NGUYỄN QUỐC KHÁNH Viện Nghiên cứu Hán Nôm Ngày xưa người ta lấy: lập xuân, lập hạ, lập thu, lập đông là khởi đầu của bốn mùa, mỗi mùa tương ứng với ba tháng, mỗi một tháng tương ứng với tiết khí và dấu hiệu về thiên nhiên hoa lá cỏ cây. Trung Quốc gọi đó là "Hoa tín phong" 花信風nghĩa là gió báo những thông tin của hoa, gió ứng với thời kỳ của hoa. Bốn mùa xuân, hạ, thu, đông được phân ra theo cách gọi là mạnh, trọng, quý như: tháng giêng được gọi là tháng mạnh xuân, tháng hai là trọng xuân, tháng ba là quý xuân, tương tự các tháng kế tiếp sau lần lượt như vậy và được gắn liền với hàng địa chi như: tháng giêng là tháng Dần (kiến Dần), tháng hai là tháng Mão (kiến Mão),... đến tháng chạp là tháng Sửu (kiến Sửu). Việc sử dụng cây thực vật, hoa quả trong các tháng là để diễn tả sự biến đổi của thời tiết, ví dụ như: năm ngày là một Hợi, ba hậu là một khí, căn cứ sách Nội kinh vào tiết khí âm lịch cũng như trong cách ghi niên biểu, niên đại trong văn bản mà ta thường gặp. Xưa tình yêu của các thi nhân đối với từng tháng được ví với một loài hoa thì không ai sánh bằng như: tháng giêng hoa lan của Khuất Nguyên, tháng hai hoa mai của Lâm Bô, tháng ba hoa đào của Bì Nhật Tu, tháng tư mẫu đơn của Âu Dương Tu,... còn về cách gọi "Nguyệt lệnh" xem bảng sau. Tứ quý nguyệt lệnh biểu 四季月令表
(Tạp chí Hán Nôm, Số 1 (80), 2007; Tr.70-71) |
Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế… Người ấy không hỏi nhiều, không kể lể, chẳng tranh phần đúng, cũng chưa từng đòi phần hơn. Nhưng lạ lắm – cứ mỗi lần nhà có chuyện, thì chính người ấy lại là người đầu tiên chao đảo. Khi ai đó gặp hạn, người ấy lại ốm. Khi cả nhà cùng lo âu, người ấy lại gánh thêm những điều chẳng ai thấy. Không phải vì người đó yếu. Mà bởi trời đất đôi khi có một cách sắp đặt kỳ lạ: Để một người chịu nhiều hơn một chút – Để những người còn lại, được bình yên hơn một chút. co là con út trong một gia đình năm người. Chị gái lấy chồng xa, anh trai có công việc ổn định, bố mẹ vẫn khỏe mạnh ở tuổi về chiều. Chỉ riêng Co – đi đâu cũng lận đận, làm gì cũng va vấp. Đã có lúc, cô ngồi một mình và hỏi: "Hay là mình là đứa gánh nghiệp cả nhà?" Và rồi cô để ý – rất rõ – Mỗi lần trong nhà có người gặp chuyện: mẹ ốm, bố té xe, hay chị gái buồn bực chuyện chồng con… Thì chỉ vài hôm sau, Linh lại là người "đón hạn": xe hư, mất việc, hay bỗng dưng té ...
Comments
Post a Comment