Skip to main content

Bánh canh Hưởng

Tướng mệnh là thứ rất khó coi. Nhưng một khi đã nắm được yếu quyết căn bản, anh em sẽ nhìn ra được nhiều chuyện trong đời.

Tướng võ cách, tướng văn nhân, tướng não chất, tướng cân chất... Học xem tướng ấy, thực ra là để soi mình. Bởi vì đời người là thiên cơ. Anh em chuyên tâm nghiên cứu, càng xem càng thấy đúng, "thiên cơ" bị ít nhiều nhìn thấy, thì ảnh hưởng không hề nhỏ. 

Người cầu danh lợi, thực ra không bao giờ được phép biết thiên cơ.  Xem thôi đã là chuyện cực kỳ tổn âm đức, đừng nói là lấy tiền thiên hạ. Ai làm vậy là tự hại bản thân mình. Năm tháng đời người ngắn ngủi, có được chút lộc thiên hạ đó, nhưng lãnh đủ thứ trừng phạt lên bản thân và người trong gia đình. Theo mình được biết là như thế, nên những người thực sự biết coi tướng không bao giờ xem cho loại người này. Loại người cầu danh lợi tình duyên có được cho biết, thì cũng có chỗ không rõ ràng, làm họ không tin. Chứ nếu rõ như ban ngày, trừ khi phát nguyện tu hành, chứ không thì can dự vào an bài nhân quả nghiệp tích cực kỳ lớn.

Có chăng, là họ sẽ xem cho anh hùng chi tướng thất chí, như chuyện một nhà sư nhìn thấy Tống Thái Tổ Triệu Khuông Dẫn trong cảnh lưu lạc, phải đào rễ cây lên mà ăn cho đỡ đói. Những tình huống đó, nói cho người ta một chút, là để người ta không vì tâm tình quá buồn khổ mà tự hoại bản thân mình. Thiên mệnh trao cho họ trọng trách rất lớn, nên thử thách họ hết sức ghê gớm. Với người thường không sao chịu nổi. Có nhiều người học hành hơi áp lực một chút cũng dễ phát điên. Có người tán gia bại sản, vợ bỏ đi, con cái quậy phá tù tội, bạn bè phản trắc,... ấy vậy mà lại có thể tạo dựng lại cơ nghiệp làm ăn phát đạt, kỳ tình là người ta đều khác nhau ở khả năng chịu khổ. 

Tướng Quý đa phần là tướng rất khổ, người chịu được cái khổ rất lớn. Trong sử sách có ghi chép lại về việc xem tướng cho các anh hùng, chính khách hay hoàng đế,... đều là từ lúc họ chưa thành tựu gì. Cha của Lữ Trĩ, biết Lưu Bang có tướng lạ, không tiếc thân phận đứa con gái lá ngọc cành vàng gả cho, bất luận tính cách của Lưu Bang có khốn kiếp hạ lưu thế nào đi chăng nữa. Nhưng nhờ đó mà Lưu Bang nhen nhóm trong lòng mưu nghiệp lớn. Lữ Trĩ từ một đứa con gái nhà giàu, phải theo đồ hạ lưu khốn kiếp như Lưu Bang chinh chiến, chết hụt bao phen, nên khi thành chủ hậu cung của Lưu Bang thì ác tính bạo phát tới độ đứa con trai thấy mẹ ác quá, tinh thần bị đả kích, sau một năm thì chết. 

Cho nên, để nói với anh em là tướng mệnh là thứ rất nguy hiểm. 

Anh hùng chi tướng thật là đẹp, mục quang lấp lánh, nghĩa khí ngút trời. Tuy lòng ôm chí lớn, nhưng không hề quên chuyện nhỏ. Họ luôn có lí do để báo ân, giúp người. Lúc tài năng chưa thể hiển lộ thì nhẫn nại chờ thời, chịu đựng sự khinh rẻ của đời. Tới lúc trọng trách giao cho họ thì một thân tan tác thành gió bụi cũng không hề tiếc nuối, danh lợi cũng không màng.

Để tôi luyện được tinh thần vững chắc như núi đó, phải đi qua không ít dày vò khuất nhục mà người thường chịu không nổi. 

Kết cục của anh hùng chi tướng thường không mấy tốt đẹp. Ở Việt Nam là có cả đấy, đa số nếu không chịu đoạ đày chốn lao tù, thì cũng đang chịu cảnh phiền hà giữa đời thường. 

Anh hùng trong đời, đa phần có tướng Quý. Ít có đại anh hùng nào vừa Quý vừa Thiện, tướng vừa Quý vừa Thiện, rất có thể là tướng làm nên nghiệp Đế Vương. Khó thấy lắm, ngay cả nữ hoàng Elizabeth cũng không có tướng Quý, là anh em đủ thấy hiếm có như thế nào. 

Có điều, hai chữ Thiện Ác, theo TPCC dùng trong cách xem tướng thực ra không giống như cách mà chúng ta hay dùng. Ác tướng thường thấy lắm, đại đa số người đời anh em đều thấy cái ác tướng làm đời sống người ta nghèo, hay hèn, hay vất vả. 

Người Quý có mắt quý. Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn, nhìn lâu vào đôi mắt một người, ta sẽ biết được ít nhiều tâm địa người đó như thế nào. 

Anh hùng chi khí toát ra đôi mắt, thiện hay ác cũng ra hẳn đôi mắt, càng lớn tuổi càng rõ ràng, càng trẻ tuổi càng khó thấy. Vì tâm địa của người tới 50 60 tuổi thường đã rõ ràng rồi. 

TPCC nói rằng Trudeau là diễn viên, chứ không phải là chính khách. Canada sở dĩ đi theo hướng cực tả như bây giờ, đám wokism ở các trường học quậy khùng quậy điên là cũng do nhóm người của Trudeau rất khéo đánh hơi chính trị. Một nữ chính khách mới của anh có tên là Liz Truss cũng tương tự. 

Những người này không có thực tài, đôi mắt của họ rất gian ngoan, nhưng trời phú cho họ cung hưởng cực kỳ tốt. Chấp niệm của những người này tạo nên một thời thế hỗn loạn ghê gớm. Họ thường là sự trừng phạt của ông trời lên một xứ sở không còn đạo đức nữa. 

Những người mà tâm địa xấu bộc lộ ra đôi mắt, lại có cung hưởng cực kỳ tốt như vậy thì người biết xem cũng đủ hiểu là nền chính trị của quốc gia đó đi về đâu. Trời phạt dân xứ đó tới nơi nên những loại người như thế này mới xuất hiện. 

Anh em xem cung hưởng trong hai tấm hình bên dưới, hiếm có đấy.

Comments

Popular posts from this blog

​Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế

Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế… Người ấy không hỏi nhiều, không kể lể, chẳng tranh phần đúng, cũng chưa từng đòi phần hơn. Nhưng lạ lắm – cứ mỗi lần nhà có chuyện, thì chính người ấy lại là người đầu tiên chao đảo. Khi ai đó gặp hạn, người ấy lại ốm. Khi cả nhà cùng lo âu, người ấy lại gánh thêm những điều chẳng ai thấy. Không phải vì người đó yếu. Mà bởi trời đất đôi khi có một cách sắp đặt kỳ lạ: Để một người chịu nhiều hơn một chút – Để những người còn lại, được bình yên hơn một chút. co là con út trong một gia đình năm người. Chị gái lấy chồng xa, anh trai có công việc ổn định, bố mẹ vẫn khỏe mạnh ở tuổi về chiều. Chỉ riêng Co – đi đâu cũng lận đận, làm gì cũng va vấp. Đã có lúc, cô ngồi một mình và hỏi: "Hay là mình là đứa gánh nghiệp cả nhà?" Và rồi cô để ý – rất rõ – Mỗi lần trong nhà có người gặp chuyện: mẹ ốm, bố té xe, hay chị gái buồn bực chuyện chồng con… Thì chỉ vài hôm sau, Linh lại là người "đón hạn": xe hư, mất việc, hay bỗng dưng té ...

SÂU BỌ LÊN NGÔI

Ánh sáng Miền Nam đưa tôi về chân lý Vùng đất hiền hoà, nhân bản, phồn vinh Cuộc sống tự do, dân chủ, nghĩa tình Không sắt máu, căm thù, như Miền Bắc. (Phan Huy) Lời thơ như hơi thở. Hơi thở còn sống của một con người nhân bản, đạo nghĩa và sống với trái tim còn nóng. Dù ở đâu, ra sao, nó vẫn không nói lên điều tà tâm gỉa dối, nhưng là một sự thật rất đáng trân trọng trong đời thường của con người! Xem ra nó hoàn toàn khác biệt với cái "người hay bóng ma" của Trần Lực. Vậy Trần Lực là ai? Trong mục kể về chuyện cụ Phan bội Châu bị bắt, ông Trịnh Vân Thanh tác gỉa "Thành ngữ-Điển tích-Danh nhân Từ điển" (NXB Hồn Thiêng, Gia Định. ngày 7-7 1967, quyển 2. Quyển 1 đã xuất bản trước đó đúng 1 năm), ghi lại như sau : "Năm 1925, nghe theo lời của Lý Thụy và Lâm Đức Thụ, Phan Bội Châu gia nhập vào tổ chức "Toàn thể giới bị áp bức nhược tiểu dân tộc", nhưng sau đó Lý Thụy và các đồng chí lập mưu bắt Phan Bội Châu nộp cho thực dân Pháp để : Tổ chức lấy được m...

Việt nho

Theo triết gia Lương Kim Định người Tàu đã biến đổi Việt nho thành Hán nho, phản bội ý nghĩa bản thể của chữ nho/nhu, thay thế phép ứng xử mềm mại, thuần nhất thành lối ứng xử cương cứng, hai mặt "trong pháp ngoài nho"... + Từ Việt nho đến Hán nho Mặc dù sinh ra trong một gia đình nhà nho, nhưng không hiểu sao, hoặc chính vì thế, mà tôi có ác cảm với Nho giáo. Ở Việt Nam, Nho giáo và tính tiểu nông là căn nguyên nhị trùng kìm hãm sự phát triển của đất nước. Và, cũng vì thế, mà tôi lảng đọc Kim Định, nghĩ rằng ông là toàn-nho. Gần đây, do tìm hiểu văn hóa Việt Nam, tôi mới buộc phải đọc ông. Hóa ra, thứ nho mà tôi ghét bấy lâu nay là Hán nho, một thứ nho đã bị tha hóa, xa vời nguồn gốc hoặc bị người ta cố tình bẻ quẹo, còn nho Kim Định tán dương là nguyên nho, được ông gọi là Viẹ...