Skip to main content

Vĩnh Long

Anh đứng thẳng người dậy, ngoái nhìn lần cuối. Cái xác của chính mình đang nằm đó, lạnh lẽo, một bên thái dương có máu chảy, càng lúc càng nhiều, loang dần ra. Trên tay anh vẫn giữ chặt khẩu súng tự chế, gương mặt hoàn toàn thanh thản. Anh lách mình ra khỏi đám đông đang la hét và kéo đến ngày càng nhiều, quay lưng bước đi. Trên đường cờ hoa biểu ngữ giăng ngập trời, hôm nay là ngày lễ gì đó lớn lắm, anh cũng chẳng biết. Mấy bữa nay chỗ nào người ta cũng gióng chiêng gióng trống, hò hét, người xe đi lại như nêm. Ừ, nghe đâu chuẩn bị kỷ niệm 50 năm ngày Giải phóng miền Nam. Giải phóng miền Nam. Anh bật cười chua chát. Từ ngày con gái anh chết, anh chẳng còn ý niệm gì về thời gian, 50 năm 80 năm gì cũng thế cả. Anh đi lang thang trên đường, một màn sương mù dày đặc. Đi đâu, anh cũng không biết.

Tới một khúc đường, anh bỗng thấy quen thuộc lắm, như đã đi đi lại lại rất nhiều lần. Anh đưa mắt nhìn, phía xa xa, bên vệ đường, một con bé đang ngồi co ro, mắt nhìn chằm chằm vào những vệt màu trắng hình người trên mặt đường đã mờ gần hết. Con gái anh? Phải rồi. Con gái anh. Hèn chi anh thấy quen thuộc như vậy. Từng cm trên đoạn đường này anh đã bò đã lết, để đo khoảng cách lúc người ta đánh dấu hiện trường lần đầu, rồi lại đo lúc người ta đánh dấu lần hai. Suốt hơn nửa năm qua, ngày nào anh cũng lê bước như người mộng du, ra đầu đường đứng ngóng con gái đi học về. Anh không chấp nhận được rằng con anh đã chết. Hôm nay, là lần đầu anh được nhìn thấy cái hình hài yêu dấu ấy. Anh cất tiếng gọi: "Trân ơi! Con gái của cha ơi!"

Con bé ngước mắt nhìn lên, thấy anh mừng rỡ, nó chạy ào lại quàng tay ôm chầm lấy cổ cha: "Cha ơi, cha nhìn thấy con? Cuối cùng cha cũng nhìn thấy con rồi! Con nhớ cha nhiều lắm cha biết không?" Anh nhìn lại con gái mình, mặt mũi nó khó coi quá, cái đầu nghẹo sang 1 bên, 1 bên cổ và vai còn hằn vết bánh xe tải. Mái tóc mượt như nhung, mỗi lần ở nhà gội đầu xong nó đều kêu anh sấy khô dùm, giờ khô rối, lẫn máu với đất bụi. Phải rồi. Ngày con anh bị xe tải cán chết, anh đang làm mướn cho người ta trên thành phố, về tới nơi thì người ta đã đẩy con anh vô nhà xác rồi, anh không được nhìn mặt con lần cuối, chỉ còn biết ôm tấm hình con mà khóc. Nó lo lắng hỏi anh: "Sáng nay cha nói là cha báo được thù cho con rồi. Rồi cha đi. Con lo nên đến đây chờ. Cha ơi, xảy ra chuyện gì rồi cha?" Nó đưa tay lên vuốt tóc anh, rồi rụt tay lại. "Cha ơi, trên đầu cha có máu, sao cha không băng bó lại?" Anh nhìn con, hai hàng nước mắt lẫn với máu lăn xuống khóe miệng. Nó trợn tròn mắt, bất lực: "Cha ơi! Cha cũng chết rồi?"

Hai cha con ngồi xuống bên vệ đường. Con bé vừa lau máu trên đầu cha vừa khóc nức nở: "Cha ơi, sao cha lại phải chết? Cha nói báo thù cho con, là báo như vậy sao? Cha chết rồi, còn mẹ, còn 3 em, còn nội, để ai lo đây cha? Cha mới có hơn 40 tuổi mà. Không có đứa con gái này, cha đẻ thêm con gái là được mà. Con lại đầu thai làm con của cha mà? Sao cha lại phải chết?"

"Không con ạ. Cha chết rất đáng, cha không có ân hận gì. Thằng cán chết con, cha cho nó hai phát vô đầu rồi, kiểu gì nó cũng không sống nổi. Cha chết rồi, người ta mới thấy là con gái cha chết oan, oan thấu trời, người ta sẽ thương, dư luận sẽ lùm xùm, họ mới cho điều tra lại. Chứ cha không bao giờ để người ta ghi con gái của cha là "NGƯỜI THỰC HIỆN HÀNH VI GÂY NGUY HIỂM CHO XÃ HỘI" được?"

"Cha nói ai gây nguy hiểm cho xã hội?"

Anh nín thinh. Mỗi lần thắp nhang cho con, chưa bao giờ anh kể với nó chuyện gì đang diễn ra, chỉ nói con yên tâm, cha sẽ đòi công bằng cho con bằng mọi giá.

Con bé nức nở khóc: "Họ nói vậy, thì con là người sai sao cha? Con không sai đâu cha ạ. Tụi con đi một bên đường, bên phải mà. Cái xe tải đó đang ở đường bên kia lấn sang tông trúng xe của con mà. Con nằm dưới cản trước xe tải, hẳn bên phần đường con đi mà, sao giờ con lại thành người sai? Sao con gây nguy hiểm cho xã hội được? Con có làm cho ai chết đâu cha?"

Anh rưng rức khóc, anh không biết giải thích cho con thế nào, rằng cái quái quỷ gì đang diễn ra ở cái xã hội này, con bé còn nhỏ quá, mới 14 tuổi, cái tuổi suốt ngày hát véo von như chim, em ước mơ được là tiên nữ, ban phép tiên cho hoa biết nói cả tiếng người. Con anh đâu biết rằng xứ này người đã không nói tiếng người từ lâu rồi. Người xấu không nói tiếng người, người tốt thì không nói, nên tiếng người từ lâu không có ai dùng đến nữa. Suốt 7 tháng kể từ ngày con anh bị cán chết, anh vừa đi làm mướn, vừa đem đơn gõ hết cửa này cửa kia, từ cơ quan CSĐT Công an huyện Trà Ôn, VKSND huyện Trà Ôn, VKSND tỉnh Vĩnh Long. Nhưng tất cả chỉ như con kiến kiện củ khoai, muỗi đốt inox, muỗi gãy vòi mà inox vẫn trơ trơ. Anh thuộc từng chữ trong tờ quyết định giải quyết khiếu nại ngày 14/3 của ông Nguyễn Thanh Trúc, Viện trưởng VKSND tỉnh Vĩnh Long, quyết định bác đơn khiếu nại của anh, giữ nguyên quyết định giải quyết khiếu nại của Viện trưởng VKSND huyện Trà Ôn đối với quyết định không khởi tố vụ án hình sự số 73 ngày 23/1 của Thủ trưởng cơ quan CSĐT Công an huyện.

7 tháng trời ròng rã, ngày gõ cửa công, đêm làm thuê làm mướn, vạ vật ăn bờ ngủ bụi. Anh cầm tờ quyết định trong tay, căm uất trào lên tận họng. Chúng quyết tâm bao che cho nhau. CSĐT không thu thập được chứng cứ, tài liệu để xác định được tốc độ của xe 84C-102.77 nên không kết luận thằng Trung có điều khiển xe đúng tốc độ quy định hay không, không camera hành trình, không thực nghiệm, không khởi tố vụ án hình sự, do không có sự việc phạm tội. Con gái anh vẫn được xác định có lỗi chính gây ra vụ tai nạn, khi điều khiển xe đạp điện không giữ khoảng cách an toàn với xe phía trước liền kề, con gái anh, nhất định phải là kẻ gây nguy hiểm cho xã hội, đã chết.

"Cha ơi, hôm đó cha có nghe Nhi và Ngọc nói đúng không? Cái lúc dựng lại hiện trường là xe đạp của con bị dời vị trí ra xa hơn so với lề đường đó, còn cái xe tải thì lại dời ra gần giữa đường. Nó không đúng như lúc đầu đâu."

Anh biết lắm chứ, trong đơn gửi VKSND tỉnh Vĩnh Long anh có ghi rõ: Sơ đồ hiện trường ngày 4/9/2024 khoảng cách chiều ngang của đuôi xe tải đến cột điện là 4,5-5m; sơ đồ hiện trường ngày 23/9/2024 khoảng cách chiều ngang của đuôi xe tải đến cột điện là khoảng 7- 7,5m, ai giải thích sự khác biệt này?

Nhưng họ trả lời anh: Ông Phúc không cung cấp được tài liệu chứng minh lời trình bày của cháu T.N.X.N và L.M.N là người đi cùng với bé Trân như nội dung đơn đã nêu, còn theo biên bản khám nghiệm hiện trường ngày 4/9 và 23/9/2024, cơ quan CSĐT Công huyện Trà Ôn đã ghi nhận đầy đủ, có chứng kiến của nhiều người trong đó có cháu X.N và M.N… Dù anh đã bò lê trên đường để đo từng milimet, nhưng giấy tờ trong tay họ mà, dầu lòng đổi trắng thay đen khó gì?

"Con hiểu cho cha, cha phải làm vậy, cũng vì không còn con đường nào để đi, uất hận này cha không nuốt được. Từ ngày con chết, thằng giết người không phải bồi thường chi phí ma chay, mồ mả đã đành, cái đó cha không cần, nó còn không một lời xin lỗi, không một lần đến hỏi thăm. Chúng nó im lặng như thể chưa có chuyện gì xảy ra. Con thì chết, còn nó thì vẫn sống nhơn nhơn, không bị xử lý gì hết. Làm sao cha sống được? Cha không chỉ trả thù cho con, mà còn đòi công đạo nữa. Cha không chờ ông trời được."

"Cha ơi, con thấy bên nước ngoài, người ta cán chết một con chó còn bị tù nữa, nghĩ lại con còn không bằng con chó cha nhỉ?" Anh khóc, con bé cũng khóc. Hai cha con dìu nhau bước đi, trong sương mù vô định….

JT
(Còn tiếp)…
#tngt #vinhlong

Comments

Popular posts from this blog

​Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế

Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế… Người ấy không hỏi nhiều, không kể lể, chẳng tranh phần đúng, cũng chưa từng đòi phần hơn. Nhưng lạ lắm – cứ mỗi lần nhà có chuyện, thì chính người ấy lại là người đầu tiên chao đảo. Khi ai đó gặp hạn, người ấy lại ốm. Khi cả nhà cùng lo âu, người ấy lại gánh thêm những điều chẳng ai thấy. Không phải vì người đó yếu. Mà bởi trời đất đôi khi có một cách sắp đặt kỳ lạ: Để một người chịu nhiều hơn một chút – Để những người còn lại, được bình yên hơn một chút. co là con út trong một gia đình năm người. Chị gái lấy chồng xa, anh trai có công việc ổn định, bố mẹ vẫn khỏe mạnh ở tuổi về chiều. Chỉ riêng Co – đi đâu cũng lận đận, làm gì cũng va vấp. Đã có lúc, cô ngồi một mình và hỏi: "Hay là mình là đứa gánh nghiệp cả nhà?" Và rồi cô để ý – rất rõ – Mỗi lần trong nhà có người gặp chuyện: mẹ ốm, bố té xe, hay chị gái buồn bực chuyện chồng con… Thì chỉ vài hôm sau, Linh lại là người "đón hạn": xe hư, mất việc, hay bỗng dưng té ...

SÂU BỌ LÊN NGÔI

Ánh sáng Miền Nam đưa tôi về chân lý Vùng đất hiền hoà, nhân bản, phồn vinh Cuộc sống tự do, dân chủ, nghĩa tình Không sắt máu, căm thù, như Miền Bắc. (Phan Huy) Lời thơ như hơi thở. Hơi thở còn sống của một con người nhân bản, đạo nghĩa và sống với trái tim còn nóng. Dù ở đâu, ra sao, nó vẫn không nói lên điều tà tâm gỉa dối, nhưng là một sự thật rất đáng trân trọng trong đời thường của con người! Xem ra nó hoàn toàn khác biệt với cái "người hay bóng ma" của Trần Lực. Vậy Trần Lực là ai? Trong mục kể về chuyện cụ Phan bội Châu bị bắt, ông Trịnh Vân Thanh tác gỉa "Thành ngữ-Điển tích-Danh nhân Từ điển" (NXB Hồn Thiêng, Gia Định. ngày 7-7 1967, quyển 2. Quyển 1 đã xuất bản trước đó đúng 1 năm), ghi lại như sau : "Năm 1925, nghe theo lời của Lý Thụy và Lâm Đức Thụ, Phan Bội Châu gia nhập vào tổ chức "Toàn thể giới bị áp bức nhược tiểu dân tộc", nhưng sau đó Lý Thụy và các đồng chí lập mưu bắt Phan Bội Châu nộp cho thực dân Pháp để : Tổ chức lấy được m...
Chuyện tù "cải tạo" của Phó Tổng Thanh Tra Ngân Hàng Quốc Gia VNCH Một bạn thân ở Montréal Canada vừa gửi cho tôi cuốn Pháp Ngữ Souvenirs et Pensées, viết bởi Bà Bác Sỹ Nguyễn Thị Đảnh và được Bác Sỹ Từ Uyên chuyển qua Việt Ngữ. Bạn lại khuyến khích tôi nếu có thì giờ thì chuyển qua Anh Ngữ theo sự mong muốn của tác giả. Sau khi đọc tôi thấy đặc biệt ở chỗ tù cải tạo này là một chuyên viên tài chính ngân hàng, khác hẳn trường hợp thường thấy của các sỹ quan trong quân lực. Ông Thảo bị đầy đọa sáu năm rưỡi trời để hy vọng moi các hiểu biết của ông về tài sản Ngân Hàng Quốc Gia. Bà Bác Sỹ Đảnh nay định cư tại Oslo Na Uy là một phụ nữ miền Nam, Tây học. Phu quân Đỗ Văn Thảo cũng là người Nam, sinh ngày 21/8/1927 tại Gò Công. Sau khi tốt nghiệp Đại Học tại Pháp ông Thảo đã về làm việc tại Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam từ tháng Tư năm 1955. Ông đã giữ chức Giám Đốc Nha Ngoại Viện rồi Phó Tổng Thanh Tra Ngân Hàng Quốc Gia cho đến ngày 30/4/1975. Ông bị đi tù cải tạo tháng 6/1975 rồi ...