Skip to main content
Phần 2:           5. Những nhân công trong những thị trường tự do không bị "khốn cùng."  Thay vào đó, họ được tốt hơn hẳn về mặt vật chất hơn là khi ở trong những xã hội không được tự do, hay được tự do ít hơn.  Theo những tiêu chuẩn của chúng ta, những nhân công hãng xưởng vào thời của ông Marx đã lao động trong những điều kiện kinh khủng cho những mức lương bổng tội nghiệp.  Tuy nhiên, công việc và lương bổng của hãng xưởng đã thường là tốt hơn nhiều (hay, ít nhất, ít tệ hại) hơn những chọn lựa thay thế mà đã có vào thời đó.

Những thị trường tự do đã khiến cho người ta quá hữu dụng đến độ họ cần làm việc ít giờ hơn để nuôi bản thân họ và những gia đình của họ.  Thay vì làm việc sáu hay bảy ngày với 12 tiếng đồng hồ mỗi tuần, người ta thông thường làm việc năm ngày với 7 hay tám tiếng đồng hồ ở những xứ theo thị trường tự do.  Hơn nữa, con trẻ không còn cần phải làm việc để sống còn nữa.

Những thị trường tự do cũng đã đặt phụ nữ trên một căn bản ngang bằng hơn với đàn ông.  Trong một thế giới mà sức mạnh thô thiển là một yết tố quan trọng cho sự sống còn, phụ nữ là những công dân hạng hai.  Nhưng trong một xã hội theo thị trường tự do, nơi mà trí não hệ trọng hơn hẳn sức mạnh bắp thịt, phụ nữ có thể cạnh tranh với đàn ông hơn.

Ông Marx đã hô rằng chủ nghĩa xã hội đã sẽ đặt những phương tiện sản xuất vào trong tay những nhân công, nhưng chính chủ nghĩa tư bản mà đã hoàn thành sự hứa hẹn của ông ta.  Ngày nay, "những phương tiện sản xuất" ngày càng chuyển thành kiến thức của một nhân công, máy điện toán đặt trên lòng và điện thoại di động, và, có lẽ, máy in ba chiều của cô ta.

Ông Marx đã hình dung một thiên đàng xã hội chủ nghĩa mà trong đó ông ta "đã có thể câu cá vào buổi sáng, đi săn vào buổi chiều, và chăn bò vào buổi tối và thực hiện thuyết thiết yếu vào ban đêm, y như là tôi có đầu óc, không với việc trở thành thợ săn, ngư ông, mục đồng hay nhà phê phán bao giờ."  Một lần nữa, đã chính là chủ nghĩa tư bản mà đã làm cho ước mơ của ông Marx thành hiện thực bằng việc gia tăng mức sản xuất/năng suất quá nhiều đến độ người ta không còn phải dành tất cả những thời giờ tỉnh thức của họ chỉ để cố cào ra một cuộc sống tối thiểu thôi nữa.

6. Những nhân công mà bất đồng với ông Marx không đang chịu "một tâm thức sai lạc" hay họ cũng không ngu đâu.  Họ hiểu những quyền lợi của chính họ tốt hơn hẳn những kẻ hoạch định từ trung ương hay cả những lý thuyết gia sống trong tháp ngà.

Kết luận:

Ông Marx đã không hiểu, hay đã từ chối hiểu, những hấp lực được tạo ra bởi một xã hội dựa trên nguyên lý "từ mỗi người theo như khả năng của hắn ta, đến mỗi người theo như nhu cầu của hắn ta."  Đến tầm mức mà nguyên lý này được tuân theo, nó tạo ra một thế giới trong đó người ta biểu hiện ra khả năng tối thiểu và nhu cầu tối đa.   

Ông Marx đã không bao giờ xác định một "hệ thống thuộc chủ nghĩa Mác-xít" đã sẽ là gì hay nó đã sẽ vận hành ra sao.  Ông ta đã từ chối diễn tả thiên đàng xã hội chủ nghĩa của ông ta nhiều hơn là bằng những định từ rất chung chung bởi vì ông ta đã tin rằng nó phải ló dạng một cách ngẫu nhiên và đã thật sẽ là, do vậy, ngu ngốc để tiên đoán dạng thức chung cuộc mà nó đã sẽ tiến hóa thành.  

Cùng lúc đó, tuy nhiên, ông ta đã tin tưởng rằng một cuộc cách mạng đã là cần thiết để mang lại chủ nghĩa xã hội.  Nhưng cuộc cách mạng hàm ý một sự tách rời hẳn hòi khỏi tình trạng hiện hữu của sự vật sự việc.  Thay vì để cho một nền trật tự kinh tế xã hội mới ló dạng một cách tự nhiên, thì, ông Marx đã muốn thiết lập một cách cưỡng bách nền trật tự mới của ông ta lên trên đống tro tàn của nền trật tự cũ – một nền trật tự mới mà ông ta đã từ chối xác định bởi vì nó đã phải ló dạng một cách tự nhiên cơ mà.
Kết quả là, "chủ nghĩa Mác" đã là một cái gì đó thuộc về một cái xô trống rỗng mà những nhà cách mạng đã có thể tuôn vào bất cứ cái gì họ đã muốn.

Trong thực hành, những người theo chủ nghĩa Mác đã chứng tỏ là hay hơn nhiều đối với việc hủy hoại những xã hội và những nền văn hóa hơn là họ đã chứng tỏ đối với việc tạo ra những xã hội và những nền văn hóa mới thành công.  Chủ nghĩa Mác vẫn còn đáng quan tâm tới chỉ trong chừng mực rằng nó vẫn còn là một lực phá hoại. 

Richard W. Fulmer là một trước tác gia tự do từ Humble, tiểu bang Texas, và là người đoạt Giải Thưởng Tưởng Niệm Beth A. Hoffman Cho Trước Tác Về Kinh Tế lần thứ ba hàng năm cho bài "Cavemen và Middlemen" ["Những Người Sống Trong Hang và Những Kẻ Trung Gian"] của ông, từ tạp chí Freeman vào tháng Tư năm 2012.

Comments

Popular posts from this blog

PI IS NOT FREE MONEY

Đôi lời gởi tới các bạn Pioneers, Vốn dĩ mình đã ở ẩn từ lâu từ sau vụ PNG , Trang Trại Pi Nodes , CVG 314k vừa ngu vừa ngáo quá thắng thế thành công tẩy não cộng đồng Pioneers và khiến cộng đồng luôn mang tư duy Pi lên sàn phải có giá cao để bán ( xả ) Pi để lấy tiền tiêu nên kể từ đó đến giờ 2 năm mình chọn ở ẩn và chẳng quan tâm tới các cộng đồng ngáo đá nữa . Nay có một thằng em FB hỏi thăm về Pi và mang hy vọng Pi có trong danh sách Quỹ Dự Trữ Chiến Lược Kỹ Thuật Số ( Strategic Crypto Reserver - SCR ) của Tổng Thống Trump ngày 7 tháng 3 sắp tới nên mình có đôi đều phải nói rõ cho các bạn hiểu . Thứ nhất : Quỹ Dự Trữ Chiến Lược Kỹ Thuật Số là sáng kiến mang lại cho Dân Mỹ , giúp trả nợ công và đặt nước Mỹ là trên hết , nên các bạn đừng có mơ tưởng hay tư tưởng ăn bám vào tiền thuế của dân Mỹ như nhóm PNG , CVG . Nước Mỹ bây giờ không còn như ngày xưa luôn lo chuyện bao đồng rồi nhận lại là sự phản bội của các nước được nước Mỹ giúp . Nước Mỹ bây giờ là nước Mỹ của DÂN MỸ ! Pi Netw...

​Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế

Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế… Người ấy không hỏi nhiều, không kể lể, chẳng tranh phần đúng, cũng chưa từng đòi phần hơn. Nhưng lạ lắm – cứ mỗi lần nhà có chuyện, thì chính người ấy lại là người đầu tiên chao đảo. Khi ai đó gặp hạn, người ấy lại ốm. Khi cả nhà cùng lo âu, người ấy lại gánh thêm những điều chẳng ai thấy. Không phải vì người đó yếu. Mà bởi trời đất đôi khi có một cách sắp đặt kỳ lạ: Để một người chịu nhiều hơn một chút – Để những người còn lại, được bình yên hơn một chút. co là con út trong một gia đình năm người. Chị gái lấy chồng xa, anh trai có công việc ổn định, bố mẹ vẫn khỏe mạnh ở tuổi về chiều. Chỉ riêng Co – đi đâu cũng lận đận, làm gì cũng va vấp. Đã có lúc, cô ngồi một mình và hỏi: "Hay là mình là đứa gánh nghiệp cả nhà?" Và rồi cô để ý – rất rõ – Mỗi lần trong nhà có người gặp chuyện: mẹ ốm, bố té xe, hay chị gái buồn bực chuyện chồng con… Thì chỉ vài hôm sau, Linh lại là người "đón hạn": xe hư, mất việc, hay bỗng dưng té ...

Khủng hoảng kinh tế 2008 và các sói già phố Wall

  Có lẽ nhiều người đã biết khủng hoảng kinh tế năm 2007-2008 xảy ra do bong bóng thị trường cho vay mua nhà (mortgage) của Mỹ sụp đổ, khi hàng loạt người có điểm tín dụng xấu – không có khả năng chi trả nợ - được cho vay mua nhà (subprime mortgage). Thời điểm 2000-2007, việc 1 người có thể sở hữu 2-3 căn nhà là hoàn toàn bình thường nhờ vay tiền từ các tổ chức tín dụng. Đến 1 thời điểm, khi người mua nhà không còn khả năng phát chi trả nợ, bong bóng này chắc chắn sẽ sụp đổ. Tuy nhiên, việc tín dụng xấu có thể tồn tại trong 1 thời gian dài và tạo nên ảnh hưởng dây chuyền đến nhiều tổ chức tài chính lớn trên thế giới chắc chắn không chỉ phụ thuộc vào những người có tín dụng xấu. Từ 1 đống rác, mortgage tín dụng xấu đã được hô biến thành 1 món hàng cực kỳ uy tín và chất lượng, tóm gọn lại trong hai yếu tố: 1. Biến subprime mortgage thành 1 sản phẩm hoàn toàn mới 2. Dát vàng cho sản phẩm mới này 1 trò chơi hoàn hảo đã được bày ra bởi các sói già phố Wall. Thay đổi nhận diện Yếu tố thứ...