Skip to main content
Phần 2 

Thế là bộ mặt của đảng và của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng từ "không biết trồng cây trở thành chặt cả cây, chặt luôn cái gốc của mình". Đó cũng là sai lầm của chính quyền Pháp-Nhật năm 1945, dẫn đến những người như Trịnh Văn Bô đi ủng hộ Nguyễn Ái Quốc làm cách mạng.

Điều bất thường là "nhóm nhiệt tình cổ động bán gạo và khui ra vụ Hồ Duy Hải" lại làm lơ đi vụ án Đồng Tâm. Đó là một sự tránh né chính trị để tránh tiếng "thầy mầy làm đảng mắc kẹt vụ Đồng Tâm mà mày còn chửi đảng vụ Đồng Tâm thì hoá ra chúng mày là bố của đảng hay sao".

Trở lại một việc khác trước đây là các vụ đảng cho xử lý nhóm "giang hồ mạng". Khi vụ bắt giữ Khá Bảnh xảy ra, tôi đã từng dự đoán rằng sẽ có sự phân vai và phân công để kêu oan cho Khá Bảnh. Quả nhiên sau đó điều đó đã xảy ra. 

Trong bối cảnh người dân đã rã rời niềm tin về đảng, nhà nước và cá nhân cấp lãnh đạo cao nhất thì bắt đầu xuất hiện các "anh hùng từ thiện". Các anh hùng này được phe đứng sau "bảo vệ Khá Bảnh, xúi bán hết gạo, có công khui ra vụ Hồ Duy Hải và làm lơ việc Đồng Tâm" nhiệt tình tung hô.

C) KẾT LUẬN 

Mỹ- Trung đánh nhau bên ngoài ngày càng rát mặt thì câu hỏi "chúng ta làm gì đây" dĩ nhiên xuất hiện trong các phe phái ở Việt Nam. Vậy bây giờ thử hình dung xem nếu nhóm giang hồ mạng kiểu tiểu tử hồng vệ binh không bị dẹp, quốc gia hết gạo, đảng CSVN "thối nát, tàn ác"... thì tất yếu phải có anh hùng từ thiện, lãnh tụ đạo đức sáng ngời bước ra làm cách mạng dẫn dắt quốc gia. 

Tất cả các sự kiện này đều đến từ một phe nhưng dân chúng ít biết vì có sự phân công chia vai rất khéo léo với nhau và tôi tin là đảng CSVN biết rõ hậu trường. 

Sẽ có nhiều bạn cho rằng cứ để cách mạng theo kiểu đó xảy ra. Nhưng với kinh nghiệm của mình, tôi đánh giá là xây dựng cách mạng với kiểu đó thì không có tâm vì người dân và vì lợi ích chung.

Hữu Minh

Comments

Popular posts from this blog

​Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế

Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế… Người ấy không hỏi nhiều, không kể lể, chẳng tranh phần đúng, cũng chưa từng đòi phần hơn. Nhưng lạ lắm – cứ mỗi lần nhà có chuyện, thì chính người ấy lại là người đầu tiên chao đảo. Khi ai đó gặp hạn, người ấy lại ốm. Khi cả nhà cùng lo âu, người ấy lại gánh thêm những điều chẳng ai thấy. Không phải vì người đó yếu. Mà bởi trời đất đôi khi có một cách sắp đặt kỳ lạ: Để một người chịu nhiều hơn một chút – Để những người còn lại, được bình yên hơn một chút. co là con út trong một gia đình năm người. Chị gái lấy chồng xa, anh trai có công việc ổn định, bố mẹ vẫn khỏe mạnh ở tuổi về chiều. Chỉ riêng Co – đi đâu cũng lận đận, làm gì cũng va vấp. Đã có lúc, cô ngồi một mình và hỏi: "Hay là mình là đứa gánh nghiệp cả nhà?" Và rồi cô để ý – rất rõ – Mỗi lần trong nhà có người gặp chuyện: mẹ ốm, bố té xe, hay chị gái buồn bực chuyện chồng con… Thì chỉ vài hôm sau, Linh lại là người "đón hạn": xe hư, mất việc, hay bỗng dưng té ...

Khủng hoảng kinh tế 2008 và các sói già phố Wall

  Có lẽ nhiều người đã biết khủng hoảng kinh tế năm 2007-2008 xảy ra do bong bóng thị trường cho vay mua nhà (mortgage) của Mỹ sụp đổ, khi hàng loạt người có điểm tín dụng xấu – không có khả năng chi trả nợ - được cho vay mua nhà (subprime mortgage). Thời điểm 2000-2007, việc 1 người có thể sở hữu 2-3 căn nhà là hoàn toàn bình thường nhờ vay tiền từ các tổ chức tín dụng. Đến 1 thời điểm, khi người mua nhà không còn khả năng phát chi trả nợ, bong bóng này chắc chắn sẽ sụp đổ. Tuy nhiên, việc tín dụng xấu có thể tồn tại trong 1 thời gian dài và tạo nên ảnh hưởng dây chuyền đến nhiều tổ chức tài chính lớn trên thế giới chắc chắn không chỉ phụ thuộc vào những người có tín dụng xấu. Từ 1 đống rác, mortgage tín dụng xấu đã được hô biến thành 1 món hàng cực kỳ uy tín và chất lượng, tóm gọn lại trong hai yếu tố: 1. Biến subprime mortgage thành 1 sản phẩm hoàn toàn mới 2. Dát vàng cho sản phẩm mới này 1 trò chơi hoàn hảo đã được bày ra bởi các sói già phố Wall. Thay đổi nhận diện Yếu tố thứ...

Việt nho

Theo triết gia Lương Kim Định người Tàu đã biến đổi Việt nho thành Hán nho, phản bội ý nghĩa bản thể của chữ nho/nhu, thay thế phép ứng xử mềm mại, thuần nhất thành lối ứng xử cương cứng, hai mặt "trong pháp ngoài nho"... + Từ Việt nho đến Hán nho Mặc dù sinh ra trong một gia đình nhà nho, nhưng không hiểu sao, hoặc chính vì thế, mà tôi có ác cảm với Nho giáo. Ở Việt Nam, Nho giáo và tính tiểu nông là căn nguyên nhị trùng kìm hãm sự phát triển của đất nước. Và, cũng vì thế, mà tôi lảng đọc Kim Định, nghĩ rằng ông là toàn-nho. Gần đây, do tìm hiểu văn hóa Việt Nam, tôi mới buộc phải đọc ông. Hóa ra, thứ nho mà tôi ghét bấy lâu nay là Hán nho, một thứ nho đã bị tha hóa, xa vời nguồn gốc hoặc bị người ta cố tình bẻ quẹo, còn nho Kim Định tán dương là nguyên nho, được ông gọi là Viẹ...