Skip to main content

Cái đề thi Văn

Cái đề thi Văn này tưởng chuyện nhỏ, nhưng mình cho là khá nghiêm
trọng. Bởi vì đây có vẻ như là một trong những cách nhồi sọ tinh vi,
làm đảo lộn các giá trị, cảm xúc của con người, tạo nên một xã hội mọi
thứ đều lộn ngược. (Sẽ tuần tự nói rõ ở cuối bài)
Thoạt nhìn, nghe rất có lý khi tưởng rằng họ đang muốn giáo dục trẻ em
sự thấu hiểu cảm thông đối với cha mẹ. Nhưng nghịch lý ở chỗ, cha mẹ
thì đều đã từng là trẻ em, còn trẻ em thì chưa từng làm cha mẹ, làm
sao lại đi đòi hỏi sự cảm thông ngược như vậy? Nếu có đòi hỏi, chúng
ta chỉ có thể đòi hỏi ở con mình một tình yêu thương cha mẹ bản năng
mà thôi.
Sự cảm thông thuộc về lí trí, cần phải có đủ nền tảng về tri thức và
trải nghiệm cuộc sống thực tế thì mới nhận thức được, rồi mới đến hành
vi cảm thông (hay lên án). Không thể đòi hỏi điều này ở trẻ chưa thành
niên, chưa đủ nhận thức để chịu trách nhiệm với các hành vi, thậm chí
là với cảm xúc của mình. Làm vậy khác nào kích thích ham muốn tự nhiên
của trẻ rồi sau đó giao cấu với nó và "đề nghị" phải cảm thông với
hành vi của người lớn vì tự đứa trẻ muốn vậy?!
Những đứa trẻ này sẽ ra sao khi lớn lên và làm cha mẹ? Chúng cũng lại
cho phép mình làm những điều sai trái với con cái, thiếu quan tâm,
thiếu trách nhiệm với con cái chúng và đề nghị con thông cảm cho chúng
vì "lần đầu làm cha mẹ"? Xã hội cứ lặp đi lặp lại cái vòng quay "gây
lỗi-đòi hỏi cảm thông" đó bao nhiêu lần nữa?
Lẽ ra điều cần dạy là lẽ phải, là quy luật tự nhiên, là "nước mắt chảy
xuôi" như các cụ đã đúc kết: cha mẹ cần phải được học, được giáo dục
để trở thành chồng thành vợ và thành cha mẹ trước khi sinh con. Để
đừng bao giờ phạm vào những lỗi lầm, những quy chuẩn tối thiểu của một
người làm cha mẹ. Hậu quả của nó có khi là mạng sống của chính con
mình như trường hợp các cháu tự tử gần đây. Nếu phạm phải thì ngoài
việc có thể phải nhận sự trách móc không cảm thông của đứa con, cha mẹ
còn phải chịu trách nhiệm hình sự trước pháp luật nữa đấy. Hãy để
những đứa trẻ được sống hồn nhiên trong cái hàng rào sự quan tâm và
bảo vệ bởi những chuẩn mực đó cho đến khi nó trưởng thành rồi hãy đòi
hỏi nó điều ngược lại.
Nguy hiểm hơn nữa là bằng những việc tinh vi thế này, từ mọi góc độ
cảm xúc, người ta đã và đang tiếp tục giáo dục con người theo cách
nhồi vào đầu một lối tư duy đổ lỗi cho nạn nhân, "mong" nạn nhân thông
cảm, thấu hiểu cho thủ phạm. Nó tinh vi tới mức người bị nhồi còn cứ
nghĩ đó là cảm xúc, tình cảm tự nhiên của mình mà không nhận ra nó đã
được nhồi từng chút một vào não mình qua hàng vạn những "điều nhỏ
nhặt" thế này.
Vì thế nên quan chức cứ tham ô tham nhũng, cướp của dân lành rồi khi
bị bắt thì khóc sụt sùi trước toà và mong nhân dân thông cảm, tha thứ.
Vì mới làm quan ở chức vụ này lần đầu?! Rồi Quốc hội là do dân bầu,
đại diện cho dân, quốc hội quyết sai là dân sai (lỗi tại dân) chứ đổ
tại ai bây giờ? Hay như việc Putin mang quân xâm lược Ukraina một cách
rõ ràng trắng trợn như vậy mà người ta vẫn nặn ra được lí do để "thông
cảm, thấu hiểu" cho gã đồ tể và tìm cách đổ lỗi cho "thằng hề"….
Nghĩa là khi cần trừng trị thì họ sẽ trừng trị, còn khi cần "cảm
thông" thì họ xoay ngay sang cảm thông theo kiểu "ngoại giao cây tre,
ngả theo chiều gió". Củi này là củi phải đốt, còn củi kia là củi cảm
thông được, không đốt. Và những bộ não bị nhồi kia sẽ thấy "hết sức có
lý" mà tuân theo ngay.
PS: Có thể đặt tên câu chuyện này là "Sự tích loài bò" được không?

Comments

Popular posts from this blog

Chuyện tù "cải tạo" của Phó Tổng Thanh Tra Ngân Hàng Quốc Gia VNCH Một bạn thân ở Montréal Canada vừa gửi cho tôi cuốn Pháp Ngữ Souvenirs et Pensées, viết bởi Bà Bác Sỹ Nguyễn Thị Đảnh và được Bác Sỹ Từ Uyên chuyển qua Việt Ngữ. Bạn lại khuyến khích tôi nếu có thì giờ thì chuyển qua Anh Ngữ theo sự mong muốn của tác giả. Sau khi đọc tôi thấy đặc biệt ở chỗ tù cải tạo này là một chuyên viên tài chính ngân hàng, khác hẳn trường hợp thường thấy của các sỹ quan trong quân lực. Ông Thảo bị đầy đọa sáu năm rưỡi trời để hy vọng moi các hiểu biết của ông về tài sản Ngân Hàng Quốc Gia. Bà Bác Sỹ Đảnh nay định cư tại Oslo Na Uy là một phụ nữ miền Nam, Tây học. Phu quân Đỗ Văn Thảo cũng là người Nam, sinh ngày 21/8/1927 tại Gò Công. Sau khi tốt nghiệp Đại Học tại Pháp ông Thảo đã về làm việc tại Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam từ tháng Tư năm 1955. Ông đã giữ chức Giám Đốc Nha Ngoại Viện rồi Phó Tổng Thanh Tra Ngân Hàng Quốc Gia cho đến ngày 30/4/1975. Ông bị đi tù cải tạo tháng 6/1975 rồi ...

TỘI ÁC ĐAO PHỦ ANH EM HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG TẠI HUẾ 1968

TƯỞNG NIỆM ̀́58 CUỘC THẢM SÁT TẾT MẬU THÂN 1968 CỘNG SẢN VIỆT NAM GIẾT HẠI TẬP THỂ THƯỜNG DÂN VÔ TỘI 1968 - 2026 Mậu Thân-Huế, anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường và người vẽ đường hươu chạy: Nguyễn Quang Lập Tết Mậu Thân-Huế 1968 là sự diệt chủng của CS đối với Miền Nam, trong đó xác người vương vãi khắp nơi, từ góc phố đến thôn làng, từ nóc nhà, sân sau, sân trước, đến lùm cây ngọn cỏ. Toàn thành phố phủ một màu tang trắng bất tận, trải dài từ thị xã cho đến tận núi Ba Đồn, nơi tái chôn cất 5327 xác thường dân vô tội mà đã bị trói quặt đàng sau, cột thành từng chùm rồi lấp trong những hầm sâu hố cạn. Còn di tích lịch sử quý báu của dân tộc, cố đô nhà Nguyễn bị phá hủy gần như hoàn toàn, nhà cửa của dân chúng thì trở thành gạch vụn vào đúng dịp tết cổ truyền Mậu Thân 1968, qua sự kiện lừa ngưng bắn ba ngày ăn tết của Hồ Chí Minh và Lê Duẩn. Đó cũng là câu chuyện mà hàng mấy chục người Việt Cộng nằm vùng trong thành phố Huế, chẳng hạn như Nguyễn Đắc Xuân, Nguyễn Thị Đoan Trinh...

​Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế

Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế… Người ấy không hỏi nhiều, không kể lể, chẳng tranh phần đúng, cũng chưa từng đòi phần hơn. Nhưng lạ lắm – cứ mỗi lần nhà có chuyện, thì chính người ấy lại là người đầu tiên chao đảo. Khi ai đó gặp hạn, người ấy lại ốm. Khi cả nhà cùng lo âu, người ấy lại gánh thêm những điều chẳng ai thấy. Không phải vì người đó yếu. Mà bởi trời đất đôi khi có một cách sắp đặt kỳ lạ: Để một người chịu nhiều hơn một chút – Để những người còn lại, được bình yên hơn một chút. co là con út trong một gia đình năm người. Chị gái lấy chồng xa, anh trai có công việc ổn định, bố mẹ vẫn khỏe mạnh ở tuổi về chiều. Chỉ riêng Co – đi đâu cũng lận đận, làm gì cũng va vấp. Đã có lúc, cô ngồi một mình và hỏi: "Hay là mình là đứa gánh nghiệp cả nhà?" Và rồi cô để ý – rất rõ – Mỗi lần trong nhà có người gặp chuyện: mẹ ốm, bố té xe, hay chị gái buồn bực chuyện chồng con… Thì chỉ vài hôm sau, Linh lại là người "đón hạn": xe hư, mất việc, hay bỗng dưng té ...