Skip to main content

BÀN VỀ CHIẾN TRANH


Chiến tranh luôn có mất mát, đau thương cho dân thường. Bom đạn không có mắt, nhất là giai đoạn chống Mỹ, bây giờ nó có mắt rồi đó, bom và tên lửa được gắn camera và GPS, lái được nhưng vẫn không phân biệt được dân và lính, nhất là khi lính còn ở lẫn với dân hoặc cố tình đưa vũ khí, trận địa vào lẫn trong dân.
Chiến tranh Gaza hiện tại đang là mục tiêu tranh cãi giữa 2 phe tả và hữu trên thế giới. Cánh tả phương Tây đang tấn công phía Israel là hủy diệt dân thường, thậm chí còn cáo buộc tội diệt chủng. Nhưng phe hữu, thường yếu thế hơn và ít hơn, thì cho rằng Israel đã có 1 cuộc phản kích chính đáng, do bị tấn công khủng bô' trước. Và quan trọng nhất là các mục tiêu quân sự của Hamas thường được cố tình ngụy trang ở lẫn trong dân, thậm chí trong bệnh viên (mục tiêu tuyệt đối không được tấn công). Hai bên đều đưa ra cáo buộc và bằng chứng của phe mình, nhưng dường như tranh cãi không thể dừng lại cho đến khi chấm dứt chiến tranh. Nhưng đừng ai ngây thơ nghĩ rằng có thể phân biệt được đúng sai, tốt xấu, tử tế hay độc ác ở đây. Vì đây chắc chắn là vấn đề quan điểm và do bạn đứng về phía nào, bạn có thực sự mở não đến nắm thông tin hay để quan điểm, tình cảm đè lên trên lý trí.
Câu chuyện hôm nay đó thực tế gần đúng những gì Việt Nam đã trải qua trong chiến tranh. Tất nhiên tại thời điểm chiến tranh thì dân Việt Nam hầu như không có tranh luận gì về đúng sai vì nhân tâm chỉ có 1 hướng thôi. Nhưng bây giờ là khác, đợt ném bom cuối cùng của Mỹ là trận Linebacker 2 đã kết thúc vào cuối năm 1972. Khoảng lùi đã đủ lớn, 56 năm, là đã dư 1 chu kỳ giải mật thông tin từ phía Mỹ. Nhưng với người Việt thì nhân tâm vẫn chia rẽ.
Hôm qua anh Kiều Hưng có viết 1 status kể lại trải nghiệm bị ném bom Mỹ, ở vùng nông thôn quê anh. Mình có vào comment đại ý là thường Mỹ không chủ ý ném bom nông thôn, đó chỉ có thể là bom lạc, nếu cơ sở dân sự đó ở gần mục tiêu ném bom của Mỹ (cơ sở hạ tầng năng lượng, ga, sân bay, cầu, căn cứ quân sự...) và anh Hưng công nhận rằng quê anh ở Lâm Thao, Phú Thọ, gần khu công nghiệp. Tức là nhận định của mình không sai trong trường hợp này.
Mình có kể là quê mình, Thái Nguyên, bị y chang. Thậm chí ở chính quanh nhà mình cũng đầy hố bom (ao hình tròn), hội trường cơ quan bố mình vẫn còn những ngôi nhà sập mái, tường đổ, còn chưa chữa lại (sau cỡ 10 năm). Tức là di chứng còn nguyên đó. Nhà mình khác với các gia đình miền Bắc khác 1 chút, vì bố mẹ không giáo dục lòng căm thù 1 chiều. Bố mình có bảo là khu nhà mình là bị bom lạc từ mục tiêu cầu Gia Bảy, cách đó khoảng 2-3 km đường chim bay. Đó là con đường vận chuyển hàng viện trợ từ TQ, qua ngả Cao Bằng, vì thế mà nó bị tấn công. Gần cầu đó vẫn có đài tưởng niệm những người tự vệ (hay thanh niên xung phong gì đó) bị chết do bắn máy bay.
TN nhà mình là 1 mục tiêu chính để ném bom Mỹ, do có khu công nghiệp Gang Thép, có đường quốc lộ và đường sắt vận chuyển hàng Tàu (có cả vũ khí viện trợ). Nên nơi có nhiều người chết là cầu Gia Bảy và ga Lưu Xá, cả 2 nơi đều có đài tưởng niệm. Tất nhiên dân ở lân cận bị chết lây nhiều. Có cả lính TQ sang bảo vệ khu Gang Thép luôn, có bắn máy bay Mỹ.
Thế tức là mình biết và hiểu về mục tiêu ném bom từ rất sớm, tầm cấp 2 đã hiểu hết chuyện kể trên. Bố mình cũng có kể BV Bạch Mai và phố Khâm Thiên bị ném bom B52 trong trận ĐBP trên không (Mỹ gọi là Linebacker 2). Mình cũng biết luôn là Bv BM thì gần sân bay Bạch Mai (chỗ sân bóng Lê Trọng Tấn bây giờ) và có căn cứ không quân ở đó, còn Khâm Thiên thì sát ga Hàng Cỏ.
Mình tin là nhiều người dân Bắc chỉ hiểu đại khái là Mỹ nó ném bom bừa bãi vào dân, thích ném đâu thì ném, để tiêu diệt dân Bắc, vì mục tiêu tuyên truyền là như vậy...Chính vì biết những chuyện này quá sớm nên mình không bị quá xúc động và căm thù giặc sâu sắc khi sau này tìm hiểu sâu hơn qua sách vở về cuộc chiến Pháp Việt hay Mỹ Việt. Mình luôn cố gắng đặt mình ở vị trí trung lập, để đánh giá về lịch sử. Nếu mình tự đặt mình vào vai nạn nhân thì lòng căm thù sẽ che mờ lý trí, sẽ không thể đánh giá được chính xác nữa.
Thế hệ cũ sinh trước chiến tranh là nạn nhân bị tuyên truyền là đúng thôi. Chiến tranh mà, chính quyền luôn muốn nhân tâm về 1 hướng căm thù giặc thôi. Nhất là phe CS tuyên truyền còn hay quá đà nữa. Nên thế hệ mình muốn biết sự thật cũng không dễ đâu, bởi chính bố mẹ ông bà ngăn cản chuyện đó vì ở vai nạn nhân. Nếu tìm hiểu ra chuyện gì bào chữa cho địch thì lại bị chụp mũ là bảo vệ cái ác, bào chữa cho giặc! Ở đây, mục tiêu của mình chỉ là truy tìm sự thật thôi.
Mấy năm trước mình đã viết status về trận Linebacker với tư liệu nguồn Mỹ (thực ra đa chiều vì tác giả đã trích cả nguồn Việt Nam và NXB Sự Thật phát hành). Status này mình để ở comment đầu tiên.
Tổng kết lại, theo mình hiểu, là phía Mỹ không đặt mục tiêu giết dân Bắc Việt lên trên. Mục tiêu hủy diệt của họ là cơ sở hạ tầng, căn cứ quân sự, đường, cầu, ga để ngăn viện trợ từ TQ...Thực tế cho thấy là HN là mục tiêu chính của B52 nhưng chỉ có Khâm Thiên và BV Bạch Mai bị nhận bom lạc (phía Mỹ cho là vậy và có lý). Nếu mục đích giết dân thì sao Mỹ không ném bom phố cổ, nơi mật độ dân cao hơn? Sao không phá hủy đê sông Hồng bằng bom?
Lý do thứ 2 khiến dân chết oan là khi bị phòng không mạnh quá thì phi công Mỹ có xu hướng ném bừa bom cho nhanh để thoát, các máy bay bị bắn bị thương cũng thường ném bừa bom để cho nhẹ còn lết về căn cứ.
Tuy nhiên mọi hành động của phi công Mỹ đều bị giám sát bởi cấp trên, qua hộp đen, vệ tinh, liên lạc không lưu...nên các hành động vô kỷ luật là không dễ và không thể là phổ biến. Vì bom đạn cũng không rẻ tiền, không thể đem về nông thôn vãi vào lọ'n gà trâu bo` ruộng vườn được, cần có hiệu quả.
Nhiều người so sánh việc ném bom này với khủng bố, hay như anh Trần Vũ Hải tranh luận với mình thì so với vụ khủng bố WTC. Mình cho là không chính xác. Bởi việc ném bom này Mỹ đe dọa nhiều lần vài tháng trước. Hơn nữa, B52 cất cánh từ cách xa vài ngàn km (Guam, Philippines, Thái Lan...) nên bị phát hiện từ khi mới cất cánh. Thế nên việc báo động diễn ra khá sớm. Người dân đa số đều được yêu cầu tản cư về nông thôn (rõ ràng vì nông thôn không phải mục tiêu không kích). Nên nhóm dân chết oan thường là do không đi tản cư/sơ tán, là tự vệ (thanh niên xung phong) làm nhiệm vụ hay nhóm nhỏ bị bom đánh trúng hầm (khá hi hữu vì khó).
Trong khi khủng bố thì bất ngờ tuyệt đối và nhằm vào dân thường, hãy so sánh với vụ 11/9, vụ Hamas tấn công khủng bô' Israel và VC cũng từng tấn công tương tự vào các mục tiêu dân sự (KS Caravel, nhà hàng Mỹ Cảnh, ám sát GS Bông ở ngã tư chờ đèn đỏ...). Cuộc TTC tết Mậu Thân thì có dân thường chết oan không? Vì thế, nói chuyện chiến tranh thì đừng có bàn sâu về đạo đức, tình cảm, hãy đi tìm sự thật thôi. Chứ đã chiến tranh thì bên nào chả ác với bên kia. Không ác sao mà thắng?
Mình đã chấm dứt tranh luận với anh Hải ở bên kia vì anh vu cho mình biện minh cho cái ác và bảo tranh luận FB không cần dẫn nguồn, không quan tâm đến nguồn mình đưa ra và quan trọng nhất là anh bảo lúc đó mình chưa đẻ, không chứng kiến, thì biết gì mà nói!
Chiến tranh qua rồi, quá lâu rồi, căm thù thế cũng là đủ rồi, vừa nâng cấp quan hệ lên mức cao nhất rồi đó. Mình nghĩ bây giờ tốt nhất là đi tìm sự thật chứ không phải ngồi chửi bới kích động lòng căm thù nhân danh dân tộc và yêu nước. Đi tìm sự thật là phản đánh giá được khách quan, hung thủ giết người còn được bào chữa xem động cơ giê't là gì, liệu vô tình hay cố ý, anh Hải là luật sư, quá hiểu điều đó. Bên này ác thì bên kia có ác không? Cái ác bắt nguồn từ đâu? Liệu có cách khác tránh được người ta ác với nhau không? Và quan trọng nhất là đánh giá quá khứ để dự báo tương lai và đánh giá hiện tại. Cuộc chiến Gaza và Ukraine có nhiều hình ảnh cuộc chiến Việt Nam trong đó. Nếu không có kiến thức lịch sử khách quan thì sẽ hiểu lệch lạc hết.
Sách đính kèm là của NXB Chính trị QG Sự thật nhé. Mình vẫn bảo là ngày xưa làm bo` đỏ là do bị bịt mắt bịt tai. Bây giờ vẫn làm bo` đỏ là do không chịu đọc. Sách chính thống đầy ra, thừa để thoát bo`.

Comments

Popular posts from this blog

PI IS NOT FREE MONEY

Đôi lời gởi tới các bạn Pioneers, Vốn dĩ mình đã ở ẩn từ lâu từ sau vụ PNG , Trang Trại Pi Nodes , CVG 314k vừa ngu vừa ngáo quá thắng thế thành công tẩy não cộng đồng Pioneers và khiến cộng đồng luôn mang tư duy Pi lên sàn phải có giá cao để bán ( xả ) Pi để lấy tiền tiêu nên kể từ đó đến giờ 2 năm mình chọn ở ẩn và chẳng quan tâm tới các cộng đồng ngáo đá nữa . Nay có một thằng em FB hỏi thăm về Pi và mang hy vọng Pi có trong danh sách Quỹ Dự Trữ Chiến Lược Kỹ Thuật Số ( Strategic Crypto Reserver - SCR ) của Tổng Thống Trump ngày 7 tháng 3 sắp tới nên mình có đôi đều phải nói rõ cho các bạn hiểu . Thứ nhất : Quỹ Dự Trữ Chiến Lược Kỹ Thuật Số là sáng kiến mang lại cho Dân Mỹ , giúp trả nợ công và đặt nước Mỹ là trên hết , nên các bạn đừng có mơ tưởng hay tư tưởng ăn bám vào tiền thuế của dân Mỹ như nhóm PNG , CVG . Nước Mỹ bây giờ không còn như ngày xưa luôn lo chuyện bao đồng rồi nhận lại là sự phản bội của các nước được nước Mỹ giúp . Nước Mỹ bây giờ là nước Mỹ của DÂN MỸ ! Pi Netw...

​Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế

Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế… Người ấy không hỏi nhiều, không kể lể, chẳng tranh phần đúng, cũng chưa từng đòi phần hơn. Nhưng lạ lắm – cứ mỗi lần nhà có chuyện, thì chính người ấy lại là người đầu tiên chao đảo. Khi ai đó gặp hạn, người ấy lại ốm. Khi cả nhà cùng lo âu, người ấy lại gánh thêm những điều chẳng ai thấy. Không phải vì người đó yếu. Mà bởi trời đất đôi khi có một cách sắp đặt kỳ lạ: Để một người chịu nhiều hơn một chút – Để những người còn lại, được bình yên hơn một chút. co là con út trong một gia đình năm người. Chị gái lấy chồng xa, anh trai có công việc ổn định, bố mẹ vẫn khỏe mạnh ở tuổi về chiều. Chỉ riêng Co – đi đâu cũng lận đận, làm gì cũng va vấp. Đã có lúc, cô ngồi một mình và hỏi: "Hay là mình là đứa gánh nghiệp cả nhà?" Và rồi cô để ý – rất rõ – Mỗi lần trong nhà có người gặp chuyện: mẹ ốm, bố té xe, hay chị gái buồn bực chuyện chồng con… Thì chỉ vài hôm sau, Linh lại là người "đón hạn": xe hư, mất việc, hay bỗng dưng té ...

Khủng hoảng kinh tế 2008 và các sói già phố Wall

  Có lẽ nhiều người đã biết khủng hoảng kinh tế năm 2007-2008 xảy ra do bong bóng thị trường cho vay mua nhà (mortgage) của Mỹ sụp đổ, khi hàng loạt người có điểm tín dụng xấu – không có khả năng chi trả nợ - được cho vay mua nhà (subprime mortgage). Thời điểm 2000-2007, việc 1 người có thể sở hữu 2-3 căn nhà là hoàn toàn bình thường nhờ vay tiền từ các tổ chức tín dụng. Đến 1 thời điểm, khi người mua nhà không còn khả năng phát chi trả nợ, bong bóng này chắc chắn sẽ sụp đổ. Tuy nhiên, việc tín dụng xấu có thể tồn tại trong 1 thời gian dài và tạo nên ảnh hưởng dây chuyền đến nhiều tổ chức tài chính lớn trên thế giới chắc chắn không chỉ phụ thuộc vào những người có tín dụng xấu. Từ 1 đống rác, mortgage tín dụng xấu đã được hô biến thành 1 món hàng cực kỳ uy tín và chất lượng, tóm gọn lại trong hai yếu tố: 1. Biến subprime mortgage thành 1 sản phẩm hoàn toàn mới 2. Dát vàng cho sản phẩm mới này 1 trò chơi hoàn hảo đã được bày ra bởi các sói già phố Wall. Thay đổi nhận diện Yếu tố thứ...