Skip to main content

Tư liệu tham khảo về nhà thơ Thần Liên, nhân vật kiệt xuất của An Giang, thân phụ ông Lê Tùng Vân

Theo thầy Kiềm trong cuốn Tân Châu, ông Lê Văn Tất, tức nhà thơ Thần Liên (sen buổi sớm) là pháp danh cũng là bút hiệu của ông, sinh năm 1917 tại xã Long Sơn, Tân Châu và mất năm 1983 tại Châu Đốc. Ông đậu bằng thành chung tức Cao đẳng Tiểu học thời Pháp thuộc. 

Ông có 7 người con, Lê Tùng Vân là con trai đầu sanh năm 1938 (không phải năm 1932).

- 1939: Dạy học tại trường Tiểu học Nam Tân Châu.
- 1940: Đảm nhiệm vườn thơ báo Tân Tiến (Sa Đéc).
-1941: Bị nhà cầm quyền Pháp bắt cầm thù vì bài thơ " Cái Võng Bố".
-1942: Sang Cam Bốt và Thái Lan.
- 1945: Trở về quê nhà tham gia kháng chiến.
- 1947: Lên sống đất Sài Gòn (công chức Tòa Đô Chánh).
- 1950: Đảm nhiệm vườn thơ cho tờ Việt Nam Tạp Chí Sài Gòn.
- 1955: Thọ nạn xe hơi trở thành tàn phế (gãy xương sống và tê liệ, chỉ còn cử động đầu và tay).
- 1957: Về Châu Đốc sống đời phế nhân ẩn dật. Mở "lớp học làm thi hàm thụ".
- 1958: Thành lập thi đàn "Sơn Hải Nguyệt Phong Vân" Châu Đốc. Thành lập "Bạch Hoa Viên" (vườn thơ lộ thiên trên núi Sam, có trồng nhiều hoa trắng).
- 1955-1964: Nằm trên giường bịnh làm thơ, viết sách, vẽ tranh.

Ông là nhà thơ nổi tiếng trong làng văn lúc bấy giờ nên kết thân rất nhiều bạn văn, thơ danh tiếng cả nước, trong đó rất thân với nhà văn Nhất Linh Nguyễn Tường Tam. Năm 1961, ông lên Sài Gòn ở  nhà ông bà Nhất Linh và mang tranh triển lãm tại chùa Xá Lợi. Đến ngày 7-7-1963, nhà văn Nhất Linh mất, Thần Liên làm bài thơ khóc bạn rất hay gồm các tác phẩm của nhà văn và ẩn ý trách chính quyền lúc bấy giờ.

KHÓC NHẤT LINH 
Một gánh giang san, một gánh sầu,
Một đời mưa gió ngập niềm đau
Nho Phong đậm nét lòng trinh trắng
Đoạn Tuyệt ghi công kẻ dãi dầu.
Nửa kiếp ngờ đâu thành bạc mạng,
Nghìn thu ai đó tiếc minh châu.
Dòng sông Thanh Thủy nhiều xuôi ngược
Mà Gánh Hàng Hoa vẫn đẹp mầu. 
Nắng Thu tàn tạ Gánh HàngHoa,
Đôi Bạn, Nho Phong cảnh bất hòa.
Bướm Trắng, Lạnh Lùng mơ Đoạn Tuyệt,
Dòng Sông Thanh Thủy cánh buồm xa.
Một Đời Mưa Gió hận chưa tan...
Vội vã ai đành tách Phượng Giang.
Trách bấy Người Quay Tơ chỉ rối,
Tiếc thương Tự Lực, mến Văn Đàn.

Ông là người theo đạo Phật thiền lâm dòng Lâm Tế. Thần Liên cũng là pháp danh của ông, cả đời ông dành trọn thi ca, sống khiêm cung ẩn dật, về sau ông cùng vợ mở quán cà phê ở đường Phan Văn Vàng, Châu Đốc sống hết những ngày còn lại. 

Trên mạng hiện nay lan truyền những bài viết về ông như: tham gia hội tà giáo, thành lập các hội kín rồi truyền lại cho Lê Tùng Vân là hoàn toàn vô căn cứ, việc tu hành của ông gói gọn trong bài sau.

Đời tu
Chẳng phải tu là ở miễu am,
Ở non, ở núi, ở rừng thâm;
ở chùa, ở hội hay tư thất,
Nên hiểu tu là rửa sạch tâm.
Vâng! - tu cốt yếu sửa tâm trần,
Noi dấu tiền nhân gắng bước lần;
Vấp ngã, ngã rồi, kiên nhẫn tiến,
Sớm chầy cũng quyết đến bên chân.
Không làm điều quấy gắng làm lành,
Lừa lọc tâm lòng được sạch thanh;
Thương hết muôn loài cùng vạn vật,
Đấy: "lời chánh lý" đã ghi rành.
Bất cứ dù anh giáo phái nào,
Cũng trau tâm tánh giống như nhau;
Tuỳ theo kết quả nhiều hay ít,
Đấy: "Giá người tu" thấp với cao.

Theo Fb Trần Phú Vinh

Comments

Popular posts from this blog

​Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế

Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế… Người ấy không hỏi nhiều, không kể lể, chẳng tranh phần đúng, cũng chưa từng đòi phần hơn. Nhưng lạ lắm – cứ mỗi lần nhà có chuyện, thì chính người ấy lại là người đầu tiên chao đảo. Khi ai đó gặp hạn, người ấy lại ốm. Khi cả nhà cùng lo âu, người ấy lại gánh thêm những điều chẳng ai thấy. Không phải vì người đó yếu. Mà bởi trời đất đôi khi có một cách sắp đặt kỳ lạ: Để một người chịu nhiều hơn một chút – Để những người còn lại, được bình yên hơn một chút. co là con út trong một gia đình năm người. Chị gái lấy chồng xa, anh trai có công việc ổn định, bố mẹ vẫn khỏe mạnh ở tuổi về chiều. Chỉ riêng Co – đi đâu cũng lận đận, làm gì cũng va vấp. Đã có lúc, cô ngồi một mình và hỏi: "Hay là mình là đứa gánh nghiệp cả nhà?" Và rồi cô để ý – rất rõ – Mỗi lần trong nhà có người gặp chuyện: mẹ ốm, bố té xe, hay chị gái buồn bực chuyện chồng con… Thì chỉ vài hôm sau, Linh lại là người "đón hạn": xe hư, mất việc, hay bỗng dưng té ...

SÂU BỌ LÊN NGÔI

Ánh sáng Miền Nam đưa tôi về chân lý Vùng đất hiền hoà, nhân bản, phồn vinh Cuộc sống tự do, dân chủ, nghĩa tình Không sắt máu, căm thù, như Miền Bắc. (Phan Huy) Lời thơ như hơi thở. Hơi thở còn sống của một con người nhân bản, đạo nghĩa và sống với trái tim còn nóng. Dù ở đâu, ra sao, nó vẫn không nói lên điều tà tâm gỉa dối, nhưng là một sự thật rất đáng trân trọng trong đời thường của con người! Xem ra nó hoàn toàn khác biệt với cái "người hay bóng ma" của Trần Lực. Vậy Trần Lực là ai? Trong mục kể về chuyện cụ Phan bội Châu bị bắt, ông Trịnh Vân Thanh tác gỉa "Thành ngữ-Điển tích-Danh nhân Từ điển" (NXB Hồn Thiêng, Gia Định. ngày 7-7 1967, quyển 2. Quyển 1 đã xuất bản trước đó đúng 1 năm), ghi lại như sau : "Năm 1925, nghe theo lời của Lý Thụy và Lâm Đức Thụ, Phan Bội Châu gia nhập vào tổ chức "Toàn thể giới bị áp bức nhược tiểu dân tộc", nhưng sau đó Lý Thụy và các đồng chí lập mưu bắt Phan Bội Châu nộp cho thực dân Pháp để : Tổ chức lấy được m...

Việt nho

Theo triết gia Lương Kim Định người Tàu đã biến đổi Việt nho thành Hán nho, phản bội ý nghĩa bản thể của chữ nho/nhu, thay thế phép ứng xử mềm mại, thuần nhất thành lối ứng xử cương cứng, hai mặt "trong pháp ngoài nho"... + Từ Việt nho đến Hán nho Mặc dù sinh ra trong một gia đình nhà nho, nhưng không hiểu sao, hoặc chính vì thế, mà tôi có ác cảm với Nho giáo. Ở Việt Nam, Nho giáo và tính tiểu nông là căn nguyên nhị trùng kìm hãm sự phát triển của đất nước. Và, cũng vì thế, mà tôi lảng đọc Kim Định, nghĩ rằng ông là toàn-nho. Gần đây, do tìm hiểu văn hóa Việt Nam, tôi mới buộc phải đọc ông. Hóa ra, thứ nho mà tôi ghét bấy lâu nay là Hán nho, một thứ nho đã bị tha hóa, xa vời nguồn gốc hoặc bị người ta cố tình bẻ quẹo, còn nho Kim Định tán dương là nguyên nho, được ông gọi là Viẹ...