Skip to main content

SỐNG TỐT SẼ GẶP TỐT.


          ----------------

 Câu chuyện liên quan đến một người Lính trẻ tuổi 20, Biệt kích Hắc Long Đoàn Công Tác 72 thuộc Sở Công Tác/Nha Kỹ Thuật/BTTM.QL.VNCH, nằm lại tại khu rừng Hoà Bắc, Hoà Liên Đà Nẵng.

 Chiều hôm qua, Thu Nguyen nhận cuộc điện thoại của mấy anh em một thời làm Lính nghĩa vụ tại Campuchia, mời đến nhà một người bạn thời Lính có chút tiệc nhỏ ...

 Cách vài tháng là anh em chúng tôi gặp mặt một lần, thăm hỏi quan tâm đến cuộc sống hiện tại ... và hay nhắc về lại một thời tuổi trẻ của những ngày tháng gian khổ ở Campuchia.
Nhưng lần nầy thì khác, tôi được nghe một câu chuyện thật tuyệt vời của bạn Hồng, Lính Trinh sát C.21, E.38. Bạn kể lại câu chuyện:

 Hôm ngày 30/4/2019, trưa đó bạn đang nằm ngủ trong nhà, nghe người em chạy vào đánh thức và nói: Anh Hồng ơi ! Có nhiều người lạ và sang trọng lắm... đến tìm anh. Mắt nhắm mắt mở, bạn Hồng chưa hiểu gì hết ... Sau khi ra gặp số người đi tìm Hồng, Hồng chưa kịp hỏi những vị khách, thì đã có một người lớn nhất trong số những người đó, thật sang trọng với giọng nói Sài gòn:
 - Xin lỗi em !
Cho anh hỏi, em có phải là Hồng không ?
 - Hồng trả lời: Dạ đúng rồi anh, các anh tìm em có việc gì không ? 
Người đàn ông đó nói tiếp:
 - Anh có hỏi thăm nơi địa phương ở đây, có người nói em biết một người Lính VNCH chết trước ngày mất Đà Nẵng 29/3/1975 khoảng mấy ngày, có đúng thật vậy không ? Giây phút nầy Hồng rất hồi họp và hỏi lại mấy vị khách: Các anh có biết tên của người Lính đó không ? Cho em biết, nếu không sẽ nhầm ! Người đàn ông trả lời: Người Lính đó tên là Hậu.
Lúc này, toàn thân Hồng như thấy rung lên ... vừa vui và hồi họp !
Bạn Hồng lúc nầy không chần chừ, cầm tay người đàn ông đó và cùng mọi người chạy ra phía sau nhà, nơi đó là ngọn đồi có Nghĩa trang, Hồng nói: Anh Hậu nằm đây ! Lúc nầy Hồng đứng trước ngôi mộ anh Hậu vái lên những câu :
 - Anh Hậu ơi ! Anh thật linh.

 Mấy tháng trước đây, Hồng thường hay ra mộ vái với anh: Nếu anh có linh thiêng thì tìm gia đình của anh, đưa anh về với gia đình. Còn nơi anh nằm đây, cũng gần bị giải toả.
Riêng Hồng thì từ trước đến nay, cũng đã đi tìm gia đình anh Hậu đến tận Đồng Tháp, theo như những giấy tờ mà Hồng đã tìm thấy trong cái ví của anh, lúc anh bị bắn chết bên hồ nước. Những lần đi tìm của Hồng đều vô vọng !

 Sau khi gia đình anh Hậu đã biết đúng đó là ngôi mộ thật của người em út mình, và họ đã quay về Khách sạn ở Đà Nẵng nghỉ, chờ Hồng đi coi ngày giờ tốt, rồi mới xin hốt cốt anh Hậu.
Ngày hốt cốt anh Hậu, cũng chính một mình tay Hồng hốt cốt cho anh ! Đêm hôm qua, Hồng kể lại câu chuyện cho anh em tôi nghe ... cũng giống như Hồng đã kể cái ngày chết của anh Hậu, cho những người thân của anh Hậu nghe.

 Hồng kể: Vào ngày 27/3/1975, là còn 2 ngày nữa mất Đà Nẵng ngày 29/3/1975.
Hồng khi đó mới 9 tuổi, hôm đó Hồng đi chăn trâu, khi đi ngang qua hồ nước, con trâu bỗng dưng nó hất Hồng ngã xuống bên cái hồ nước, khi Hồng té xuống, bên cạnh Hồng thấy một cái xác chết là người Lính VNCH vẫn còn máu tươi ! Hồng kéo người Lính lên bờ nhưng anh đã chết !
Sau đó, Hồng quay về kể lại cho người thân nghe, người thân nói Hồng ra xem trong túi quần anh Lính đó thử có cái gì không !.. khi Hồng ra tìm trong túi quần anh Lính thì thấy có một cái ví, trong ví có tiền và giấy tờ ... Hồng đã mang tất cả những thứ đó về nhà và biết được anh tên Hậu.

 Đến 7 năm sau, lúc nầy Hồng đã đúng 16 tuổi, cũng hôm đó đi chăn trâu, lại thêm một lần nữa ... khi đi ngang qua cái hồ nước, con trâu cũng đã làm cho Hồng ngã xuống trúng ngay chỗ mà Hồng đã bị ngã cách đó 7 năm. Sau khi ngã xuống, bên bờ hồ trước mặt Hồng đã nổi lên một cái đầu lâu ! Làn nầy Hồng trở về nhà, với cái tuổi 16 ý thức hơn những năm mới 9 tuổi, Hồng mang câu chuyện ra kể lại cho Mẹ.
Hồng nói : Mẹ ơi ! Hôm qua khi đi chăn trâu, cũng đi ngang chỗ lần trước, con đã thấy cái đầu lâu ... chắc là của anh Hậu ! Ngày mai con sẽ hốt cốt ảnh và chôn cho tử tế, ngày xưa mới 9 tuổi con chưa biết gì ... nay đã 16 tuổi, mẹ cho con làm trách nhiệm nầy. 
Mẹ Hồng nghe xong, bà đồng ý ngay và khuyên con mấy điều : ra hốt cốt con nhớ đừng để cho ai biết, nếu không sẽ bị liên luỵ tới gia đình !
Ngày hôm sau, Hồng ra lại chỗ hồ nước, mang theo những tấm vải mà Mẹ Hồng đã chuẩn trước. Suốt ngày hôm đó, Hồng mò hết quanh cả cái hồ nơi anh Hậu nằm ở đó đã nhiều năm ... sau khi hốt xong, Hồng kiểm tra tất cả những số xương cốt, nhưng vẫn sợ còn thiếu, nên Hồng vái : Anh Hậu ơi ! Nếu anh có linh thiêng thì cho em thêm mấy tiếng đồng hồ nữa để tìm cho đủ cốt anh, chứ đừng để sau nầy khi em chôn rồi, mà anh về đòi hỏi em là không được ! Nhưng thật sự, Hồng đã làm tốt và hết trách nhiệm của mình.

Ngày hôm đó, Hồng cũng làm cái lễ cúng mâm cơm và chôn anh Hậu trên ngọn đồi phía sau nhà, nơi đó cũng có những ngôi mộ của gia đình Hồng.
Nghe câu chuyện xong, tôi cảm thấy yêu quý bạn Hồng mình nhiều hơn ! Và anh Hồng lại nói tiếp : Anh Hậu nầy linh lắm các bạn tôi ơi !
Hồng kể: Những năm tháng ở Chiến trường Campuchia, thật sự có những lần quá kiệt sức ... của thằng Lính Trinh sát ! Gian khổ và cái chết cận kề... Hồng nói : nhớ lại ngày hôm đó vì quá mệt mỏi, Hồng có nghĩ đến anh Hậu và khấn nguyện với anh Hậu: nếu anh có linh thiêng thì hãy giúp em, hoàn cảnh của em ... xin anh có linh ... thì cho em bị thương cái chân để trở về với gia đình, nhưng đừng để cho em phải cụt chân như những đồng đội của em, nếu ngày trở về mà không có đôi chân thì làm sao em sống nổi trên miền đất quê nghèo ấy ..!!

Sau đó mấy ngày, trên đường hành quân, Hồng đã bị mảnh mìn cắt qua gót chân. Đúng thật là khó tin ... một khi đã trúng mìn thì chỉ có cụt giò và mất mạng ! Nhưng bạn Hồng tôi đã được may mắn như những lời đã cầu nguyện với anh Hậu !
Nói đến đây, tôi nhìn thấy mặt bạn Hồng đã hiện lên nhiều cảm xúc ... Hồng nói: Tôi đã chán cái đất này lâu rồi, đã nhiều lần bỏ đi nhưng rồi lại trở về.!

Từ khi biết vợ có nhân tình, đến ngày ly hôn với vợ, tất cả tài sản ... nhà cửa để lại hết cho con, Hồng mang theo một tỷ đồng VN rong chơi khắp mọi miền. Một hôm đang nằm ngủ, Hồng mơ thấy một người Lính mặc đồ hoa rừng QL.VNCH đến nói với Hồng: Em hãy nghe anh, nên trở về lại quê, nơi đó em sẽ có cơ hội trong tương lai ...
Khi thức dậy, Hồng biết người trong mơ chính là anh Hậu. Lần đó Hồng trở về quê, nhưng không về lại ngôi nhà cũ, mà Hồng về thẳng lên khu đất anh đã khai hoang trước trước đó, ở đây Hồng chăn nuôi và làm rẩy... nghe nói đến nay khu đất nầy bị giải toả, tất cả những diện tích đất bạn Hồng có là 4.000 mét vuông cọng thêm mấy héc ta đất ruộng nữa !

Nãy giờ nói về bạn Hồng, quên nói chuyện hài cốt của anh Hậu. Hôm đưa hài cốt anh Hậu về Sài gòn, Hồng bận việc nên không đi cùng với gia đình anh Hậu được. Cách một ngày sau, khi lo việc ở Đà nẵng xong Hồng vô liền Sài gòn, gia đình anh Hậu xin được thiêu hài cốt gởi vào Nhà Thờ vì anh Hậu trước đây có theo đạo Thiên Chúa, Hồng đã xin phép lại với gia đình là: trước đây anh Hồng chôn anh Hậu và có khấn là xin gởi về Chùa, nay nếu gởi về Nhà Thờ thì hãy cho Hồng xin keo anh Hậu có đồng ý được không ! Sau khi Hồng dùng những đồng tiền xin keo thì những đồng tiền đã đúng theo ý gia đình anh Hậu. Mọi sự đâu đã vào đó, những ngày còn lại Hồng được gia đình anh Hậu xem Hồng như một người con út trong gia đình, mấy ngày đó Hồng được nhiều tình yêu thương của gia đình anh Hậu từ Pháp và Mỹ gọi về và luôn quan tâm đến hoàn cảnh cuộc sống của Hồng.
Đêm qua, sau khi chia tay về, Thu Nguyen có hỏi Hồng một câu: vì sao gia đình anh Hậu biết Hồng mà tìm đến ? Hồng trả lời trong số những người đó, có một anh Lính Biệt kích đồng đội với  anh Hậu đã thoát chết trong lúc bắn anh Hậu, anh đã dẫn gia đình anh Hậu đi tìm hiểu mấy ngày hôm đó, và Hồng có nghe nói có một anh Sĩ quan Biệt kích nữa cũng bị bắn cùng ngày với anh Hậu.
Đang trong lúc nghe bạn Hồng kể, thì có người bạn nói đùa vô: vậy từ nay Hồng được Phúc dầy từ phương xa rồi... tôi cũng nói lên những câu... nhưng Hồng đã thừa làm chủ câu nói của tôi :
Cuộc sống nầy, tình cảm con người mới trên hết ! Tất cả chỉ là "tạm"! Hãy sống tốt với tình cảm của người đã khuất ... để ngày sau ta được mỉm cười.
*Hình ảnh của Tổng Hội Nha kỹ Thuật.
*Tác giả bài viết : Thu Nguyen.
             --------------------
-Xin cảm ơn Tác giả bài viết: Fb. Thu Nguyen.
-Xin chân thành biết ơn và cảm phục anh Hồng.
-Thương tiếc và tưởng nhớ Trung sĩ Lê Phước Hậu (Biệt kích Hắc Long) Đoàn CT 72 thuộc SCT/NKT, xin được thắp cho anh một nén nhang lòng.
(Nguồn: Fb. Nguyễn Dân Việt).

Comments

Popular posts from this blog

PI IS NOT FREE MONEY

Đôi lời gởi tới các bạn Pioneers, Vốn dĩ mình đã ở ẩn từ lâu từ sau vụ PNG , Trang Trại Pi Nodes , CVG 314k vừa ngu vừa ngáo quá thắng thế thành công tẩy não cộng đồng Pioneers và khiến cộng đồng luôn mang tư duy Pi lên sàn phải có giá cao để bán ( xả ) Pi để lấy tiền tiêu nên kể từ đó đến giờ 2 năm mình chọn ở ẩn và chẳng quan tâm tới các cộng đồng ngáo đá nữa . Nay có một thằng em FB hỏi thăm về Pi và mang hy vọng Pi có trong danh sách Quỹ Dự Trữ Chiến Lược Kỹ Thuật Số ( Strategic Crypto Reserver - SCR ) của Tổng Thống Trump ngày 7 tháng 3 sắp tới nên mình có đôi đều phải nói rõ cho các bạn hiểu . Thứ nhất : Quỹ Dự Trữ Chiến Lược Kỹ Thuật Số là sáng kiến mang lại cho Dân Mỹ , giúp trả nợ công và đặt nước Mỹ là trên hết , nên các bạn đừng có mơ tưởng hay tư tưởng ăn bám vào tiền thuế của dân Mỹ như nhóm PNG , CVG . Nước Mỹ bây giờ không còn như ngày xưa luôn lo chuyện bao đồng rồi nhận lại là sự phản bội của các nước được nước Mỹ giúp . Nước Mỹ bây giờ là nước Mỹ của DÂN MỸ ! Pi Netw...

​Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế

Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế… Người ấy không hỏi nhiều, không kể lể, chẳng tranh phần đúng, cũng chưa từng đòi phần hơn. Nhưng lạ lắm – cứ mỗi lần nhà có chuyện, thì chính người ấy lại là người đầu tiên chao đảo. Khi ai đó gặp hạn, người ấy lại ốm. Khi cả nhà cùng lo âu, người ấy lại gánh thêm những điều chẳng ai thấy. Không phải vì người đó yếu. Mà bởi trời đất đôi khi có một cách sắp đặt kỳ lạ: Để một người chịu nhiều hơn một chút – Để những người còn lại, được bình yên hơn một chút. co là con út trong một gia đình năm người. Chị gái lấy chồng xa, anh trai có công việc ổn định, bố mẹ vẫn khỏe mạnh ở tuổi về chiều. Chỉ riêng Co – đi đâu cũng lận đận, làm gì cũng va vấp. Đã có lúc, cô ngồi một mình và hỏi: "Hay là mình là đứa gánh nghiệp cả nhà?" Và rồi cô để ý – rất rõ – Mỗi lần trong nhà có người gặp chuyện: mẹ ốm, bố té xe, hay chị gái buồn bực chuyện chồng con… Thì chỉ vài hôm sau, Linh lại là người "đón hạn": xe hư, mất việc, hay bỗng dưng té ...

Khủng hoảng kinh tế 2008 và các sói già phố Wall

  Có lẽ nhiều người đã biết khủng hoảng kinh tế năm 2007-2008 xảy ra do bong bóng thị trường cho vay mua nhà (mortgage) của Mỹ sụp đổ, khi hàng loạt người có điểm tín dụng xấu – không có khả năng chi trả nợ - được cho vay mua nhà (subprime mortgage). Thời điểm 2000-2007, việc 1 người có thể sở hữu 2-3 căn nhà là hoàn toàn bình thường nhờ vay tiền từ các tổ chức tín dụng. Đến 1 thời điểm, khi người mua nhà không còn khả năng phát chi trả nợ, bong bóng này chắc chắn sẽ sụp đổ. Tuy nhiên, việc tín dụng xấu có thể tồn tại trong 1 thời gian dài và tạo nên ảnh hưởng dây chuyền đến nhiều tổ chức tài chính lớn trên thế giới chắc chắn không chỉ phụ thuộc vào những người có tín dụng xấu. Từ 1 đống rác, mortgage tín dụng xấu đã được hô biến thành 1 món hàng cực kỳ uy tín và chất lượng, tóm gọn lại trong hai yếu tố: 1. Biến subprime mortgage thành 1 sản phẩm hoàn toàn mới 2. Dát vàng cho sản phẩm mới này 1 trò chơi hoàn hảo đã được bày ra bởi các sói già phố Wall. Thay đổi nhận diện Yếu tố thứ...