Skip to main content

ÔNG BẢO ĐẠI SƯỚNG HAY KHỔ...?



Chúng ta thường bị nhồi sọ để chửi ông Bảo Đại là ăn chơi đàng điếm, hoang phí, ngu si... nhưng thực ra cuộc đời ông này cũng không hề sung sướng so với các ông vua sống lâu khác của nhà Nguyễn.
Trừ mấy ông chết sớm như Dục Đức, Hiệp Hòa, Kiến Phúc, hay đi tù sớm như Hàm Nghi, Thành Thái, Duy Tân, thì ông Bảo Đại là người ít vợ nhất! Vua Minh Mạng có khoảng 500 phi tần, có 43 bà thụ thai với ổng, đẻ ra 142 con. Các vua khác có dăm chục bà chính thất là bình thường, chả ai kêu.
Còn ông Bảo Đại, ổng có chính thức hai bà vợ thôi, là bà Nam Phương (hoàng hậu chính thức) và bà Monique (người Pháp). Bà Tây kia thực ra cũng không tính là phi tần, vì cưới lúc ổng không còn làm vua, cuối đời rồi, lại sau khi bà Nam Phương chết mấy chục năm. Còn 6 bà khác chỉ là bồ bịch. So với nhiều đại gia bây giờ thì có khi không bằng. Tức là ổng chưa bao giờ có hai vợ đồng thời.
Ổng ăn chơi đàng điếm gì không biết, nhưng đâu có mất quốc khố để nuôi gái đâu! Đa phần là ổng được gái nuôi mới hay. Ngay cả bà Nam Phương, nhà bả là đại gia Nam Kỳ, đảm bảo tiền nhiều hơn nhà ông Bảo Đại! Bả đâu có cần đục đẽo hoàng gia. Sau năm 45, bà Nam Phương còn phải gửi tiền vàng sang Hongkong nuôi ông Bảo Đại đang lưu vong ở bển. Đa số các bà khác đều bỏ tiền nuôi ổng vì việc cặp bồ là vào giai đoạn lang thang cơ nhỡ của ổng sau năm 45, làm gì có nhiều tiền như hồi làm vua.
Về mặt trí tuệ và học vấn, Bảo Đại là vua duy nhất Tây học 100%, trình độ tiếng Pháp ngang người Pháp, cao to đẹp trai chả kém gì Tây. Nếu xét tướng tá nguyên thủ thì mình cho là ổng sánh vai được với nguyên thủ các cường quốc năm châu. Nhìn ảnh thì thấy ổng cao từ 1m7-1m8, so với người Việt lúc đó là rất cao. Chứng tỏ ăn bơ sữa từ bé cũng cải tạo nòi giống.
Ông Bảo Đại du học Pháp 10 năm, từ cấp phổ thông tới cấp đại học về khoa học chính trị và học khá (theo lời ông Hoàng Xuân Hãn). Học hành bài bản kiểu này lúc đó có ông Sihanouk nữa, thời nay thì có em Kim ủn! Nói chung, so với các lãnh tụ cộng sản thời đó và cả hiện nay thì học vấn của ổng ăn đứt. Thủ tướng bây giờ còn cờ lờ mờ vờ mà hồi đó ổng chém tiếng Pháp như Tây. Học nhiều mà Tây học cỡ đó thì hầu hết là con quan to mới có điều kiện như Hoàng Trọng Phu, Ngô Đình Nhu, Ngô Đình Luyện... hay mấy ông xuất sắc như Hoàng Xuân Hãn...
Do Tây học, nên khi về nước, ông Bảo Đại tự động cải cách triều đình và lối sống theo kiểu Tây, dân chủ hơn, văn minh hơn. Như bãi bỏ chế độ đa thê. Quan gặp vua không cần nghi lễ rườm rà, không cần đi giật lùi. Ổng bỏ Viện cơ mật kiểu cũ, thay các quan già bằng quan trẻ, cách tân. Điển hình là ông Phạm Quỳnh, nguyên chỉ là nhà báo hay chém gió chính trị, mà đưa về làm thượng thư bộ Học, bộ Lại. Ông Diệm mới có 32 tuổi mà cho làm thượng thư bộ Lại.
Không phải ông Bảo Đại lười và ỉ lại không chịu làm gì, mà ổng bị Pháp o bế quyền lực. Thế nên ổng mới trả lời ông Hãn là "Làm thì làm với ai?". Khi rảnh mà có tiền thì ắt phải ăn chơi kiểu đi săn bắn... Có gì là lạ đâu mà chửi ổng?
Thời gian ổng lang thang bên Tây cũng quá nửa đời, lúc còn có giá trị chính danh thì còn được cho tiền, còn tương đối sướng, chứ sau này thì khổ lắm. Nhưng anh em đừng so sướng khổ với bác mình, vì bác là dân đen, ra đi rửa bát, xúc tuyết khi còn sa cơ. Còn ông Bảo Đại dù sao cũng là vua, so sánh khập khiễng.
Đương nhiên ổng học về Khoa học chính trị là lý thuyết, chắc không được học cách đối đầu với cách mạng vô sản, nên thua. Nếu không có chiến tranh, thì ông Bảo Đại là người rất tốt cho vai trò ông vua một nước quân chủ lập hiến, do là người hiểu biết về chính trị, kỹ trị mà lại không bon chen quyền lực. Tiếc cho ổng sinh không gặp thời, không đúng chỗ. Người đồng cấp là Sihanouk có hoàn cảnh tương tự mà lại được dân Campuchea kính trọng đến chết.
Đừng tưởng ổng không có tinh thần quốc gia. Hồi năm 47-49, Pháp muốn ổng quay về làm vua tiếp (giải pháp Bảo Đại). Nếu ông hèn và tham, thì đồng ý ngay, nhưng không, ổng đòi Pháp phải có văn bản trả lại Nam Kỳ, để ba kỳ thống nhất thì ổng mới chịu về. Đàm phán suốt hai năm, ổng đã làm được việc mà Việt Minh đàm phán mãi nhưng Pháp không chịu (mới có chiến tranh).
Bây giờ, các cháu con nhà đại gia mà chịu học hành, không dốt lắm, không nghiện ngập gái gú thì đã là vượt sướng, rất hiếm. Có khi còn khó hơn con nhà nghèo vượt khó. Phỏng ạ...?

Dương Quốc Chính

Comments

Popular posts from this blog

PI IS NOT FREE MONEY

Đôi lời gởi tới các bạn Pioneers, Vốn dĩ mình đã ở ẩn từ lâu từ sau vụ PNG , Trang Trại Pi Nodes , CVG 314k vừa ngu vừa ngáo quá thắng thế thành công tẩy não cộng đồng Pioneers và khiến cộng đồng luôn mang tư duy Pi lên sàn phải có giá cao để bán ( xả ) Pi để lấy tiền tiêu nên kể từ đó đến giờ 2 năm mình chọn ở ẩn và chẳng quan tâm tới các cộng đồng ngáo đá nữa . Nay có một thằng em FB hỏi thăm về Pi và mang hy vọng Pi có trong danh sách Quỹ Dự Trữ Chiến Lược Kỹ Thuật Số ( Strategic Crypto Reserver - SCR ) của Tổng Thống Trump ngày 7 tháng 3 sắp tới nên mình có đôi đều phải nói rõ cho các bạn hiểu . Thứ nhất : Quỹ Dự Trữ Chiến Lược Kỹ Thuật Số là sáng kiến mang lại cho Dân Mỹ , giúp trả nợ công và đặt nước Mỹ là trên hết , nên các bạn đừng có mơ tưởng hay tư tưởng ăn bám vào tiền thuế của dân Mỹ như nhóm PNG , CVG . Nước Mỹ bây giờ không còn như ngày xưa luôn lo chuyện bao đồng rồi nhận lại là sự phản bội của các nước được nước Mỹ giúp . Nước Mỹ bây giờ là nước Mỹ của DÂN MỸ ! Pi Netw...

​Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế

Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế… Người ấy không hỏi nhiều, không kể lể, chẳng tranh phần đúng, cũng chưa từng đòi phần hơn. Nhưng lạ lắm – cứ mỗi lần nhà có chuyện, thì chính người ấy lại là người đầu tiên chao đảo. Khi ai đó gặp hạn, người ấy lại ốm. Khi cả nhà cùng lo âu, người ấy lại gánh thêm những điều chẳng ai thấy. Không phải vì người đó yếu. Mà bởi trời đất đôi khi có một cách sắp đặt kỳ lạ: Để một người chịu nhiều hơn một chút – Để những người còn lại, được bình yên hơn một chút. co là con út trong một gia đình năm người. Chị gái lấy chồng xa, anh trai có công việc ổn định, bố mẹ vẫn khỏe mạnh ở tuổi về chiều. Chỉ riêng Co – đi đâu cũng lận đận, làm gì cũng va vấp. Đã có lúc, cô ngồi một mình và hỏi: "Hay là mình là đứa gánh nghiệp cả nhà?" Và rồi cô để ý – rất rõ – Mỗi lần trong nhà có người gặp chuyện: mẹ ốm, bố té xe, hay chị gái buồn bực chuyện chồng con… Thì chỉ vài hôm sau, Linh lại là người "đón hạn": xe hư, mất việc, hay bỗng dưng té ...

Khủng hoảng kinh tế 2008 và các sói già phố Wall

  Có lẽ nhiều người đã biết khủng hoảng kinh tế năm 2007-2008 xảy ra do bong bóng thị trường cho vay mua nhà (mortgage) của Mỹ sụp đổ, khi hàng loạt người có điểm tín dụng xấu – không có khả năng chi trả nợ - được cho vay mua nhà (subprime mortgage). Thời điểm 2000-2007, việc 1 người có thể sở hữu 2-3 căn nhà là hoàn toàn bình thường nhờ vay tiền từ các tổ chức tín dụng. Đến 1 thời điểm, khi người mua nhà không còn khả năng phát chi trả nợ, bong bóng này chắc chắn sẽ sụp đổ. Tuy nhiên, việc tín dụng xấu có thể tồn tại trong 1 thời gian dài và tạo nên ảnh hưởng dây chuyền đến nhiều tổ chức tài chính lớn trên thế giới chắc chắn không chỉ phụ thuộc vào những người có tín dụng xấu. Từ 1 đống rác, mortgage tín dụng xấu đã được hô biến thành 1 món hàng cực kỳ uy tín và chất lượng, tóm gọn lại trong hai yếu tố: 1. Biến subprime mortgage thành 1 sản phẩm hoàn toàn mới 2. Dát vàng cho sản phẩm mới này 1 trò chơi hoàn hảo đã được bày ra bởi các sói già phố Wall. Thay đổi nhận diện Yếu tố thứ...