Khi Mỹ quyết định mưu hại Tổng Thống Ngô Đình Diệm thì người được Mỹ bàn thảo đầu tiên là Thiếu Tướng Trần Thiện Khiêm, vì ông này làm việc cho Trung Ương Tình Báo Hoa Kỳ CIA. Tướng Khiêm khôn ngoan và mưu lược nên đẩy Dương Văn Minh ra làm thủ lãnh, vì Minh có cấp bậc cao hơn. Được cho làm thủ lãnh, Minh hớn hở nhận lời, vì Minh còn căm hận Ngô Tổng Thống cho y ngồi chơi xơi nước đã lâu vì mấy tội gian tham và làm nội tuyến cho giặc cộng. Tuy nhiên, Minh là đứa không có uy tín mà Mỹ thì cần một người khá hơn để thuyết phục các tướng lãnh khác theo phe đảo chánh. Vậy nên Đôn được triệu dụng. Đôn giỏi ăn nói, lại có phong thái chững chạc và chưa có tì vết gì. Như vậy, nếu không có Đôn thì chưa chắc đã có nhiều người theo phe đảo chánh như chúng ta đã thấy.
Sau cuộc đảo chánh, Dương Văn Minh, Mai Hữu Xuân, Lê Văn Kim và Trần Văn Đôn muốn Việt Nam Cộng Hoà trung lập như Cao Miên, thể theo ý muốn của Pháp. Vậy nên Tướng Khiêm muốn lật đám này, mà Mỹ thì cũng lại đồng ý. Vậy nên mới có vụ chỉnh lý ngày 30 tháng Giêng 1964 đưa Nguyễn Khánh lên làm quốc trưởng.
Cánh tay đắc lực của Tướng Khánh là Đại Tá Nguyễn Chánh Thi. Nghe nói đến trung lập là ông này nổi khùng, đòi đem bốn tướng Minh - Xuân - Kim - Đính ra chặt làm ba khúc ném xuống sông Nhà Bè. Tướng Khánh sợ Thi làm hoảng, đem bốn ông kia đày ra miền Trung. Xuân - Kim - Đôn bị đem ra Đà Lạt còn Tôn Thất Đính thì bị đem ra Mang Cá, Huế. Lúc đem bốn ông tướng ra phi cơ, Thi nói vào mặt Đôn rằng, "Cái mặt mày, tướng gì mà tướng". Sau đó, Thi quay sang nói với toán quân nhân Nhảy Dù áp tải bốn ông tướng này rằng, "Máy bay đang bay, thằng nào rục rịch, bay đâm chết cho tao."
Đại Tá Nguyễn Chánh Thi hận và khinh bỉ tướng Đôn như thế là vì nhiều nguyên do.
Khi Đại Tá Thi lưu vong sang Cao Miên thì bà vợ của ông ở nhà đi theo người khác. Trong khi đó, Đôn lại là một người có thói trăng hoa, lăng nhăng với vợ người khác. Có lần Đôn có ý định tò vè với nữ Đại Uý Hồ Thị Vẽ nhưng bà này cự tuyệt. Đôn bám sát sách nhiễu nên Đại Uý Vẽ phải tìm đường du học để tránh Đôn. Biết được chuyện này, Đôn hận bà lắm.
Kế đến, Đôn còn có tính tham, mặc dù gia tộc khá giả. Đôn và Xuân ghép một số Hoa kiều vào tội kinh tài cho gia đình họ Ngô để tịch thu tài sản. Trong số những người bị hàm oan, có Dominique Hoa Hồng Hoả. Hoả bị Đôn lấy mất một biệt thự ở Đà Lạt. Đến khi Đại Tá Nguyễn Ngọc Loan lên làm Tổng Giám Đốc Cảnh Sát Quốc Gia, Hoả kêu oan và được Đại Tá Loan cho thụ lý sự việc. Đôn bị truyền lệnh phải trả lại biệt thự cho Hoả nhưng Đôn lấy cớ rằng đã bỏ tiền ra tu sửa nên xin giữ lại và trả nợ cho Hoả dần dần.
Hoả biết ơn Đại Tá Loan suốt đời. Sau khi Tướng Loan bị thương thì gia đình khó khăn. Hoả và vợ đến thăm và xin giúp đở nhưng Tướng Loan từ chối.
Vậy nên giới Hoa kiều Chợ Lớn rất nể phục Tướng Loan đồng thời rất khinh bỉ Đôn và đồng bọn. Trước đây, chúng tôi đã biết một bài về Hoa Hồng Hoả và một bài về Ông Mã Tuyên. Qua đó, chúng ta thấy đám Minh - Xuân - Đôn là những kẻ như thế nào.
Điện văn của Đại Sứ Hoa Kỳ tại Sài Gòn, Henry Cabot Lodge, gửi về cho Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Dean Rusk vào lúc 8 giờ tối ngày 2 tháng Mười Một 1963, và Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ nhận được vào lúc 8 giờ 45 sáng (giờ Hoa Thịnh Đốn, do cách biệt về thời gian giữa hai nơi). Trong điện văn này, có đoạn cuối đáng chú ý, tóm tắt như sau:
Lương, Bộ Trưởng Tài Chánh trong Chính Phủ Diệm, cùng với (Nguyễn Đình) Thuần và cựu Bộ Trưởng Kinh Tế (Trần Chánh) Thành, đã ở buổi chiều Thứ Bảy tại hành dinh của các tướng. Tướng Big Minh nói với ông ta rằng Diệm và Nhu được tìm thấy tại một thánh đường ở Chợ Lớn vào khoảng 8 giờ sáng hôm đó và bị nhốt trong một quân xa. Vì có sự sơ xuất nên có một khẩu súng trong chiếc xe này. Big Minh nói rằng hai ông đã tự sát bằng khẩu súng này.
Tại sao Dương Văn Minh phải hèn nhát nói dối như vậy?
Điện văn của Toà Đại Sứ Hoa Kỳ tại Sài Gòn gửi về Hoa Thịnh Đốn vào lúc 8 giờ tối ngày 2 tháng Mười Một 1963. Chúng ta chú ý ở đoạn giữa có nói như sau:
Chi đội thiết giáp, do Tướng Mai Hữu Xuân đích thân chỉ huy, tìm thấy Diệm và Nhu tại một biệt thự ở Đường Phùng Hưng, Chợ Lớn. Xuân trở lại Bộ Tổng Tham Mưu với thi hài của Diệm và Nhu. Không có gì được biết rõ ràng về nguyên nhân đích thực cái chết của họ.
Một báo cáo khác của Trạm CIA tại Sài Gòn cho thấy rằng Trung Uý Nguyễn Ngọc Linh, phụ tá đặc biệt của Tướng Nguyễn Khánh, Tư Lệnh Quân Đoàn II, và hiện đang có mặt tại Sài Gòn, nói rằng vào lúc 1 giờ 30 chiềungày 2 tháng Mười Một 1963, ông ta đã tận mắt xem thi hài của Diệm và Nhu tại Bộ Tổng Tham Mưu và không thể nào nhận diện lầm được. Linh nói rằng rõ ràng là Diệm và Nhu bị ám sát, nếu không do chính tay Xuân thì ít nhất cũng là do lệnh của y.
Trong những ngày cuối đời, Mai Hữu Xuân sống như con chó điên, hay quì gối quay mặt vào tường vái lạy, miệng lảm nhảm "Cụ tha tội cho con. Cụ tha tội cho con".
-------------
Hình thứ nhất chụp vào năm 1964 sau cuộc chỉnh lý. Từ trái qua phải là các Tướng Lê Văn Kim, Tôn Thất Đính, Trần Văn Đôn, Nguyễn Văn Vỹ và Mai Hữu Xuân.
Đứng phía sau là trùm CIA Lucien Conein.
Hình thứ hai và thứ ba là Trung Tướng Trần Văn Đôn khi còn là Tư Lệnh Quân Đoàn I, 1961, và trong những năm cuối đời.
Hình thứ tư và thứ năm là phóng ảnh điện tín Henry Cabot Lodge gửi từ Sài Gòn về Hoa Thịnh Đốn mà chúng tôi đã trích dịch ở trên.
Comments
Post a Comment