Skip to main content
CÂU CHUYỆN 45 CHIẾC KHU TRỤC HẠM THUỘC HẠM ĐỘI BALTIC GHÉ VỊNH CAM RANH NĂM 1905
(Ryan, đăng tạp chí Xưa và Nay số 6 tháng 6/2009)

Tóm lược:
Ngày 31-3-1905, sau 28 ngày trường vượt trùng dương từ đảo Madagascar thuộc Pháp, đoàn tàu 45 chiếc khu trục hạm hạm đội Baltic (tức hạm đội Thái Bình Dương II) dưới quyền của đề đốc Rozhestvensky đã thả neo, đậu thành 5 hàng song song với những chiến hạm bọc sắt lớn nằm án ngữ cả vịnh Cam Ranh. Cam Ranh là bến cảng nghỉ chân đầu tiên sau một hải trình dài từ biển Ban Tích, xuống Đại Tây Dương, vòng châu Phi qua Ấn Độ Dương, rồi ngược lên Bắc Thái Bình Dương. Cam Ranh cũng là trạm nhiên liệu và lương thực cuối cùng trước khi đoàn tàu khổng lồ này lên đường đi Vladistock nhằm trợ chiến cho hạm đội Thái Bình Dương I đang tranh hùng với hải quân Nhật trên vùng biển Bắc Á từ hơn một năm ròng. Cam Ranh còn là điểm hẹn với hạm đội Thái Bình Dương III của đế đốc Nebogatoff hãy còn lẽo đẽo theo sau.

Về sau, hạm đội Baltic rời đi nhờ có thêm lương thực, than đá mới có thể tham chiến, nhưng sau đó bị hải quân Nhật của đề đốc Togo Heihachiro tập kích ở eo bể Tsushima (Đối Mã) và tiêu diệt sau 24 giờ giao tranh.

Ngày 2-4-1905, đề đốc Pháp de Jonquières, phó tư lệnh hải quân Pháp ở Thái Bình Dương, dẫn tuần dương hạm Decartes ghé thăm xã giao hạm đội Nga. Nhưng đến ngày 22-4, đề đốc  de Jonquières quay trở lại với yêu cầu hạm đội Nga phải nhổ neo trong vòng 24 tiếng. Lý do là dưới áp lực của Nhật và đồng minh Anh, hai nước đòi Pháp phải ngưng "những hành động có tính cách dung túng" đối với hạm đội Nga. Thêm vào đó Hoa Kỳ cũng cảnh giác cao độ trước sự xuất hiện của hạm đội Nga ở địa điểm không xa thuộc địa họ mới chiếm được từ Tây Ban Nha là Philippines.

Đúng 1 giờ trưa hôm sau, đề đốc Rozhestvensky ra lệnh nhổ neo. Báo The Times của Anh mô tả như sau: "Các chiến hạm Nga dàn thành một hình cánh cung dường như vô tận, trải dài từ mũi Valera sang tận mũi bên này của bán đảo Cam Ranh". Sau khi đề đốc Pháp de Jonquières trịnh trọng đưa tiễn soái hạm của Rozhestvensky  ra đến cửa vịnh, nhằm tránh trách nhiệm cho Pháp là cho phép hạm đội Nga vào lấy thêm nhiên liệu và lương thực trong một thời gian khá dài, ông đánh điện về sở chỉ huy với lời lẽ khôn khéo như không biết gì về chiến sự Nhật - Nga: "Hạm đội Nga đã rời bờ biển An Nam và đang tiến về hướng Đông. Không rõ sẽ đi đâu".

Thực ra, 45 chiếc khu trục hạm đã ghé vào ẩn náu ở vịnh Vân Phong và chỉ rời bờ biển Việt Nam vào ngày 14-5-1905. Trước đó, ngày 15-4, bốn chiếc tàu vận tại của hãng Hamburg-Amerika (Đức) chở 30.000 tấn than đá đã cập bến Cam Ranh để cung cấp nhiên liệu cho hạm đội Baltic.

Đặc biệt, ngày 16-4-1905, biết thủy thủ Nga sẽ ăn mừng lễ Phục Sinh, ghe thuyền của các thương nhân Việt chở gà vịt, rượu đế ra bán cho tới khuya. Thủy thủ Nga nhận xét là các mặt hàng do người An Nam chở ra bán với giá phải chăng, đặc biệt họ tấm tắc khen là "Mỹ tửu" giống rượu Nga, ý chừng so sánh với vodka Nga.

Có ai ngờ đâu trong những ghe thuyền ra bán thực phẩm lúc ấy lại có chiếc ghe chở 3 người ăn mặc giả dạng thương nhân để quan sát tận mắt văn minh cơ khí của phương Tây. Ba thương nhân giả dạng ấy không ai khác chính là ba nhà chí sĩ Huỳnh Thúc Kháng, Phan Châu Trinh và Trần Quý Cáp trong chuyến Nam Du năm 1905. Trong tự truyện, Huỳnh Thúc Kháng ghi lại việc lên xem tàu Nga qua mấy dòng đơn giản: "Lúc đi ngang qua Nha Trang, được tin chiến hạm Nga đậu tại Cam Ranh, bèn giả khách buôn, thuê thuyền đánh cá, mua trứng gà cùng trái cây các thứ, lên thuyền Nga xem rất khoái. Đấy chẳng qua vì tính thiếu niên hiếu kỳ chứ không có ý gì". Trong ba nhà chí sĩ, chỉ có cụ Huỳnh để lại chứng cứ về cuộc thám hiểm độc đáo này. Quan tỉnh khi đày Huỳnh Thúc Kháng ra Côn Đảo năm 1908 có nhắc "việc xem thuyền Nga mà bắt tội". Còn chính Phan Châu Trinh và Trần Quý Cáp khi hay tin Phan Bội Châu đã sang Nhật, mà chính Nhật là nước đã chiến thắng Nga, tiêu diệt hạm đội Baltic mà Phan đã quan sát tận mắt - Phan đã lặn lội sang Quang Đông để gặp Phan Bội Châu và cả hai cùng sang Nhật trong khoảng 2 năm để nhìn tận mắt đất nước mới canh tân sau Minh Trị Duy Tân...

Comments

Popular posts from this blog

​Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế

Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế… Người ấy không hỏi nhiều, không kể lể, chẳng tranh phần đúng, cũng chưa từng đòi phần hơn. Nhưng lạ lắm – cứ mỗi lần nhà có chuyện, thì chính người ấy lại là người đầu tiên chao đảo. Khi ai đó gặp hạn, người ấy lại ốm. Khi cả nhà cùng lo âu, người ấy lại gánh thêm những điều chẳng ai thấy. Không phải vì người đó yếu. Mà bởi trời đất đôi khi có một cách sắp đặt kỳ lạ: Để một người chịu nhiều hơn một chút – Để những người còn lại, được bình yên hơn một chút. co là con út trong một gia đình năm người. Chị gái lấy chồng xa, anh trai có công việc ổn định, bố mẹ vẫn khỏe mạnh ở tuổi về chiều. Chỉ riêng Co – đi đâu cũng lận đận, làm gì cũng va vấp. Đã có lúc, cô ngồi một mình và hỏi: "Hay là mình là đứa gánh nghiệp cả nhà?" Và rồi cô để ý – rất rõ – Mỗi lần trong nhà có người gặp chuyện: mẹ ốm, bố té xe, hay chị gái buồn bực chuyện chồng con… Thì chỉ vài hôm sau, Linh lại là người "đón hạn": xe hư, mất việc, hay bỗng dưng té ...

SÂU BỌ LÊN NGÔI

Ánh sáng Miền Nam đưa tôi về chân lý Vùng đất hiền hoà, nhân bản, phồn vinh Cuộc sống tự do, dân chủ, nghĩa tình Không sắt máu, căm thù, như Miền Bắc. (Phan Huy) Lời thơ như hơi thở. Hơi thở còn sống của một con người nhân bản, đạo nghĩa và sống với trái tim còn nóng. Dù ở đâu, ra sao, nó vẫn không nói lên điều tà tâm gỉa dối, nhưng là một sự thật rất đáng trân trọng trong đời thường của con người! Xem ra nó hoàn toàn khác biệt với cái "người hay bóng ma" của Trần Lực. Vậy Trần Lực là ai? Trong mục kể về chuyện cụ Phan bội Châu bị bắt, ông Trịnh Vân Thanh tác gỉa "Thành ngữ-Điển tích-Danh nhân Từ điển" (NXB Hồn Thiêng, Gia Định. ngày 7-7 1967, quyển 2. Quyển 1 đã xuất bản trước đó đúng 1 năm), ghi lại như sau : "Năm 1925, nghe theo lời của Lý Thụy và Lâm Đức Thụ, Phan Bội Châu gia nhập vào tổ chức "Toàn thể giới bị áp bức nhược tiểu dân tộc", nhưng sau đó Lý Thụy và các đồng chí lập mưu bắt Phan Bội Châu nộp cho thực dân Pháp để : Tổ chức lấy được m...
Chuyện tù "cải tạo" của Phó Tổng Thanh Tra Ngân Hàng Quốc Gia VNCH Một bạn thân ở Montréal Canada vừa gửi cho tôi cuốn Pháp Ngữ Souvenirs et Pensées, viết bởi Bà Bác Sỹ Nguyễn Thị Đảnh và được Bác Sỹ Từ Uyên chuyển qua Việt Ngữ. Bạn lại khuyến khích tôi nếu có thì giờ thì chuyển qua Anh Ngữ theo sự mong muốn của tác giả. Sau khi đọc tôi thấy đặc biệt ở chỗ tù cải tạo này là một chuyên viên tài chính ngân hàng, khác hẳn trường hợp thường thấy của các sỹ quan trong quân lực. Ông Thảo bị đầy đọa sáu năm rưỡi trời để hy vọng moi các hiểu biết của ông về tài sản Ngân Hàng Quốc Gia. Bà Bác Sỹ Đảnh nay định cư tại Oslo Na Uy là một phụ nữ miền Nam, Tây học. Phu quân Đỗ Văn Thảo cũng là người Nam, sinh ngày 21/8/1927 tại Gò Công. Sau khi tốt nghiệp Đại Học tại Pháp ông Thảo đã về làm việc tại Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam từ tháng Tư năm 1955. Ông đã giữ chức Giám Đốc Nha Ngoại Viện rồi Phó Tổng Thanh Tra Ngân Hàng Quốc Gia cho đến ngày 30/4/1975. Ông bị đi tù cải tạo tháng 6/1975 rồi ...