Skip to main content

THOÁT KHỎI "NÔNG NGHIỆP NGƠ NGÁC"


Tôi từng gặp một vài nông dân phát ngôn kiểu: "Nhà tao mấy đời làm nông, mày thì biết gì về nông nghiệp mà dạy tao?"

Tôi nào có dám dạy ai. Chỉ chia sẻ về những mô hình nông nghiệp tuần hoàn ở nhiều nước. Cả những mô hình nông nghiệp dưới hầm sâu 50-150m (sử dụng ánh sáng đèn UV) để chống bom B52, bom nguyên tử.

Đó là việc của vài năm trước. Vì sau đó tôi học cách lướt qua những người nông dân (và cả chủ doanh nghiệp) "giàu kinh nghiệm như vậy. Đơn giản là khoa học nói chung và khoa học nông nghiệp nói riêng cập nhật rất nhanh. 

Việc phải giải thích cho người không muốn nghe là tốn thời gian và sinh ra các tâm lý không vui cho hai bên. Càng về sau này, tôi chỉ dành thời gian cho những ai đã có tâm thế sẵn sàng thay đổi, đón nhận điều mới.

Tuyệt đại đa số doanh nghiệp nông nghiệp và nông dân bị "ngơ ngác" khi Trung Quốc không mua sản phẩm nông nghiệp của mình. Họ không biết nước láng giềng đã nâng chuẩn nông sản, xuất khẩu chính ngạch sẽ dần thay thế xuất khẩu tiểu ngạch. Họ càng không biết về định lượng quota xuất khẩu của nước mình là bao nhiêu cho từng hiệp định thương mại quốc tế.

Không biết thì tôi có thể chia sẻ thông tin nhưng không tiếp nhận thông tin hay tiếp nhận thông tin trong tâm thế nghi ngờ thì sẽ không nên tốn thời gian nhau đến lần 2. Thời gian của mỗi chúng ta đều rất quý.

Bạn tôi gọi nông nghiệp nước mình là "nông nghiệp theo trend", thấy người ta ăn khoai mình cũng vác mai đi đào. Trồng "theo trend" để rồi sau vài năm, nông sản thừa mứa thì kêu gọi giải cứu. Trồng cho xuất khẩu tiểu ngạch phân thuốc rất nhiều bị thừa mứa thì kêu gọi trong nước giải cứu khác gì đầu độc những người giải cứu mình.

Tôi thì gọi đây là nền "nông nghiệp ngơ ngác". Ngơ ngác trước công nghệ mới của thế giới và trước cả chính sách trong nước thay đổi. Ngơ ngác đi tìm chỗ trồng cây bán tín chỉ carbon mà không biết cây nào hấp thu carbon ở mức ra sao. Ngơ ngác mua máy Tàu, máy Đài, máy Nhật về sấy nông sản trong khi máy sấy Việt Nam giảm 39-80% năng lượng và chính Tàu, Đài, Nhật liên hệ đặt mua máy Việt.

Và những nông dân giàu tiền hay chủ doanh nghiệp nông nghiệp giàu thái độ trọc phú kèm thói quen không tôn trọng bản quyền sáng chế, độc quyền sở hữu kiểu dáng công nghiệp ngơ ngác khi bị từ chối hợp tác dài hạn. Họ ngơ ngác khi chính họ coi rẻ chất xám và giá trị khoa học công nghệ thì cơ bản không có sự hợp tác nào có thể diễn ra.

Cuộc sống vẫn cứ trôi. Những người chậm thay đổi nhất sẽ bị đào thải nhanh nhất giữa nền "nông nghiệp ngơ ngác" này. Những người có thể thoát khỏi nó luôn là những người có chung đặc điểm:

Học tập và lao động nghiêm túc với sự tôn trọng khoa học cao.

Không có nhưng!

Comments

Popular posts from this blog

Chuyện tù "cải tạo" của Phó Tổng Thanh Tra Ngân Hàng Quốc Gia VNCH Một bạn thân ở Montréal Canada vừa gửi cho tôi cuốn Pháp Ngữ Souvenirs et Pensées, viết bởi Bà Bác Sỹ Nguyễn Thị Đảnh và được Bác Sỹ Từ Uyên chuyển qua Việt Ngữ. Bạn lại khuyến khích tôi nếu có thì giờ thì chuyển qua Anh Ngữ theo sự mong muốn của tác giả. Sau khi đọc tôi thấy đặc biệt ở chỗ tù cải tạo này là một chuyên viên tài chính ngân hàng, khác hẳn trường hợp thường thấy của các sỹ quan trong quân lực. Ông Thảo bị đầy đọa sáu năm rưỡi trời để hy vọng moi các hiểu biết của ông về tài sản Ngân Hàng Quốc Gia. Bà Bác Sỹ Đảnh nay định cư tại Oslo Na Uy là một phụ nữ miền Nam, Tây học. Phu quân Đỗ Văn Thảo cũng là người Nam, sinh ngày 21/8/1927 tại Gò Công. Sau khi tốt nghiệp Đại Học tại Pháp ông Thảo đã về làm việc tại Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam từ tháng Tư năm 1955. Ông đã giữ chức Giám Đốc Nha Ngoại Viện rồi Phó Tổng Thanh Tra Ngân Hàng Quốc Gia cho đến ngày 30/4/1975. Ông bị đi tù cải tạo tháng 6/1975 rồi ...

TỘI ÁC ĐAO PHỦ ANH EM HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG TẠI HUẾ 1968

TƯỞNG NIỆM ̀́58 CUỘC THẢM SÁT TẾT MẬU THÂN 1968 CỘNG SẢN VIỆT NAM GIẾT HẠI TẬP THỂ THƯỜNG DÂN VÔ TỘI 1968 - 2026 Mậu Thân-Huế, anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường và người vẽ đường hươu chạy: Nguyễn Quang Lập Tết Mậu Thân-Huế 1968 là sự diệt chủng của CS đối với Miền Nam, trong đó xác người vương vãi khắp nơi, từ góc phố đến thôn làng, từ nóc nhà, sân sau, sân trước, đến lùm cây ngọn cỏ. Toàn thành phố phủ một màu tang trắng bất tận, trải dài từ thị xã cho đến tận núi Ba Đồn, nơi tái chôn cất 5327 xác thường dân vô tội mà đã bị trói quặt đàng sau, cột thành từng chùm rồi lấp trong những hầm sâu hố cạn. Còn di tích lịch sử quý báu của dân tộc, cố đô nhà Nguyễn bị phá hủy gần như hoàn toàn, nhà cửa của dân chúng thì trở thành gạch vụn vào đúng dịp tết cổ truyền Mậu Thân 1968, qua sự kiện lừa ngưng bắn ba ngày ăn tết của Hồ Chí Minh và Lê Duẩn. Đó cũng là câu chuyện mà hàng mấy chục người Việt Cộng nằm vùng trong thành phố Huế, chẳng hạn như Nguyễn Đắc Xuân, Nguyễn Thị Đoan Trinh...

​Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế

Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế… Người ấy không hỏi nhiều, không kể lể, chẳng tranh phần đúng, cũng chưa từng đòi phần hơn. Nhưng lạ lắm – cứ mỗi lần nhà có chuyện, thì chính người ấy lại là người đầu tiên chao đảo. Khi ai đó gặp hạn, người ấy lại ốm. Khi cả nhà cùng lo âu, người ấy lại gánh thêm những điều chẳng ai thấy. Không phải vì người đó yếu. Mà bởi trời đất đôi khi có một cách sắp đặt kỳ lạ: Để một người chịu nhiều hơn một chút – Để những người còn lại, được bình yên hơn một chút. co là con út trong một gia đình năm người. Chị gái lấy chồng xa, anh trai có công việc ổn định, bố mẹ vẫn khỏe mạnh ở tuổi về chiều. Chỉ riêng Co – đi đâu cũng lận đận, làm gì cũng va vấp. Đã có lúc, cô ngồi một mình và hỏi: "Hay là mình là đứa gánh nghiệp cả nhà?" Và rồi cô để ý – rất rõ – Mỗi lần trong nhà có người gặp chuyện: mẹ ốm, bố té xe, hay chị gái buồn bực chuyện chồng con… Thì chỉ vài hôm sau, Linh lại là người "đón hạn": xe hư, mất việc, hay bỗng dưng té ...