời cổ sử ?

 Chân quấn xà cạp gọn gàng. Đai nịt thắt lưng là những sợi dây đồng to như chiếc đũa. Bóng láng, vàng ửng màu đồng mới. Quấn che gần hết bụng. Phản chiếu ánh sáng buổi bình minh.  
Cổ nàng đeo nhiều sợi dây chuyền hột cườm màu sắc. Thả dài trước ngực. 
Những vòng đồng trên cổ tay sít vào nhau thành một vòng giáp che tay.

Xệ bên hông trái đeo dao quắm cán tròn, thẳng, bằng đồng. Cán dài như cán kiếm Wakizashi Nhật. Chạm trổ. Chuôi cán là một khoen đồng.
Vỏ bao bằng gỗ lên nước nâu đẹp. Trang trí, niềng những viền đồng cũng chạm trổ hoa văn.  Trông hơi thô nhưng chắc chắn. 
Không giống dao rừng của người Thượng. Đây phải là binh khí của chiến trận. 
Tôi không thấy cung, nỏ trên vai.
Da ngăm. Sống mũi cao. Mặt trẻ đẹp uy nghi. Tóc đen, dày, cột xế đỉnh đầu, xõa xuống đuôi ngựa. Dợn sóng. Gió bay bay.
 
64*
Nữ tướng bình thản. Vẫn Khoanh tay đứng trên mô đất. Vẫn nhìn Tôi. Không nói. 

Sự xuất hiện bất ngờ của Tôi, không làm Người ngạc nhiên. Hình như đứng đợi hay đang quan sát. Hay đã biết trước có thằng họa sĩ lãng tử không chấp nhận ở tù. Nung nấu vượt ngục. Sẽ chạy qua.

Sau khi thủ thế. Không thấy động tĩnh. Tự dưng Tôi bắt đâu lo. Lạnh người. Thần thái và phong cách của thiếu nữ làm Tôi sợ. 
Đây là lần đầu tiên Tôi sợ khi đứng trước một người có vũ khí. 

Trước khi vào tù. Tuổi trẻ hiếu thắng. Coi trời bằng vung. Ỷ mình có chút võ nghệ. Ưa thử sức. Sẵn sàng đấm đá. 
Nhất là sau khi đã vào Quân đội. Đã đoạt vô địch súng. Khẩu Colt 45 luôn lận lưng. Nhiều khi ẩu tả. Thỉnh thoảng lông ngông nổ bậy khoe tài bắn. Quân Cảnh cũng vài lần hốt Tôi vô đồn. Thấy người bị ăn hiếp là binh. Thấy chướng mắt là can thiệp. Cần thì đánh nhau. Chưa biết sợ. Chưa biết run.

Tôi qua nhiều trận giao đấu, thách đấu. Đụng độ. Đánh mấy lính Mỹ to con trong Bar. Trong sân nhà. Lắm khi bị dính đòn dập môi, bầm mắt, trước khi hạ đối thủ. Nhưng lần nầy tôi run thật sự. Khi trực diện với Người.

Một trong 19 vị Tướng của hai Bà Trưng ?  Chị em nặng một lời nguyền. Phất cờ nương tử thay quyền tướng quân. 

Dòng sông Hát nước xanh mờ sâu. Êm đềm trôi về đến nơi đâu. Ngày xưa kia nơi đây đã từng vang hình bóng, đôi quần thoa đem máu đào hòa nước sông nhà...(Giòng Sông Hát. nhạc, lời Hoàng Phú).

Tướng của Bà Triệu ? Đầu voi phất ngọn cờ vàng. Sơn thôn mấy cõi chiến tràng xông pha. 
"Tôi chỉ muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá kình ở biển Đông..."

Canh dài, ta ngồi, trong rừng cây vang âm hồn thiên thu
Trời vắng. Hồn lắng. Tiếng sơn hà trong gió hú...
Ta chiến binh đang thề nguyền. Quanh ánh thiên nung lòng bền...
 Ai vì nước? Ai thề ước?
Ta xung phong nguyền dâng thân hiên ngang...

Canh dài, ta ngồi, mơ ngày đi xông pha giành non sông
Ngời chói. Bừng ánh. Sáng tươi hồng hăng chí nóng
Quanh ánh thiêng reo bùng bùng
Ta nắm tay ca trầm hùng. Mơ xuất quân đi rập ràng
Mơ quét tan quân bạo tàn (Đêm Mê Linh. nhạc, lời Văn Giảng).

Nữ tướng rừng xanh ? 
Bà Chúa Xứ Thượng Ngàn ? 
Cô Mọi trẻ? 
Ma hay quỷ. Trêu chi thằng tù đói. Tội nghiệp. 

Người nhìn Tôi. Yên lặng. Ánh mắt không dữ. Trang nghiêm mà hiền. Không có một biểu lộ nào sẽ tấn công hay đề phòng.

Tôi sợ đến độ nghe trống ngực mình dội thình thịch. Mắt Tôi không rời con dao của nàng. 
Tôi buông thõng tay. Khom lưng, nhẹ nhẹ để rựa xuống đất. Mình là thằng tù mà. Hòa bình ơi cho chắc. 
Khép nép, lom khom giương mắt.

Người vẫn nhìn Tôi... Vẫn ánh mắt nghiêm, hiền, trên khuôn mặt đẹp. Cân phân. Lông mày đậm. Mi cong, dài. Không giống như người Việt. Có vẻ hoang sơ, đậm nét rừng rú. Nhưng phúc hậu. Đặc biệt là oai vệ lạ lùng.

Thời gian như đứng lại. Tôi chỉ nghe tiếng thình thịch của tim mình và tiếng thở hồi hộp của Tôi.

Tôi còn phải chạy đi giành cây cho nhà mình. Từ từ cúi xuống cầm rựa lên. Vẫn còn run. Sè sẹ từng bước. Mắt không rời... 
Khoảng cách gần quá. Sợ đỡ không kịp. Nếu bị tấn công bất ngờ.
Nhìn Tôi rón rén di chuyển. Hình như Người hơi cười. Chắc Người chê thằng bé nhát quá. Vượt ngục chi được.

 Qua khỏi ngài. Tôi vùng chạy. Một khúc ngắn. Dừng lại. Tay đè lên ngực cho tim bớt đập. 
Hoàn hồn. Bớt sợ. Cô Mọi hay thần linh ? Ma hay người ?  Lòng hiếu kỳ nổi lên. Sợ chi. Tới đâu hay đó.
Tôi quay phắt trở lại.

Mô đất vẫn nguyên. Nắng vàng dọi sáng. Những ngọn cỏ còn đọng sương mai. Trống trơn.

Mới mấy chục giây mà. Tôi phóng lên mô đất nhìn quanh. Không tung tích. Tôi ré lên Bà ơi, Bà ơi cho con hỏi...Bà có còn đó không...

65*
Khi đã ở Mỹ. Cho đến nay. Có những đêm trước khi ngủ, Tôi cầu nguyện xin ngài hiện ra trong giấc mơ. Dạy cho con điều phải làm gì trong đời chiến đấu thua cuộc của con.
Hay kéo con về dưới trướng bà, cho làm Lạc Tướng trấn giữ biên cương.

Con sẽ chỉ tay về phương Bắc. Tiêu diệt hết lũ xâm lăng.
Nam Quốc Sơn Hà Nam Đế Cư. Tiệt Nhiên Định Phận Tại Thiên Thư. 
Con sẽ bêu đầu quân Chệt nào léng phéng bước qua biên giới.
Cắm đầu ở Ải Nam Quan. 
Để nhớ người cha già Nguyễn Phi Khanh dạy con trai Nguyễn Trãi của mình phút chia tay: Con về đi, tận trung là tận hiếu. Đem gươm mài bóng nguyệt dưới khăn tang. Nếu trời muốn cho nước ta tiêu diệt. Thì lưới thù sẽ úp xuống đầu xanh. (thơ Hoàng Cầm ).

Giẫm trên cổ độ trăng lan
Núi in Lạc Tướng hồn man dại rừng

Nỏ, tên thành đá hoa cương
Đao binh tiền kiếp vấn vương bụi hồng

Ra đi từ độ trăng không
Hồ cầm ai khảy tiếng đồng cung thương
Trống chiêng hóa đá vô thường
Dội hồn Lạc Tướng biên cương lỡ làng

Tìm về quan ải hỗn mang
Gặp chương hóa thạch mấy ngàn năm trôi

Thấy bên khiên giáp tả tơi
Trường thành hoang phế. Ta ngồi khóc ta
(Lạc Tướng, thơ Hạ Quốc Huy. khổ 3, 4, 5 . Đăng FB ngày 19.3.2020)

Tổ quốc Việt Nam. Giang sơn gấm vóc của tiền nhân vẫn chập chùng réo gọi trong lòng kẻ lưu vong.

 Cơ duyên gặp thần nhân chỉ một lần duy nhất. Tôi chưa được gặp lại dù trong mơ.
Tôi không tin đó là một thiếu nữ người Thượng. 

66*
Thưa với Bà Chúa Đông Ngàn. Phù con vượt thoát kẻo trễ tràng đời trai. 
Thưa với mắt biếc môi cài. Đôi khi hào kiệt cũng thở dài nhớ em. 
Thưa với trăng lạnh rừng đêm. Đừng ngăn tôi khóc cho đã thềm quan san. 
Thưa với đò dọc đò ngang. Làm ơn neo đợi tôi quá giang gươm thề. 
(thơ Hạ Quốc Huy Trong Tù Thưa Bà Chúa Đông Ngàn. Viết ở trại 2 Hiệp Đức năm 1976.  Đã đăng FB ngày 21 tháng 9  năm 2016)

Không kể thì ấm ức trong lòng. Ghi lại thì bạn đọc cho là Tôi nói láo tào lao. Dựng chuyện hoang đường.

Tôi không muốn Tụi trẻ trâu không biết ất giáp. Một số người bài bác theo lệnh. Hoặc vì ganh tỵ pha vượt ngục của Hạ Quốc Huy ... mê ly. Hoặc ghen ăn tức ở chút danh hão vớ vẩn hội họa, thơ văn, võ thuật. Tìm cách chê bai, đặt điều xúc phạm. 
 
Những dòng chữ Tôi viết trong hồi ký nầy là sự thật xương máu của đời mình kết tinh. 
Tôi biết mình mà nói láo, nổ. Chỉ một chuyện nhỏ thôi. Coi như những sự thật trong hồi ký nầy thành vô giá trị. 

Xương máu. Nước mắt. Mồ hôi. Hận thù. Lời cầu khẩn hằng đêm. Cộng gan dạ. Bản lĩnh. Cộng sự tính toán nhiều tháng nhiều ngày. Cộng cái phiêu lưu, cái ẩu, cái liều của tôi tạo thành một dấu ấn sinh tử kịch liệt cho đời mình. 

Tôi không ngu để biến chúng thành rác. 
Tôi hãnh diện. Tự hào việc làm của mình dầu đời tôi chung cuộc chẳng nên trò trống gì.

Xin cảm ơn độc giả hiểu giùm. Hoan hỉ đón nhận những dòng nước mắt bi thương tráng lệ nầy. Lệ Vẫn Chảy Từ Đây. 
Vòng tay cảm ơn. Hân hoan đón nhận yêu thương của mọi người. Vô vàn cảm tạ. 

Rừng thiêng huyền bí vô cùng. Luôn luôn huyền bí. Có những điều chúng ta không thể hiểu nổi. 

Còn tiếp. 
Mời đọc chương Tình Ca Người Đi Quang Phục (gặp Trung tá Bình, trao thơ cho nhạc sĩ Vĩnh Điện...)

--------------------------------------
CHÚ THÍCH

- Vui lòng đừng Share (chia sẻ) vì đây là MY PRIVATE PROPERTY, không phải là bản tin CÔNG CỘNG.
- Cũng đừng copy vì còn chỉnh sửa nhiều trước khi in. Bản copy sẽ không chính xác.

Chỉ là chuyện xưa tích cũ, Vui mà. Non nửa thế kỷ qua. Thù hận nhau cũng chẳng ích gì. Tổ quốc Việt Nam trên hết. 
Kể lại vì nhiều người muốn tôi viết lại giai đoạn một góc nhỏ của một sĩ quan Miền Nam trong trại tù tẩy não, khổ sai. Đã vượt ngục ra sao....để những thế hệ sau biết thêm những chàng trai kiên cường của phe thua cuộc.

1/ Độc giả nếu muốn giữ, cứ còm yêu cầu công khai (đừng yêu cầu qua chat) Tôi sẽ tag qua trang bạn. Vui lòng KHÔNG để chế độ XEM MỘT MÌNH.

2/ Yêu cầu đừng dán bất cứ sticker lớn nhỏ. Đừng đem Chó Mèo Gấu Baby vào vỗ tay khen.

3/ Cũng như ở cuối bài chương Hai Hàng Lệ Rơi, tôi xin nhấn mạnh đây chỉ là dăm trang hồi ký nhỏ xíu buồn vui sự thật của một người tù vượt trại cải tạo.
- KHÔNG KHOA TRƯƠNG.
- KHÔNG MANG TÍNH CHẤT HẬN THÙ.
- KHÔNG TUYÊN TRUYỀN LÁO

Comments

Popular posts from this blog

PI IS NOT FREE MONEY

Đôi lời gởi tới các bạn Pioneers, Vốn dĩ mình đã ở ẩn từ lâu từ sau vụ PNG , Trang Trại Pi Nodes , CVG 314k vừa ngu vừa ngáo quá thắng thế thành công tẩy não cộng đồng Pioneers và khiến cộng đồng luôn mang tư duy Pi lên sàn phải có giá cao để bán ( xả ) Pi để lấy tiền tiêu nên kể từ đó đến giờ 2 năm mình chọn ở ẩn và chẳng quan tâm tới các cộng đồng ngáo đá nữa . Nay có một thằng em FB hỏi thăm về Pi và mang hy vọng Pi có trong danh sách Quỹ Dự Trữ Chiến Lược Kỹ Thuật Số ( Strategic Crypto Reserver - SCR ) của Tổng Thống Trump ngày 7 tháng 3 sắp tới nên mình có đôi đều phải nói rõ cho các bạn hiểu . Thứ nhất : Quỹ Dự Trữ Chiến Lược Kỹ Thuật Số là sáng kiến mang lại cho Dân Mỹ , giúp trả nợ công và đặt nước Mỹ là trên hết , nên các bạn đừng có mơ tưởng hay tư tưởng ăn bám vào tiền thuế của dân Mỹ như nhóm PNG , CVG . Nước Mỹ bây giờ không còn như ngày xưa luôn lo chuyện bao đồng rồi nhận lại là sự phản bội của các nước được nước Mỹ giúp . Nước Mỹ bây giờ là nước Mỹ của DÂN MỸ ! Pi Netw...

​Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế

Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế… Người ấy không hỏi nhiều, không kể lể, chẳng tranh phần đúng, cũng chưa từng đòi phần hơn. Nhưng lạ lắm – cứ mỗi lần nhà có chuyện, thì chính người ấy lại là người đầu tiên chao đảo. Khi ai đó gặp hạn, người ấy lại ốm. Khi cả nhà cùng lo âu, người ấy lại gánh thêm những điều chẳng ai thấy. Không phải vì người đó yếu. Mà bởi trời đất đôi khi có một cách sắp đặt kỳ lạ: Để một người chịu nhiều hơn một chút – Để những người còn lại, được bình yên hơn một chút. co là con út trong một gia đình năm người. Chị gái lấy chồng xa, anh trai có công việc ổn định, bố mẹ vẫn khỏe mạnh ở tuổi về chiều. Chỉ riêng Co – đi đâu cũng lận đận, làm gì cũng va vấp. Đã có lúc, cô ngồi một mình và hỏi: "Hay là mình là đứa gánh nghiệp cả nhà?" Và rồi cô để ý – rất rõ – Mỗi lần trong nhà có người gặp chuyện: mẹ ốm, bố té xe, hay chị gái buồn bực chuyện chồng con… Thì chỉ vài hôm sau, Linh lại là người "đón hạn": xe hư, mất việc, hay bỗng dưng té ...

Khủng hoảng kinh tế 2008 và các sói già phố Wall

  Có lẽ nhiều người đã biết khủng hoảng kinh tế năm 2007-2008 xảy ra do bong bóng thị trường cho vay mua nhà (mortgage) của Mỹ sụp đổ, khi hàng loạt người có điểm tín dụng xấu – không có khả năng chi trả nợ - được cho vay mua nhà (subprime mortgage). Thời điểm 2000-2007, việc 1 người có thể sở hữu 2-3 căn nhà là hoàn toàn bình thường nhờ vay tiền từ các tổ chức tín dụng. Đến 1 thời điểm, khi người mua nhà không còn khả năng phát chi trả nợ, bong bóng này chắc chắn sẽ sụp đổ. Tuy nhiên, việc tín dụng xấu có thể tồn tại trong 1 thời gian dài và tạo nên ảnh hưởng dây chuyền đến nhiều tổ chức tài chính lớn trên thế giới chắc chắn không chỉ phụ thuộc vào những người có tín dụng xấu. Từ 1 đống rác, mortgage tín dụng xấu đã được hô biến thành 1 món hàng cực kỳ uy tín và chất lượng, tóm gọn lại trong hai yếu tố: 1. Biến subprime mortgage thành 1 sản phẩm hoàn toàn mới 2. Dát vàng cho sản phẩm mới này 1 trò chơi hoàn hảo đã được bày ra bởi các sói già phố Wall. Thay đổi nhận diện Yếu tố thứ...