TƯỞNG NIỆM ̀́58 CUỘC THẢM SÁT TẾT MẬU THÂN 1968
CỘNG SẢN VIỆT NAM GIẾT HẠI TẬP THỂ THƯỜNG DÂN VÔ TỘI
1968 - 2026
Mậu Thân-Huế, anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường và
người vẽ đường hươu chạy: Nguyễn Quang Lập
Tết Mậu Thân-Huế 1968 là sự diệt chủng của CS đối với Miền Nam, trong đó xác người vương vãi khắp nơi, từ góc phố đến thôn làng, từ nóc nhà, sân sau, sân trước, đến lùm cây ngọn cỏ. Toàn thành phố phủ một màu tang trắng bất tận, trải dài từ thị xã cho đến tận núi Ba Đồn, nơi tái chôn cất 5327 xác thường dân vô tội mà đã bị trói quặt đàng sau, cột thành từng chùm rồi lấp trong những hầm sâu hố cạn. Còn di tích lịch sử quý báu của dân tộc, cố đô nhà Nguyễn bị phá hủy gần như hoàn toàn, nhà cửa của dân chúng thì trở thành gạch vụn vào đúng dịp tết cổ truyền Mậu Thân 1968, qua sự kiện lừa ngưng bắn ba ngày ăn tết của Hồ Chí Minh và Lê Duẩn.
Đó cũng là câu chuyện mà hàng mấy chục người Việt Cộng nằm vùng trong thành phố Huế, chẳng hạn như Nguyễn Đắc Xuân, Nguyễn Thị Đoan Trinh, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Tôn Thất Dương Tiềm, Nguyễn Đóa, đã thẳng tay bắn chết bất cứ ai có liên hệ đến chính quyền và quân đội VNCH, cho dù đó chỉ là binh nhì, hay một phụ nữ đã từng đi làm sở Mỹ.
Riêng ông Hoàng Phủ Ngọc Tường, với chức vụ tổng thư ký lực lượng Liên Minh Dân Tộc Dân Chủ Hòa Bình, trí thức hơn, đã được Lê Chưởng, Chính ủy Mặt Trận Trị-Thiên và Hoàng Kim Loan, Trung tá tình báo CS Hoàng Kim Loan, đặc trách cơ sở nằm vùng Thừa Thiên-Huế chọn làm chánh án tòa án nhân dân Bãi Dâu, tại trường trung học Gia Hội.
Tòa án nhân dân này là tòa án duy nhất xảy ra tại tết Mậu Thân-Huế. Sau lần kêu gọi ra trình diện lần thứ tư để được cách mạng khoan hồng, ông tòa Hoàng Phủ Ngọc Tường đã ký án lịnh chôn sống 204 người, vì tội làm cho CIA, Ngụy quân ngụy quyền nợ máu với nhân dân. Trong số những tội nhân của ông tòa Tường, có nhiều người là học trò cũ của ông. Họ đã nói với vợ con, người đã đưa họ ra trình diện ông tòa như sau: "Ông ngồi ghế chánh án là thầy Tường, thầy cũ của anh đó, em đừng lo."
Sau khi quân CS bị đẩy lui, chính phủ VNCH đã cho thành lập Ủy Ban Điều Tra Thảm Sát Mậu Thân, đã đi đến kết luận người ra lịnh tàn sát đồng bào Huế là Trung ương ĐCS, thực hành lịnh trên là quân đội Miền Bắc và những người VC nằm vùng tại Huế.
Thân nhân của nạn nhân đã trình báo, mô tả nhân dạng, và nhận diện được tất cả những tên VC nằm vùng đã trực tiếp giết đồng bào Huế.
Những người VC nằm vùng này sau năm 1975 đã rất hãnh diện và hân hoan về thành tích "giết rắn độc" này của họ. Điển hình là ông chánh án Tường. Ông tòa đã nói trên Open Vault ngày 1 tháng 3 năm 1981 như sau: "Trừ khử chúng như trừ những con rắn độc, mà nếu để chúng sống sót, chúng sẽ tiếp tục gây ra tội ác hơn nữa trong chiến tranh..."
Sau năm 1975, toàn thể đám VC nằm vùng "hăng hái bảo vệ cách mạng" kia vẫn còn sắt máu không kém ngày ấy, nhưng số phận của họ cũng giống như số phận của cái gọi là "Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam", bị CS thứ thiệt loại thẳng tay. Họ chỉ là con cờ của CS Bắc Việt, dùng xong rồi bỏ, chẳng được trọng dụng gì. Lê Văn Hảo chạy mất dép sang Pháp, Nguyễn Đắc Xuân trở thành "nhà Huế học", Hoàng Phủ Ngọc Tường trở lại chức "nhà văn", bị dân chúng Miền Nam, đặc biệt là dân chúng Huế ghê tởm.
Đau đớn vì quá "say máu cách mạng" cống hiến hết lòng cho cách mạng nhưng vẫn bị "cách mạng" hất cẳng, nhục nhã vì những ánh mắt ghê tởm của đồng bào Miền Nam dành cho họ, những kẻ mà bàn tay đầy máu năm Mậu Thân xưa, không còn cách gì hơn là giảm bớt nồng độ nịnh bợ "cách mạng", chấp nhận rằng cuộc diệt chủng của "cách mạng" tại Huế năm 1968 là có thật, nhưng trẹo họng nói phủ nhận những gì họ đã xác nhận trước đây, rằng họ đã bắn họ giết dân Huế như giết rắn độc vào năm 1981. Họ trẹo họng bằng cách nói rằng câu chuyện trả lời năm xưa trên truyền hình chẳng qua là lời "nói láo", vì quá "hăng hái cách mạng" mà nói láo, nay họ xấu hổ vì lời nói láo đó.
Thế là ông chánh án tòa án nhân dân Hoàng Phủ Ngọc Tường trở thành kẻ vô tội ngon ơ vì những lý lẽ như thế! Lịch sử tin ông dễ thế à? Dân Miền Nam tin ông dễ thế à?
Bởi vậy, có vài câu tôi xin hỏi ông chánh án Hoàng Phủ Ngọc Tường:
Ông nói rằng ông từ bé đến giờ chưa hề biết nói láo, chỉ có việc nói rằng mình đã giết người ngày 1 tháng 3 năm 1981 là lời nói láo duy nhất trong đời của ông mà thôi, và ông rất xấu hổ về chuyện này. Vậy thì tôi chỉ cho ông thấy nhiều cái nói láo "duy nhất" trong đời của ông, chỉ qua lá thư vỏn vẹn hai trang của ông thôi nhé?
Cái nói láo thứ nhất, trong lá thư ngày 1 tháng 2 năm 2018, ông vẫn nói rằng sự kiện Mỹ ném bom vào bịnh viện Đông Ba làm chết 200 người, đến nay ông khẳng định "chi tiết đó không sai". Thưa, đây là lời nói láo. Những người sống tại Huế mấy chục năm nay chưa bao giờ thấy hay nghe nói rằng đã có 200 người chết do Mỹ ném bom vào bịnh viện như vậy. Ông có bà con gì với ông Thích Nhất Hạnh không mà sao giống nhau quá vậy? Ông Thích Nhất Hạnh cũng đã nói Mỹ ném bom giết 200 ngàn đồng bào ở tỉnh Bến Tre. Ông học bài của ông Nhất Hạnh thuộc nhỉ?
Cái nói láo thứ hai, cũng trong lá thư này, ông nói rằng Mỹ là tội ác, còn "cách mạng" là "có sai lầm đã xảy ra ở Mậu Thân 1968" mà thôi. Ông là giáo viên cấp 3 môn Việt Văn, đâu phải là đứa trẻ học chưa hết tiểu học, cớ sao ông nói rằng việc giúp VNCH tái chiếm Huế của Mỹ là tội ác, còn việc trói quặt tay sau lưng, cột chùm lại rồi đập đầu chôn sống 5327 thường dân trong các hầm sâu hố cạn là sai lầm? Đây là cái "thành thật" của ông cũng trong lúc đang chờ về với Phật?
Cái nói láo thứ ba, ông nói rằng việc thảm sát Mậu Thân là do, nguyên văn, "hành động giết oan của quân nổi dậy". Thưa ông, giết người bằng cách cột ngược tay người ta sau lưng, chủ ý đập đầu chôn sống gần 6000 người mà gọi là giết oan à? Giết một vài người thì may ra còn gọi là giết oan, đây giết hơn 7000 ngàn người, thì chắc chắn một đứa trẻ học hết cấp 3 nó cũng biết đây là là một vụ giết người có chỉ đạo, có chủ ý, có kế hoạch, có kỹ thuật và rất đồng bộ. Chẳng lẽ cái đầu của một vị thầy giáo cấp ba mà lại giống như đứa trẻ bị bịnh Down Syndrom thế à ông Tòa?
Cái nói láo thứ tư, ai là quân nổi dậy? Sự thật chẳng có cái gì gọi là quân nổi dậy cả, đến giờ này mà ông vẫn còn bám vào cái gọi là "tổng nổi dậy, quân nổi dậy" thì đủ biết là ông nói láo đến cỡ nào rồi. Chẳng có dân Miền Nam nào nổi dậy cả, chỉ có cái đám nằm vùng các ông phối hợp với quân Miền Bắc xâm lăng, mà Lê Duẩn và Hồ Chí Minh đã vét sạch đưa vào Miền Nam, thậm chí có đứa chưa được 15 tuổi. Khi bị bắt các đứa trẻ Miền Bắc này đã ngơ ngác hỏi quân đội Miền Nam như sau: "Ơ chúng em vào tiếp thu Miền Nam mà, sao lại bắt chúng em...?"
Cái nói láo thứ năm "hành động giết oan của quân nổi dậy" Ai là quân nổi dậy? Ai giết đồng bào Huế hả ông chánh án Tường? Khi dùng cụm từ "hành động giết oan của quân nổi dậy" có nghĩa là ông đã vu khống rằng chỉ có người Huế giết người Huế, chứ không phải bộ đội Miền Bắc đã đập đầu chôn sống dân Huế dưới sự tiếp tay chỉ điểm và lùa dân đi của các ông?
Cái nói láo thứ sáu, ông viết "Đó là một sai lầm không thể nào biện bác được, nhìn từ lương tâm dân tộc, và nhìn trên quan điểm chiến tranh cách mạng". Ông lại nói dối thêm nữa. Ông theo CS, hẳn ông biết lý thuyết gốc của CS, đó là xã hội CS chỉ có một thứ giai cấp duy nhất là vô sản nắm chính quyền. Còn nếu đã gọi là "dân tộc" thì phải có đủ thành phần sĩ nông công thương, đúng không ông tòa? Vậy thì làm gì có cái gọi là "lương tâm dân tộc" trong lý thuyết CS mà ông nói?
Còn quan điểm chiến tranh cách mạng là gì? Chiến tranh cách mạng tức thứ chiến tranh "bạo lực cách mạng" mà Lenin, Mao, và Stalin luôn ca ngợi, để tận diệt mọi giai cấp trong xã hội, chừa lại công nhân và nông dân vô sản mà thôi. Vì vậy, những gì CS thực hiện trong Mậu Thân là hoàn toàn đúng theo lý thuyết CS của họ, đúng theo quan điểm chiến tranh của họ, làm gì có cái gọi là sai, trên cái gọi là "lương tâm dân tộc" và "quan điểm chiến tranh"? Họ làm đúng theo lý thuyết của họ đấy chứ? Họ làm sai chỗ nào ông nói tôi nghe thử.
Viết như ông vậy là ông dụng ý đánh lận con đen rằng cộng sản là thứ có dân tộc, có lương tâm và không có bạo lực cách mạng. Cộng sản làm gì có những cái quý hóa đó hả ông? Tôi nói vậy có sai không. Ông định bịp là CS cũng tốt nữa à?
Bây giờ tôi xin chuyển sang cái nói láo trên thực tế của ông bao nhiêu năm nay, tức là về cái mà ông gọi là "ông không có mặt tại Huế Mậu Thân 1968".
Ông nhớ rằng, khi ông gọi bọn "Mỹ Ngụy ác ôn" ra trình diện cách mạng, thì họ đi kèm với thân nhân. Thân nhân của 204 người bị chôn sống tại trường trung học Gia Hội Quận II Bãi Dâu không phải là con số nhỏ, lên đến vài trăm người. Họ đã nhận diện ra ông ngồi ghế chánh án, có người còn mừng rỡ vì gặp "bồ tèo thầy cũ, hy vọng được khoan hồng". "Em đừng lo, thấy Tường là thầy cũ của anh, em đừng lo." Họ đã nói với vợ của họ như thế.
Còn có người không biết ông thì họ vẫn nhận ra cái nốt ruồi đặc biệt to tướng trên mặt của ông để báo với Cảnh Sát Quốc Gia. Sau khi không thấy thân nhân trở về sau tết Mậu Thân thì họ buộc lòng phải trình báo những gì đã xảy ra để tìm thân nhân chứ?
Và một sự việc thảm khốc như thế chính phủ nào mà không mở cuộc điều tra? Một Ủy Ban Điều Tra Thảm Sát tại Huế đã được thành lập, mà xui cho ông, người đứng đầu Ủy Ban này lại là trùm tính báo Liên Thành, học trò cũ của ông thì làm sao lầm ông với ai cho được? Ông thầy mà mình gặp hàng ngày tại trường Quốc Học, ông thầy mà mình rất yêu, rất "ca tụng và ngưỡng mộ" vì tài ăn nói và khả năng văn chương của ông, thì "làm sao quên được người ơi?" Hả ông chánh án Tường?
Ngoài ra đây là học trò cũ của ông, cớ sao ông nặng lời gọi học trò cũ là "ông Liên Thành và bè đảng"? Ông ta là trưởng Ban Điều Tra, chỉ huy trưởng lực lượng Cảnh Sát Quốc Gia VNCH, một tổ chức mang tầm cỡ quốc gia, cớ sao ông gọi là bè đảng? Ông muốn sỉĩ nhục tiếp VNCH à?
Tôi thấy ông Nguyễn Đắc Xuân nay dùng chữ VNCH, không thấy chữ Ngụy nữa, còn ông thì cũng bỏ luôn chữ Ngụy, chỉ có chữ "tội ác Mỹ" mà thôi, tưởng ông tòa có chút tiến bộ, hóa ra vẫn còn cái cốt CS nằm vùng hay thóa mạ kẻ địch, gọi ty Cảnh Sát Quốc Gia VNCH là "bè đảng". Lẽ ra ông phải gọi ông ta là "em Liên Thành thân mến và Thầy chứ". Đúng không ông thầy Quốc Học kiêm chánh án tòa án nhân dân Bãi Dâu sắp về cõi Phật?
Thêm một nhân chứng nữa, đó là Bác sĩ Định, Sinh Viên Y Khoa Huế II, bạn của BS Phạm Thị Xuân Quế, bạn thân hay mượn sách vở của Hoàng Phủ Ngọc Phan, bạn của BS Tôn Thất Kỳ về sự có mặt của anh em ông tại Huế.
BS Định đã email cho toàn thể các bác sĩ y khoa Huế xác nhận rằng ông và em ông đã đến nhà ba của BS Định tìm BS Định "Thằng Định đâu rồi, đi ra để cứu thương nhân dân." Nhưng thật ra là hai anh em ông đang ngó dáo dác trên gác xem BS Định có ở trên gác không, để lôi ra làm thịt chăng? Vì BS Định trước rất thân với Phan, mượn bài mượn vở với Phan, sau biết ông Phan là VC nằm vùng nên tránh xa, vì lẽ đó mà thù chăng? Hơn nữa, người mà ông chánh án Hoàng Phủ Ngọc Tường yêu thương thắm thiết, lại chính là cô học trò của mình mà cũng là em vợ của BS Định, thì BS Định và ba của BS Định lầm cái mặt hai anh em ông sao được?
BS Định viết rằng ước gì có cái máy ảnh để chụp hình hai anh em Tường Phan đang đứng trong sân nhà của Ba tôi để các ông khỏi chối. Bác sĩ Định đang ở Hoa Kỳ, ông dám đối chất?
Tiện nhắc đến em ông, Hoàng Phủ Ngọc Phan, ông Phan cũng quả là kỳ phùng địch thủ với ông. Hai anh em ông cùng huyết thống cha mẹ máu tanh. Ông Phan bắn chết ông Hải bạn mình tại giảng đường Văn Khoa Huế, sau đó dụ cô Ti, tức cô Thái Hòa, đẩy xác ông Hải về nhà để tìm bắn thêm ông Lộc, ông Kính, và ông nội của cô ấy. Xác để sình thối không cho chôn, xin mãi 7 ngày sau mới đồng ý. Đồng ý xong thì bắn luôn ông Văn, bạn mình, và cũng là người đào mộ tập thể cho gia đình cô Thái Hòa, rồi đẩy xác ông Văn xuống hố luôn cho gọn.
Tôi không tin rằng ông và em ông không đọc lá thư thảm thương của cô Thái Hòa.
Lại nữa, cái tiếng của ông vác loa đi khắp thành phố Huế dụ dỗ những con "rắn độc" ra trình diện cách mạng cũng được đồng bọn là ông Nguyễn Đắc Xuân xác nhận là có. Rồi Xuân lấp liếm rằng đó là "băng thu sẵn" nên đồng bào Huế lầm rằng anh Tường có mặt ở Huế.
Băng nào mà thu sẵn đầy "nhiệt huyết" nhiệt tình trào dâng khí thế cách mạng, khí thế giết người rứa ông chánh án Tường?
Đó là những cái láo cuối đời của một ông chánh án tòa án nhân dân Bãi Dâu có tên Hoàng Phủ Ngọc Tường, 81 tuổi, sắp đi vào cõi Phật. Vậy làm sao chúng sinh dám tin ông? Tin ông có mà đi vào địa ngục để ông đập đầu chôn sống tiếp á?
Thêm một nhận xét của tôi, vào thời điểm năm 1981, khuôn mặt ông còn sát khí đằng đằng, hận thù lũ "rắn độc" đằng đằng, răng rít qua kẽ, mắt đầy căm thù, giọng đầy hãnh diện, thì tôi không biết Mậu Thân ngày ấy ông còn khí thế truy sát lùng sục bọn "rắn độc" đến bao nhiêu? Bao nhiêu "con" đã bị ông thịt tại chỗ? Bao nhiêu con đã bị ông lừa ra trình diện, rồi để bộ đội Miền Bắc lùa đi cột chùm đập đầu chôn sống?
Ở đời cũng có những có những kẻ nói láo, nhưng hiếm có ai nói láo rằng mình đã giết người hằng loạt rồi cuối đời nói trớ lại là "nói chơi"? Đến bây giờ mà vẫn nói láo Mỹ làm tội ác, CS thì chỉ có "sai lầm", nói láo dân Huế giết người Huế. Giết có kế hoạch, giết có lý do, giết có bài bản mà nói láo là giết oan!
Thưa ông tòa Hoàng Phủ Ngọc Tường, chỉ có những người bản chất vô liêm sỉ, vô đạo mới có thể hãnh diện vì việc giết chóc. Ngay cả cho dù đó là nói dối vì nhiệt tình "cách mạng" đó cũng đủ chứng tỏ ông là phường vô đạo, vô liêm sỉ rồi.
Mà đã là phường vô đạo, vô vô liêm sỉ thì việc gì mà họ không từ? Trong Mậu Thân 1968 bọn vô đạo này phải giết sạch bọn "rắn độc" để lập công với cách mạng, để kiếm miếng đỉnh chung với chính quyền mới phải không ông?
Và chuyện cũng đáng ngạc nhiên nữa là có ông tên Nguyễn Quang Lập ở VN muốn đứng chung hàng ngũ với đồ tể, vẽ đường hươu chạy, nên đã hăng hái đăng "lá thư" hoàn lương của ông tòa Tường trên facebook của mình. Cũng như chấp nhận cái gọi là "hăng hái bảo vệ cách mạng" của ông Tường như là một điều kiện "ắt có và đủ" rồi tuyên bố rằng Hoàng Phủ Ngọc Tường vô can vô tội, khỏi cần bài cãi thêm.
Ngoài ra, ông Nguyễn Quang Lập cũng đã chỉ trích những người chống lại HPNT là những người không có đầu óc. Ông ta cũng đã block tôi khi tôi vào facebook của ông ta đề nghị một cách lịch sự rằng, vì đây là một vấn đề lịch sử nghiêm trọng, ông Lập nên tiếp xúc với ông Liên Thành để nghe hai phía.
Đây là sự công bằng của một "nhà văn" đi tìm sự thật hay là sự tiếp tay vẽ đường chạy cho một con hươu mang quá nhiều nghiệp chướng với dân tộc Việt Nam?
Trở lại cái gọi là "nỗi thống thiết tận đáy lòng mỗi khi nghĩ về những tang tóc thê thảm mà nhiều người dân Huế đã gánh chịu" của ông Tòa Tường.
Nếu thật ông Tòa Tường "thống thiết" thì ông đã không dối trá đánh lận con đen như lá thư cuối đời của ông vừa qua. Nếu ông "thống thiết" thì ông đã không thóa mạ người học trò cũ và ty Cảnh Sát Quốc Gia VNCH là "bè đảng" vì họ đưa sự thật ra ánh sáng có tên ông trong đó. Ông thống thiết trên giấy, nhưng ông Liên Thành đã thống thiết trong lòng, vì sao ông biết không? Vì Huế chính là kinh đô nhà Nguyễn, là nơi mà dòng họ ông Liên Thành, cháu nội Kỳ Ngoại Hầu Cường Để, cháu dòng đích Gia Long Hoàng Đế và chín đời chúa Nguyễn, đã mở nước dựng nước, nay tan nát thê lương đến thế. Ông là cái gì so với lịch sử, truyền thống, kỷ niệm, dòng tộc mấy trăm năm của ông Liên Thành đối với Huế? Ai thống thiết hơn ai? Ai vì nỗi thống thiết mà phải vạch mặt chỉ tên từng thủ phạm đã giết hại và nghiền nát di tích lịch sử của dòng tộc người ta hả ông?
Lời cuối, Tết Mậu Thân 1968, không chỉ là một nỗi đau, mà còn là một nỗi nhục cho người Việt Nam nói chung với nhân loại. Vì sao mà nhục các ông Việt Cộng nằm vùng biết không? Nhục vì dân tộc Việt Nam cũng có những tên cộng sản sắt máu diệt chủng độc ác vô song, có thể sánh vai cùng với Stalin, Lenin, Mao Trạch Đông, Pol Pot.
Nhục lắm chứ phải không các ông Việt Cộng chính gốc và Việt Cộng nằm vùng?
Houston, Texas ngày 14 tháng 2 năm 2018
Chu Mỹ Dung
------------------------------
Hoàng Phủ Ngọc Tường sắp chết vẫn nói dối
Bấm vào đây để in ra giấy (PDF)
Hai anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường và Hoàng Phủ Ngọc Phan vốn bà con gần với tôi vì chúng tôi cùng có chung một ông cố, đó là Tuần vũ Hoàng Hữu Xứng. Năm 1882, khi Henri Rivière đánh thành Hà Nội thì Tổng đốc Hoàng Diệu tuẫn tiết còn Tuần vũ Hoàng Hữu Xứng thì tuyệt thực. Tuần vũ Hoàng Hữu Xứng là cố nội của Hoàng Phủ Ngọc Tường-Hoàng Phủ Ngọc Phan còn tôi thì gọi Ông là cố ngoại. Thân phụ cặp bài trùng Việt cộng ác ôn vì là con quan lớn nên được tập ấm, tôi gọi là cậu Ấm Hoàng Hữu Dực. Thời Pháp thuộc, cậu Ấm Dực làm xếp ga An cựu, Huế.
Bài viết hôm nay tập trung vào một chi tiết duy nhất gạn lọc ra từ đoạn văn sau đây, mới được phổ biến rộng rãi trên mạng lưới vào ngày đầu tháng hai này.
Trích: "Để chứng tỏ mình là người trong cuộc, tôi đã dùng ngôi thứ nhất- 'tôi', 'chúng tôi' khi kể một vài chuyện ở Huế mậu thân 68. Đó là những chuyện anh em tham gia chiến dịch kể lại cho tôi, tôi đã vơ vào làm như là chuyện do tôi chứng kiến. Đặc biệt, khi kể chuyện máy bay Mỹ đã thảm sát bệnh viện nhỏ ở Đông Ba chết 200 người, tôi đã nói: 'Tôi đã đi trên những đường hẻm mà ban đêm tưởng là bùn, tôi mở ra bấm đèn lên thì toàn là máu... Nhất là những ngày cuối cùng khi chúng tôi rút ra'. Chi tiết đó không sai, sai ở chỗ người chứng kiến chi tiết đó không phải là tôi, mà là tôi nghe những người bạn kể lại. Ở đây tôi là kẻ mạo nhận, một việc rất đáng xấu hổ, từ bé đến giờ chưa bao giờ xảy ra đối với tôi." Hết trích. (Tôi tôn trọng cách trình bày về hình thức của tài liệu, nhất là những dòng chữ tô đậm trong nguyên văn.)
Theo các chi tiết phổ biến trên internet thì Hoàng Phủ Ngọc Tường, 81 tuổi, hiện lâm bệnh nặng, đã đọc cho con gái chép lại lời y thành bài viết xuất hiện dưới đầu đề "Lời cuối cho câu chuyện quá buồn". Như đã báo trước, cá nhân tôi không đếm xỉa đến những lời thanh minh trần tình của tên Việt cộng sắp chết mà chỉ chú trọng vào lời kể của y, theo đó ở Đông Ba có một bệnh viện nhỏ bị máy bay Mỹ thả bom giết chết hai trăm người. Người viết đặt tiền đề như vậy làm giả thuyết – nghĩa là nêu vấn đề ra theo tinh thần khoa học để giải thích một hiện tượng ngoài đời hay trong tự nhiên nào đó (trong trường hợp này là vụ gọi là Mỹ thả bom giết hai trăm người ở một bệnh viện toạ lạc tại Đông Ba, Huế) – và tạm chấp nhận sự kiện liên hệ tuy chưa thể kiểm nghiệm, chứng minh hầu căn cứ vào đó mà phân tích, suy luận.
***
Những ai ở Huế lâu ngày đều biết đến các cơ sở điều trị quân dân y: Bệnh viện Trung ương Huế trên đường Lê Lợi cạnh dòng Hương giang, Quân y viện Nguyễn Tri Phương trong Mang Cá, nhà Hộ sinh ở Tây Lộc. Các khu vực Đông Ba, Gia Hội là những vùng buôn bán sầm uất, có nhiều phố xá nhộn nhịp, có nhiều nhà cửa dân chúng đông đúc. Không có khoảnh đất trống nào đủ rộng lớn để xây một bệnh xá hay bệnh viện nhỏ. Nếu Mỹ thả bom trúng bệnh viện mà chết ngay một lúc đến hai trăm người thì cơ sở khám bệnh và nhận người ốm đau nằm điều trị phải được trang bị ít nhất cũng năm mươi giường bệnh. Thế nhưng không người dân Huế nào biết đến hay nhận được công việc phục vụ trực tiếp cho những nhu cầu nhất định về y khoa phòng ngừa, y khoa chẩn đoán, y khoa điều trị dành cho số đông, có tổ chức thành nề nếp và có tiếng vang trong vùng; chỉ có bọn Vẹm từ trên rừng về là sưng sưng bảo rằng có một cơ sở y khoa như vậy! Vạn nhất nếu bom "đế quốc" vô tình đánh sập bệnh viện, giết một loạt hai trăm người thì đám truyền thông cộng sản hay thân cộng tại sao đều câm như hến và mù tịt cả lũ? Chúng luôn luôn theo dõi rất kỹ các tội ác do "đế quốc Mỹ, kẻ thù của nhân dân ta và nhân dân thế giới" gây ra cơ mà, đời nào chúng chịu ngậm câm nhắm mắt trước một vụ thảm sát lớn lao như vậy? Chúng chả rêu rao ầm ỹ vụ được chúng tuyên truyền là "giặc lái Mỹ" ném bom xuống khu Khâm Thiên, Hà Nội gây tổn hại cho bệnh viện cận kề là gì? Chúng thổi phồng vụ chuồng cọp ở các trại giam Việt cộng tại Côn Đảo, Phú Quốc một cách vô liêm sỉ. Chúng láo khoét bảo phe quốc gia đã đầu độc hàng loạt tù hàng binh; sau ngày 30-04, lại cũng chính chúng trơ tráo sượng sùng công nhận là không hề có chuyện đó. Cái lối mô tả Mỹ ném bom giết hai trăm người ở Bệnh viện Đông Ba cũng cùng bài bản với lời tố cáo của nhà sư Thích Nhất Hạnh theo đó Mỹ thả bom giết ba trăm ngàn dân Bến Tre trong khi thực ra dân số toàn tỉnh Bến Tre chỉ có chưa đến một trăm ngàn người. Vả lại miệng lưỡi điêu ngoa của Việt cộng chuyên môn đưa ra những con số nạn nhân phóng đại một cách nham hiểm và tròn trịa một cách ngu ngốc. Lê Duẩn đã từng tuyên bố là "Mỹ Diệm" lê máy chém đi khắp nơi chặt đầu năm trăm đảng viên cộng sản. Toàn là những con số tròn trặn tròn vo. Năm trăm của Lê Duẩn, hai trăm của Hoàng Phủ Ngọc Tường, ba trăm ngàn của Thích Nhất Hạnh!
Tuy nhiên Hoàng Phủ Ngọc Tường chỉ biết ăn gian nói dối mà ăn gian nói dối một cách ngu xuẩn, u mê. Thoạt tiên cặp bài trùng đội lốt quỷ sứ họ Hoàng Phủ trút tội lên đầu Mỹ, chúng bù lu bù loa bảo pháo và bom của Mỹ giết đồng bào Huế nhưng đến khi đồng bào Huế và chứng nhân nước ngoài quan sát thấy các thi hài khai quật từ những hố chôn tập thể chỉ mang những vết thương bằng vũ khí đạn dược của bộ binh, thậm chí bị đánh vỡ sọ gãy tay, bị trói cánh khủy nằm chồng lên nhau, chứ không hề có mảnh bom hay viên đạn nào của Mỹ trong thi thể thì chúng thấy mình bị hố nặng. Thế nhưng biết bị hố thì trễ quá rồi, mặt nạ Satan Mephisto đã hiện Nguyên hình quá rõ. Ăn gian mà ngu, nói dối mà đần, phải chăng vì vậy mà cả Hoàng Phủ Ngọc Tường lẫn Hoàng Phủ Ngọc Phan đều coi như hoàn toàn thất sủng sau ngày 30-04 mặc dầu cả hai tên đều đã mang trên hình hài một thành án, một thiết án muôn đời không cởi bỏ được.
***
Mỗi con người đều là một thành viên của lịch sử. Quyết đoán về một nhân vật lịch sử là việc không phải dễ và càng lên tiếng mạnh mẽ càng hay rơi vào sai lầm. Mục đích nên nhằm khi nhìn lại quá khứ lịch sử là tìm hiểu một cách tương đối vô tư để nhận định cho chính xác, may ra sẽ rút được phần nào kinh nghiệm cho cuộc sống vốn rất dễ bị xáo trộn khuấy động do những sự bồng bột nhất thời có thể che khuất lương tri. Dẫu sao đi nữa thì với kẻ thành tâm tìm hiểu việc nước, thái độ bình tĩnh nhận xét, tinh thần phân tích khoa học là những điều kiện thuận lợi để tới gần sự thật.
Trước khi chết, Hoàng Phủ Ngọc Tường muốn gột rửa phần nào tội ác tày trời đối với đồng bào nhất là đồng bào Huế. Huế là nơi y chào đời, lớn lên, ăn học và giảng dạy. Cộng sản mà đứng trước ngưỡng cửa tử sinh thì cũng phải thấy là việc trọng đại. Biện pháp duy nhất để chạy tội chỉ có thể là đổ tội cho tha nhân, và dễ dàng hơn nữa, cho ngoại nhân. Bom Mỹ đã giết hai trăm đồng bào vô tội ở Đông Ba, Hoàng Phủ Ngọc Tường quả quyết một cách rất đần độn như vậy. Nhưng dữ kiện này, vẫn theo chính mồm miệng điêu ngoa của y, vốn xuất phát từ một tên Việt cộng khác; y chỉ nhập nhằng, lưu manh quơ vào cho mình. Làm sao y dám nhận xằng như vậy một khi chẳng có bằng chứng cụ thể, khách quan nào hết cả?
Hoàng Phủ Ngọc Tường đã gian mà lại ngu. Sống thì gian và ngu, gần chết lại càng gian và ngu hơn.
Trần Văn Tích
Comments
Post a Comment