Skip to main content

​Chuyện xưa nhắc lại cũng không thừa!

Khoảng năm 1991, Trump đang trên đường đi xem hòa nhạc thì thấy một
người bị cướp hành hung bằng gậy bóng chày. Ngay lập tức, Trump bước
ra khỏi chiếc limo của mình!
Giữa lòng New York hỗn loạn năm 1991, nơi đường phố ngập tràn kịch
tính và hiểm nguy, một anh hùng bất ngờ xuất hiện từ chiếc limousine
màu đen.
Donald J. Trump, tỷ phú bất động sản nổi tiếng với các tòa nhà chọc
trời và tính cách ngông cuồng, đã bước vào một cảnh tượng có thể sánh
ngang phim Hollywood.
Đây không chỉ là tin lá cải – mà là một câu chuyện có thật, được New
York Daily News đưa tin ngày 20/11/1991. Báo chí gọi đó là "The Donald
to The Rescue" (Donald ra tay cứu giúp), ghi lại khoảnh khắc Trump
không chỉ nói suông mà hành động thật sự, can thiệp vào một vụ tấn
công dã man và có lẽ đã cứu mạng một người.
Tối thứ Hai, ngày 18/11/1991, khoảng 8 giờ tối, Trump – khi ấy 45 tuổi
– cùng bạn gái Marla Maples và một cặp đôi khác trên đường đến New
Jersey xem hòa nhạc của Paula Abdul.
Đang qua ngã tư gần đại lộ 9 và phố 45, họ thấy một cảnh tượng kinh
hoàng: một gã to lớn cầm gậy bóng chày đang liên tiếp đánh vào đầu một
người đàn ông khác.
Trump nhớ lại: "Ai đó trong xe nói, 'Nhìn kìa, một vụ cướp.'"
Không do dự, dù Maples kéo tay ngăn lại, Trump bảo tài xế dừng xe, rồi
nhảy ra khỏi limo.
Trump đối diện tên cướp và nói thẳng: "Anh phải dừng lại. Bỏ gậy xuống."
Tên cướp, nhận ra khuôn mặt nổi tiếng, lúng túng nói: "Ông Trump, tôi
không làm gì sai cả."
Trump đáp: "Đánh người bằng gậy mà nói không sai à?"
Trước khí thế ấy, tên cướp vứt gậy, lầu
bầu vài câu rồi bỏ chạy.
Đám đông ngỡ ngàng, reo lên: "Kìa, Trump kìa!" Một nhân chứng –
Kathleen Romeo, 16 tuổi – nói: "Mọi người rất bất ngờ khi ông ấy bước
ra ngoài để xem chuyện gì."
Trump chỉ rời đi khi chắc chắn nạn nhân được một bác sĩ chăm sóc và xe
cứu thương đang đến. Sau đó, ông trở lại limo, tiếp tục đi xem hòa
nhạc như chưa có gì xảy ra.
Ít tuần trước đó, mẹ Trump từng bị cướp tấn công, và kẻ thủ ác bị một
người giao bánh mì bắt lại. Trump xem việc cứu người lần này như một
sự "trả nghĩa".
Ban đầu Trump khá khiêm tốn, nói với báo chí: "Tôi không muốn làm rùm
beng chuyện này. Tôi cũng bất ngờ khi các anh biết được."
Nhưng bài báo đã khắc họa một Trump khác – không chỉ là tỷ phú ồn ào
trên thương trường – mà là một người sẵn sàng mạo hiểm vì người lạ.
Câu chuyện xuất hiện trên trang nhất với dòng tít: "Mugger's Trumped:
Donald Stops Attack" (Kẻ cướp bị Trump hạ gục: Donald ngăn chặn vụ tấn
công), củng cố hình ảnh một Trump mạnh mẽ, quyết đoán giữa thành phố
tội phạm hoành hành (riêng năm đó có hơn 2.000 vụ giết người).
Câu chuyện này không chỉ nói về một lần can thiệp, mà còn là lát cắt
của một thời kỳ New York đầy hỗn loạn, nơi anh hùng đôi khi xuất hiện
từ chính giới tinh hoa.
Hành động của Trump đêm ấy nhắc nhở một chân lý: đôi khi, chỉ cần một
tiếng nói mạnh mẽ cũng đủ xoay chuyển tình thế.
Đây là góc khuất của Tổng thống Trump mà truyền thông không bao giờ
muốn công bố. Xin Chúa ban phước cho Tổng thống Trump!
Mấy chục năm rồi Ông vẫn vậy, Hôm qua trước Đại Hội Đồng Liên Hợp Quốc
Ông chửi sấp mặt bọn UN bịnh hoạn bằng một câu mỉa mai...Cái mà tôi
nhận được từ Liên Hợp Quốc là một cái cầu thang không chạy vào một
chiếc máy đọc chữ hết pin!
Đã đến lúc chúng ta phải ném vào sọt rác những thứ phế thải thôi!
Ken Blackwell
9.24.2025

Comments

Popular posts from this blog

Chuyện tù "cải tạo" của Phó Tổng Thanh Tra Ngân Hàng Quốc Gia VNCH Một bạn thân ở Montréal Canada vừa gửi cho tôi cuốn Pháp Ngữ Souvenirs et Pensées, viết bởi Bà Bác Sỹ Nguyễn Thị Đảnh và được Bác Sỹ Từ Uyên chuyển qua Việt Ngữ. Bạn lại khuyến khích tôi nếu có thì giờ thì chuyển qua Anh Ngữ theo sự mong muốn của tác giả. Sau khi đọc tôi thấy đặc biệt ở chỗ tù cải tạo này là một chuyên viên tài chính ngân hàng, khác hẳn trường hợp thường thấy của các sỹ quan trong quân lực. Ông Thảo bị đầy đọa sáu năm rưỡi trời để hy vọng moi các hiểu biết của ông về tài sản Ngân Hàng Quốc Gia. Bà Bác Sỹ Đảnh nay định cư tại Oslo Na Uy là một phụ nữ miền Nam, Tây học. Phu quân Đỗ Văn Thảo cũng là người Nam, sinh ngày 21/8/1927 tại Gò Công. Sau khi tốt nghiệp Đại Học tại Pháp ông Thảo đã về làm việc tại Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam từ tháng Tư năm 1955. Ông đã giữ chức Giám Đốc Nha Ngoại Viện rồi Phó Tổng Thanh Tra Ngân Hàng Quốc Gia cho đến ngày 30/4/1975. Ông bị đi tù cải tạo tháng 6/1975 rồi ...

TỘI ÁC ĐAO PHỦ ANH EM HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG TẠI HUẾ 1968

TƯỞNG NIỆM ̀́58 CUỘC THẢM SÁT TẾT MẬU THÂN 1968 CỘNG SẢN VIỆT NAM GIẾT HẠI TẬP THỂ THƯỜNG DÂN VÔ TỘI 1968 - 2026 Mậu Thân-Huế, anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường và người vẽ đường hươu chạy: Nguyễn Quang Lập Tết Mậu Thân-Huế 1968 là sự diệt chủng của CS đối với Miền Nam, trong đó xác người vương vãi khắp nơi, từ góc phố đến thôn làng, từ nóc nhà, sân sau, sân trước, đến lùm cây ngọn cỏ. Toàn thành phố phủ một màu tang trắng bất tận, trải dài từ thị xã cho đến tận núi Ba Đồn, nơi tái chôn cất 5327 xác thường dân vô tội mà đã bị trói quặt đàng sau, cột thành từng chùm rồi lấp trong những hầm sâu hố cạn. Còn di tích lịch sử quý báu của dân tộc, cố đô nhà Nguyễn bị phá hủy gần như hoàn toàn, nhà cửa của dân chúng thì trở thành gạch vụn vào đúng dịp tết cổ truyền Mậu Thân 1968, qua sự kiện lừa ngưng bắn ba ngày ăn tết của Hồ Chí Minh và Lê Duẩn. Đó cũng là câu chuyện mà hàng mấy chục người Việt Cộng nằm vùng trong thành phố Huế, chẳng hạn như Nguyễn Đắc Xuân, Nguyễn Thị Đoan Trinh...

​Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế

Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế… Người ấy không hỏi nhiều, không kể lể, chẳng tranh phần đúng, cũng chưa từng đòi phần hơn. Nhưng lạ lắm – cứ mỗi lần nhà có chuyện, thì chính người ấy lại là người đầu tiên chao đảo. Khi ai đó gặp hạn, người ấy lại ốm. Khi cả nhà cùng lo âu, người ấy lại gánh thêm những điều chẳng ai thấy. Không phải vì người đó yếu. Mà bởi trời đất đôi khi có một cách sắp đặt kỳ lạ: Để một người chịu nhiều hơn một chút – Để những người còn lại, được bình yên hơn một chút. co là con út trong một gia đình năm người. Chị gái lấy chồng xa, anh trai có công việc ổn định, bố mẹ vẫn khỏe mạnh ở tuổi về chiều. Chỉ riêng Co – đi đâu cũng lận đận, làm gì cũng va vấp. Đã có lúc, cô ngồi một mình và hỏi: "Hay là mình là đứa gánh nghiệp cả nhà?" Và rồi cô để ý – rất rõ – Mỗi lần trong nhà có người gặp chuyện: mẹ ốm, bố té xe, hay chị gái buồn bực chuyện chồng con… Thì chỉ vài hôm sau, Linh lại là người "đón hạn": xe hư, mất việc, hay bỗng dưng té ...