Skip to main content
Nội chính : 
Mấy hôm nay cá nhân bận rộn nhiều nên không viết , nhân đọc một bài viết khá tương đồng về cách nhìn ,nên xin mạn phép biên tập và đăng lại :
———-

Phạm Minh Chính và Tô Lâm: Từ bò dát vàng đến vụ Việt Á. 

Thông thường, khi một thủ tướng nắm chính quyền, hai vị trí quan trọng mà ông ta phải nắm chắc đó là an ninh và quốc phòng. 

Hai vị trí quan trọng còn lại là ngoại giao và tài chính. 

An ninh và quốc phòng vì vậy phải được nắm giữ bởi những người thân tín của người nắm giữ quyền lực. 
Nó không chỉ là để triển khai các chính sách bảo đảm an ninh trong nước và phòng vệ từ nước ngoài dễ dàng, mà còn để bảo đảm an ninh cho chính mình, nhất là ở những nước độc tài khi mà việc thi hành luật lệ công bằng và sự cân bằng quyền lực giữa các nhóm đảng không có. 

Khi ông Trọng dưới sức ép của Trung Quốc đưa ông Phạm Minh Chính lên vị trí thủ tướng. 
Ông Trọng đã khôn ngoan cài lại ông Tô Lâm và Phan Văn Giang làm bộ trưởng công an và quốc phòng. 
Hai tay của ông Chính coi như bị trói về cả hai chính sách an ninh và quốc phòng. 
Vị trí bộ trưởng Bộ Ngoại giao rơi vào tay ông Bùi Thanh Sơn và vị trí bộ trưởng Bộ Tài chính rơi vào tay ông Hồ Đức Phớc; cả hai ông này đều cũng không phải là người của ông Chính. 

Ông Chính vì vậy mà từ khi nắm nhiệm vụ cho tới nay nói nhiều mà làm chẳng được bao nhiêu, bởi đơn giản rằng ông không có quân trong tay, không có thực quyền. Quyền lực ngay trong chính phủ bị chia năm xẻ bảy. Đó là chưa kể ông còn không có khả năng điều hành và định hướng chính sách vĩ mô. 

Để lên nắm giữ quyền lực tất nhiên Phạm Minh Chính biết hợp tác với các phe nhóm khác. 
Kể từ khi cựu chủ tịch Trương Tấn Sang bị bệnh và dần ít xuất hiện. 
Các phe nhóm được ông chống lưng như nhóm Báo Sạch ngay lập tức bị bắt; các nhân sỹ ở Miền Nam cũng im tiếng. 

Thế lực còn lại chỉ duy nhất là cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Dù đã về hưu, nhưng ông Dũng vẫn còn uy tín với giới chính trị gia ở miền Nam; và thông qua việc mượn sự ủng hộ của ông Dũng, ông Chính nhận lại được sự ủng hộ của giới chính trị gia miền Nam. 

Nhưng muốn nhận được sự ủng hộ của ông Dũng thì ông Chính tất phải thúc đẩy để vị trí và quyền lực chính trị của nhà ông Dũng tiếp tục hiện diện trong chính trường Việt Nam. 

Đó là lý do mà hai người con của ông Dũng đã thăng tiến nhanh chóng lên các vị trí khác nhau trong chính trường Việt Nam gần đây. Ngay khi ông Chính lên làm thủ tướng, ông đã đưa ông Nguyễn Thanh Nghị lên làm Bộ trưởng Bộ Xây dựng; còn người con út của ông Dũng là ông Nguyễn Minh Triết, mới 32 tuổi, giờ đây đã trở thành chủ tịch tổng hội sinh viên, một vị trí mà nhiệm kỳ tới có thể chuyển về nắm giữ vị trí bí thư tỉnh uỷ và nhiệm kỳ tới nữa có thể nhảy lên nắm một ghế bộ trưởng như người anh của ông. 

Song song với việc phát triển mạng lưới vây cánh, việc tiếp theo ông Chính phải làm là tìm cách thay thế hai ông Tô Lâm và Phan Văn Giang bằng người của mình. Nếu thay thế và đưa được người thân tín của mình nắm giữ hai vị trí này thì quyền lực của ông Chính có thể là vô song, ông sẽ trở thành chính trị gia quyền lực nhất Việt Nam. 

So với bộ trưởng Bộ Quốc phòng thì bộ trưởng Bộ Công an dễ tạo áp lực để truất phế hơn. Bộ Quốc phòng ít tiếp xúc với nhân dân nên ít mang nợ và ít bị ghét. Ngược lại, Bộ Công an nắm nhiệm vụ đàn áp trực tiếp người dân nên hình ảnh của ông Tô Lâm không có gì là tốt đẹp trong cộng đồng. 

Nhưng để loại được ông Tô Lâm cần có một kịch bản để hạ uy tín ông mà từ đó có thể loại được. 
Và kịch bản quay phim ông Tô Lâm ăn bò dát vàng xuất hiện. 

Đó là một kịch bản công phu, vì đi chung một đoàn chính phủ trong đó có cả thủ tướng nhưng chỉ có nhóm của ông Tô Lâm bị dàn cảnh ăn bò dát vàng, quay phim và phát tán rộng rãi. 

Là một chính trị gia lão luyện và là một viên tướng công an thâm niên, ông Tô Lâm tất hiểu rằng ông có rất nhiều món nợ. Và việc ông có hạ cánh được an toàn hay không nó còn tuỳ thuộc vào người đang cầm quyền là ai. 

Ông Chính — người mà ông Tô Lâm giờ đây có lẽ nghi ngờ đang đứng sau kịch bản bò dát vàng cốt để đưa ông Tô Lâm nhanh chóng về hưu — chính là người làm ông Tô Lâm e ngại nhiều nhất. 

Ông Trọng sắp phải nghỉ vì lý do sức khoẻ và tuổi tác, và đang dần mất đi ảnh hưởng vì người ta theo để vì một tương lai chứ chẳng ai theo chỉ vì  quá khứ. Chính trường Việt Nam vì vậy mà chẳng còn nhiều trụ cột quyền lực để người ta theo phò trợ. 

Như đã nói, nếu ông Tô Lâm ra đi, ông Chính có thể đưa người thân tín vào vị trí bộ trưởng Bộ Công an, và lúc đó số phận ông Tô Lâm như cá nằm trên thớt trong tay ông Chính. 

Ông Chính trong thời gian làm bí thư tỉnh Quảng Ninh, một tỉnh giáp giới Trung Quốc, đã thúc đẩy sự hợp tác phát triển một cách mạnh mẽ với Trung Quốc. Ông Chính vì vậy mà có một mối quan hệ đặc biệt với giới chính trị Bắc Kinh. 

Việc ông Chính vươn lên vị trí thủ tướng từ vị trí bí thư một tỉnh lẻ sẽ khó có thể được một cách dễ dàng nếu không có sự tác động ít nhiều phía sau của Bắc Kinh.

Ngược lại với ông Chính, ông Tô Lâm trong một công điện bị rò rỉ từ đại sứ quán của Hoa Kỳ ở Việt Nam được cho là người có thể hợp tác. 

Để có được một sự xác nhận này tất ít nhất đã có những cuộc tiếp xúc giữa ông Tô Lâm và nhân viên tình báo của Hoa Kỳ. Việt Nam ở cạnh Trung Quốc và vì vậy mà các bộ trưởng Bộ Công an Việt Nam đều ít nhiều phải theo dõi và biết về các vấn đề an ninh liên quan đến Trung Quốc. 

Những tiếp xúc nếu có giữa một bộ trưởng Bộ Công an Việt Nam và giới tình báo Hoa Kỳ không có gì quan trọng bằng những thông tin về hoạt động an ninh của Trung Quốc. 

Muốn biết được sự hợp tác này đến đâu thì chỉ có hỏi ông Tô Lâm là rõ nhất. Và khi mà ép được ông Tô Lâm rời chức sớm, ông Chính có thể thông qua thân tín của mình ở Bộ Công an mà triệu tập ông Tô Lâm đến để hỏi rất dễ dàng, tất nhiên là có thể bằng một vụ án nào đó. 

Lúc này, những thông tin quan trọng như vậy có thể giúp Bắc Kinh rất nhiều trong việc bảo vệ mạng lưới an ninh trước sự xâm nhập của Hoa Kỳ, nhất là khi mà việc đối đầu giữa Hoa Kỳ và Bắc Kinh đến hồi khốc liệt. 

Số phận của ông Tô Lâm do đó tuỳ thuộc vào việc ông Chính có còn là thủ tướng hay không. Nếu ông Chính ra đi, và thay vào đó là một thủ tướng thân phương Tây hơn thì ông Tô Lâm hạ cánh an toàn, nhẹ nhõm về nhà nghỉ hưu. 

Do đó cuộc chiến bây giờ là cuộc chiến giữa Phạm Minh Chính và Tô Lâm. 

Trong cuộc chống dịch, vô số quyết định sai trái được đưa ra, vô số sai lầm bị mắc phải, và chắc chắn là rất nhiều tham nhũng. 

Với cương vị là người đứng đầu chính phủ, ông Chính là người chịu trách nhiệm cuối cùng về các chính sách. 

Đây là mảnh đất màu mỡ để một bộ trưởng Bộ Công an như ông Tô Lâm khai thác, mở chiến dịch và từ đó nhằm làm xói mòn uy tín, vị thế, và cuối cùng có thể đưa ông Chính ra khỏi ghế thủ tướng. 

Việc khui vụ Việt Á bán dụng cụ xét nghiệm dỏm chỉ mới là phần đầu của một chiến dịch như vậy. 

Và chiến dịch sẽ tiếp tục cho tới khi các dàn xếp nội bộ kết thúc. Nó không chỉ là việc đầu đá nội bộ làm ảnh hưởng đến số phận của những người tham gia, mà nó còn ảnh hưởng đến cục diện của quốc gia và định hướng của đất nước, bởi phía sau nó là sự thúc đẩy của hai cường quốc Trung Quốc và Mỹ nhằm giữ một sự ảnh hưởng ở Việt Nam. 
Nguyen Huy Vu
26.12.2021

Comments

Popular posts from this blog

​Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế

Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế… Người ấy không hỏi nhiều, không kể lể, chẳng tranh phần đúng, cũng chưa từng đòi phần hơn. Nhưng lạ lắm – cứ mỗi lần nhà có chuyện, thì chính người ấy lại là người đầu tiên chao đảo. Khi ai đó gặp hạn, người ấy lại ốm. Khi cả nhà cùng lo âu, người ấy lại gánh thêm những điều chẳng ai thấy. Không phải vì người đó yếu. Mà bởi trời đất đôi khi có một cách sắp đặt kỳ lạ: Để một người chịu nhiều hơn một chút – Để những người còn lại, được bình yên hơn một chút. co là con út trong một gia đình năm người. Chị gái lấy chồng xa, anh trai có công việc ổn định, bố mẹ vẫn khỏe mạnh ở tuổi về chiều. Chỉ riêng Co – đi đâu cũng lận đận, làm gì cũng va vấp. Đã có lúc, cô ngồi một mình và hỏi: "Hay là mình là đứa gánh nghiệp cả nhà?" Và rồi cô để ý – rất rõ – Mỗi lần trong nhà có người gặp chuyện: mẹ ốm, bố té xe, hay chị gái buồn bực chuyện chồng con… Thì chỉ vài hôm sau, Linh lại là người "đón hạn": xe hư, mất việc, hay bỗng dưng té ...

Khủng hoảng kinh tế 2008 và các sói già phố Wall

  Có lẽ nhiều người đã biết khủng hoảng kinh tế năm 2007-2008 xảy ra do bong bóng thị trường cho vay mua nhà (mortgage) của Mỹ sụp đổ, khi hàng loạt người có điểm tín dụng xấu – không có khả năng chi trả nợ - được cho vay mua nhà (subprime mortgage). Thời điểm 2000-2007, việc 1 người có thể sở hữu 2-3 căn nhà là hoàn toàn bình thường nhờ vay tiền từ các tổ chức tín dụng. Đến 1 thời điểm, khi người mua nhà không còn khả năng phát chi trả nợ, bong bóng này chắc chắn sẽ sụp đổ. Tuy nhiên, việc tín dụng xấu có thể tồn tại trong 1 thời gian dài và tạo nên ảnh hưởng dây chuyền đến nhiều tổ chức tài chính lớn trên thế giới chắc chắn không chỉ phụ thuộc vào những người có tín dụng xấu. Từ 1 đống rác, mortgage tín dụng xấu đã được hô biến thành 1 món hàng cực kỳ uy tín và chất lượng, tóm gọn lại trong hai yếu tố: 1. Biến subprime mortgage thành 1 sản phẩm hoàn toàn mới 2. Dát vàng cho sản phẩm mới này 1 trò chơi hoàn hảo đã được bày ra bởi các sói già phố Wall. Thay đổi nhận diện Yếu tố thứ...
Thuế quan mới của Trump không chỉ là vấn đề điều chỉnh thương mại — mà là động thái đầu tiên trong một cuộc thiết lập lại toàn diện: Khoản nợ $9,2 nghìn tỷ đô la đáo hạn vào năm 2025. Lạm phát vẫn tiếp diễn. Các đồng minh đang thay đổi. Đây là những gì thực sự đang diễn ra—và tại sao điều đó lại quan trọng ✔️ Bắt đầu với khoản nợ: 9,2 nghìn tỷ đô la phải được tái cấp vốn vào năm 2025. Nếu được chuyển thành trái phiếu kỳ hạn 10 năm, cứ mỗi 1 điểm cơ bản giảm lãi suất sẽ tiết kiệm được khoảng 1 tỷ đô la/năm; do đó, mức giảm 0,5% sẽ tiết kiệm được $50 tỷ đô la trong một thập kỷ. Lợi suất thấp hơn giải phóng không gian tài chính—nếu không có chúng, chi tiêu cốt lõi sẽ bị chen chúc. Vậy làm thế nào để đẩy lợi suất xuống cùng với lạm phát đang khá cứng nhắc và Fed đang hành động khá thận trọng? ❗️Cách làm của Trump hiện tại sẽ làm giảm bất ổn trong sản xuất bằng cách áp thuế quan cao. Khi đấy, thị trường rơi vào trạng thái hoảng sợ, kích hoạt tâm lý tránh rủi ro của các nhà đầu tư. Điều n...