Skip to main content

Bánh Canh Thiền Sư



Nguyên từ sáng tới chiều, ngồi chờ làm giấy tờ nên có thể giành thời gian đọc Biên Niên Tự Thuật của Hư Vân Hòa Thượng. Tuy rằng Hòa Thượng, hay Thiền Sư cũng chỉ là danh xưng, và ngay giữa những người đi tu cũng phân ra chân ngụy, nhưng đối với riêng Hư Vân Hòa Thượng, ngài đã trở thành huyền thoại.

Từ Hy Thái Hậu coi trời bằng vung, cả đời bà hết sức hống hách kiêu ngạo, là một trong những nguyên nhân chính đưa nhà Thanh tới bờ diệt vong. Có một năm, đúng vào thời điểm nắng nóng mùa hè, dịch bệnh hoành hành, Hư Vân Hòa Thượng xuất lòng từ bi, khổ độ chúng sinh, lập đàn cầu tuyết. Tuyết rơi mùa hè làm dịch bệnh thuyên giảm, là điều kỳ lạ xưa nay cực hiếm có. Từ Hy Thái Hậu quên đi địa vị cửu ngũ, sụp xuống bái lạy Hòa Thượng. 

Xưa nay, nhân vương không thể bằng pháp vương. 

Mao Trạch Đông và Tưởng Giới Thạch là hai nhân vật cực kỳ quan trọng trong lịch sử Trung Hoa thế kỷ trước. Ân oán giữa họ là khởi đầu cho hai nước Trung Hoa mà ta thấy sau này, một ở Đại Lục, và một ở đảo Đài Loan.

Hư Vân lão Hòa Thượng chấp nhận gặp Tưởng Giới Thạch, trong một lần gặp, Tưởng Giới Thạch hỏi về cục diện kháng Nhật, ngài để lại cho Tưởng Giới Thạch ba chữ: Thập, Vạn, và Nhật. Ba chữ này nói về tương lai gần, nhưng về tương lai xa, ngài chỉ nói rằng Trung Quốc sẽ có cục diện khác. Tưởng Giới Thạch rất tò mò, nhưng hỏi thêm thì ngài không nói. 

Mao Trạch Đông có lần nghe chuyện thần kỳ về Hư Vân Hòa Thượng, cảm khái muốn được mời gặp. Hư Vân Hòa Thượng từ chối. Rất nhiều lần như vậy. Tới sau này, xuất hiện áp lực cải cách Phật Giáo Trung Quốc, có người muốn bãi bỏ, hay đơn giản là có thêm một số cải biến, một trong số đó là tăng ni cũng được lập gia đình. 

"Y Pháp Bất Y Nhân", Hư Vân Hòa Thượng phản đối. Mao Trạch Đông cũng biết ông không dễ thỏa hiệp, nên Hồng Vệ Binh vào chùa, đánh vỡ đầu ông, nhốt ông nhiều ngày trong phòng, không cho ăn uống hay ra ngoài đi vệ sinh. Hồng Vệ Binh thấy đánh mãi mà ông không chết, lấy làm kỳ lạ, liên tục hành hạ. Ông vẫn kiên trì chịu đựng, không mảy may sợ hãi. Lúc này ông đã 112 tuổi.

Đối diện với áp lực khủng bố của Cộng Sản, ông nói với đệ tử:

"Chính niệm chính tâm, dưỡng xuất tinh thần không sợ sệt, độ nhân độ thế. Các ngươi vất vả rồi, hãy nghỉ sớm đi!".

Biên Niên Tự Thuật của ông là một tuyệt tác. Ông tuyệt nhiên không phải là khách văn chương đơn thuần.

Nghiệm lại, chỉ cần ông gật đầu một lần với Mao Trạch Đông, danh vọng dám ăn đứt mười Thích Nhất Hạnh cộng lại.

Chỉ là bậc chân tu thì có khác biệt.

Comments

Popular posts from this blog

​Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế

Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế… Người ấy không hỏi nhiều, không kể lể, chẳng tranh phần đúng, cũng chưa từng đòi phần hơn. Nhưng lạ lắm – cứ mỗi lần nhà có chuyện, thì chính người ấy lại là người đầu tiên chao đảo. Khi ai đó gặp hạn, người ấy lại ốm. Khi cả nhà cùng lo âu, người ấy lại gánh thêm những điều chẳng ai thấy. Không phải vì người đó yếu. Mà bởi trời đất đôi khi có một cách sắp đặt kỳ lạ: Để một người chịu nhiều hơn một chút – Để những người còn lại, được bình yên hơn một chút. co là con út trong một gia đình năm người. Chị gái lấy chồng xa, anh trai có công việc ổn định, bố mẹ vẫn khỏe mạnh ở tuổi về chiều. Chỉ riêng Co – đi đâu cũng lận đận, làm gì cũng va vấp. Đã có lúc, cô ngồi một mình và hỏi: "Hay là mình là đứa gánh nghiệp cả nhà?" Và rồi cô để ý – rất rõ – Mỗi lần trong nhà có người gặp chuyện: mẹ ốm, bố té xe, hay chị gái buồn bực chuyện chồng con… Thì chỉ vài hôm sau, Linh lại là người "đón hạn": xe hư, mất việc, hay bỗng dưng té ...

SÂU BỌ LÊN NGÔI

Ánh sáng Miền Nam đưa tôi về chân lý Vùng đất hiền hoà, nhân bản, phồn vinh Cuộc sống tự do, dân chủ, nghĩa tình Không sắt máu, căm thù, như Miền Bắc. (Phan Huy) Lời thơ như hơi thở. Hơi thở còn sống của một con người nhân bản, đạo nghĩa và sống với trái tim còn nóng. Dù ở đâu, ra sao, nó vẫn không nói lên điều tà tâm gỉa dối, nhưng là một sự thật rất đáng trân trọng trong đời thường của con người! Xem ra nó hoàn toàn khác biệt với cái "người hay bóng ma" của Trần Lực. Vậy Trần Lực là ai? Trong mục kể về chuyện cụ Phan bội Châu bị bắt, ông Trịnh Vân Thanh tác gỉa "Thành ngữ-Điển tích-Danh nhân Từ điển" (NXB Hồn Thiêng, Gia Định. ngày 7-7 1967, quyển 2. Quyển 1 đã xuất bản trước đó đúng 1 năm), ghi lại như sau : "Năm 1925, nghe theo lời của Lý Thụy và Lâm Đức Thụ, Phan Bội Châu gia nhập vào tổ chức "Toàn thể giới bị áp bức nhược tiểu dân tộc", nhưng sau đó Lý Thụy và các đồng chí lập mưu bắt Phan Bội Châu nộp cho thực dân Pháp để : Tổ chức lấy được m...

Việt nho

Theo triết gia Lương Kim Định người Tàu đã biến đổi Việt nho thành Hán nho, phản bội ý nghĩa bản thể của chữ nho/nhu, thay thế phép ứng xử mềm mại, thuần nhất thành lối ứng xử cương cứng, hai mặt "trong pháp ngoài nho"... + Từ Việt nho đến Hán nho Mặc dù sinh ra trong một gia đình nhà nho, nhưng không hiểu sao, hoặc chính vì thế, mà tôi có ác cảm với Nho giáo. Ở Việt Nam, Nho giáo và tính tiểu nông là căn nguyên nhị trùng kìm hãm sự phát triển của đất nước. Và, cũng vì thế, mà tôi lảng đọc Kim Định, nghĩ rằng ông là toàn-nho. Gần đây, do tìm hiểu văn hóa Việt Nam, tôi mới buộc phải đọc ông. Hóa ra, thứ nho mà tôi ghét bấy lâu nay là Hán nho, một thứ nho đã bị tha hóa, xa vời nguồn gốc hoặc bị người ta cố tình bẻ quẹo, còn nho Kim Định tán dương là nguyên nho, được ông gọi là Viẹ...