Skip to main content
Vinh danh những người anh hùng đã  trả nợ non sông vùi ba tấc đất 

Nguyên tắc xưa nay khi bị giặc chiếm mất thành thường vua và tướng tự sát chết

Ðại cuộc không thành, thành mất thì tướng phải tuẫn tiết theo thành

Ta thấy vua Trùng Quang Đế, rồi Võ Tánh, Ngô Tòng Châu, quan Phan Thanh Giản,Nguyễn Tri Phương đã tròn khí tiết như vậy

Ngày 30/4/1975 ông Dương Văn Minh đã không dám làm như thế nên con cháu nói ông hèn

Lịch sử Việt Nam đã có những ông vua hèn

Khi nhà Minh xua quân qua, chống không nổi nên cha con Hồ Quí Ly chạy trốn vào Thanh Hóa

Tướng Ngụy Thức bảo Hồ Quí Ly "Làm một ông vua không nên để bị bắt, xin bệ hạ tự đốt mình mà chết"

Hồ Quí Ly nghe tức quá liền chém đầu Ngụy Thức

Ngày 30/4 con cháu Miền Nam luôn nhớ tới nhiều tướng, lính và người dân đã tự sát vì không chịu nhục xâm lăng

Chúng ta nhớ những vị tướng Việt Nam Cộng Hoà đã tuẫn tiết như :

Trần Văn Hai, Lê Nguyên Vỹ, Phạm Văn Phú, Lê Văn Hưng....

Người hùng Miền Tây là Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam, Tư Lệnh Quân Ðoàn 4 (1927-1975)

Vào lúc 11 Giờ 30, ngày 30.04.75, Thiếu Tướng Nam sau khi từ giã các binh sỉ đã tự kết liễu đời mình

Tại xứ tôi

Vẫn còn nghe nhắc tới cái chết bằng súng của một ông đại úy và hai cán sự hộ lý y tế tự kết thúc bằng thuốc độc ,trong đó có một cô nữ cán sự

"Lưng đeo kiếm chừ, tay cắp cung
Đầu tuy rơi chừ dạ chẳng chùng
Thật hăng hái chừ thật can đảm
Lấn hiếp nhau chừ chuyện không xong
Thân đã chết chừ, thần phải thiêng
Hồn vía ma chừ, vẫn anh hùng"

Và hàng vạn người lính VNCH bị bắt và giam giữ trong các nhà tù sau 75 từ Bắc tới Nam

Nhiều người đã bỏ xương cốt ở đất Bắc xa xôi

Ông bà cha mẹ vẫn thường nhắc nhớ chứng ta :"Con phải ráng nhớ những người anh hùng đó, họ rất yêu cái đất Nam 
 này, ghi nhớ không được quên để có ngày tri ơn vinh danh họ nhằm giáo dục con cháu sống sao cho phải đạo"

Phải nhớ, nhớ để làm người,nhớ để rồn tại,giữ bản sắc 

Chúng ta sanh sau 1975 không trực tiếp hòa chung với VNCH, nhưng chúng ta giữ vững sự yêu nước, giữ đất và quyền lợi của những người anh hùng đã ngã xuống cho cái đất này

Họ chống lại sự nô dịch ở một phía khi nó đại diện cho sự lạc hậu,man rợ và tham tàn

Hôm nay họ bị lãng quên nhưng ngày mai họ sẽ chói sáng nếu cháu con có sự quan tâm và kiên định

Có câu "Mả cha không khác đi khóc đống mối" ,người khôn là người chỉ rơi nước mắt trước mả cha mình 

Xin vinh danh hết thảy những anh hùng thuộc ý thức hệ Quốc Gia đã nằm xuống góp máu xương,giữ quyền sống cho đất Miền Nam này

Nhắc nhớ để giáo dục,để đi những bước kế tiếp chứ không phải thương vay khóc mướn rồi thôi

"Nước mắt anh hùng lau chẳng ráo, thương vì hai chữ thiên dân
Cây hương nghĩa sĩ thắp nên thơm, cám bởi một câu vương thổ"

Sống làm dân Nam thì chết làm thần Nam,đời đời phò trợ cho con cháu ngày sau.

Comments

Popular posts from this blog

Chuyện tù "cải tạo" của Phó Tổng Thanh Tra Ngân Hàng Quốc Gia VNCH Một bạn thân ở Montréal Canada vừa gửi cho tôi cuốn Pháp Ngữ Souvenirs et Pensées, viết bởi Bà Bác Sỹ Nguyễn Thị Đảnh và được Bác Sỹ Từ Uyên chuyển qua Việt Ngữ. Bạn lại khuyến khích tôi nếu có thì giờ thì chuyển qua Anh Ngữ theo sự mong muốn của tác giả. Sau khi đọc tôi thấy đặc biệt ở chỗ tù cải tạo này là một chuyên viên tài chính ngân hàng, khác hẳn trường hợp thường thấy của các sỹ quan trong quân lực. Ông Thảo bị đầy đọa sáu năm rưỡi trời để hy vọng moi các hiểu biết của ông về tài sản Ngân Hàng Quốc Gia. Bà Bác Sỹ Đảnh nay định cư tại Oslo Na Uy là một phụ nữ miền Nam, Tây học. Phu quân Đỗ Văn Thảo cũng là người Nam, sinh ngày 21/8/1927 tại Gò Công. Sau khi tốt nghiệp Đại Học tại Pháp ông Thảo đã về làm việc tại Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam từ tháng Tư năm 1955. Ông đã giữ chức Giám Đốc Nha Ngoại Viện rồi Phó Tổng Thanh Tra Ngân Hàng Quốc Gia cho đến ngày 30/4/1975. Ông bị đi tù cải tạo tháng 6/1975 rồi ...

TỘI ÁC ĐAO PHỦ ANH EM HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG TẠI HUẾ 1968

TƯỞNG NIỆM ̀́58 CUỘC THẢM SÁT TẾT MẬU THÂN 1968 CỘNG SẢN VIỆT NAM GIẾT HẠI TẬP THỂ THƯỜNG DÂN VÔ TỘI 1968 - 2026 Mậu Thân-Huế, anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường và người vẽ đường hươu chạy: Nguyễn Quang Lập Tết Mậu Thân-Huế 1968 là sự diệt chủng của CS đối với Miền Nam, trong đó xác người vương vãi khắp nơi, từ góc phố đến thôn làng, từ nóc nhà, sân sau, sân trước, đến lùm cây ngọn cỏ. Toàn thành phố phủ một màu tang trắng bất tận, trải dài từ thị xã cho đến tận núi Ba Đồn, nơi tái chôn cất 5327 xác thường dân vô tội mà đã bị trói quặt đàng sau, cột thành từng chùm rồi lấp trong những hầm sâu hố cạn. Còn di tích lịch sử quý báu của dân tộc, cố đô nhà Nguyễn bị phá hủy gần như hoàn toàn, nhà cửa của dân chúng thì trở thành gạch vụn vào đúng dịp tết cổ truyền Mậu Thân 1968, qua sự kiện lừa ngưng bắn ba ngày ăn tết của Hồ Chí Minh và Lê Duẩn. Đó cũng là câu chuyện mà hàng mấy chục người Việt Cộng nằm vùng trong thành phố Huế, chẳng hạn như Nguyễn Đắc Xuân, Nguyễn Thị Đoan Trinh...

​Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế

Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế… Người ấy không hỏi nhiều, không kể lể, chẳng tranh phần đúng, cũng chưa từng đòi phần hơn. Nhưng lạ lắm – cứ mỗi lần nhà có chuyện, thì chính người ấy lại là người đầu tiên chao đảo. Khi ai đó gặp hạn, người ấy lại ốm. Khi cả nhà cùng lo âu, người ấy lại gánh thêm những điều chẳng ai thấy. Không phải vì người đó yếu. Mà bởi trời đất đôi khi có một cách sắp đặt kỳ lạ: Để một người chịu nhiều hơn một chút – Để những người còn lại, được bình yên hơn một chút. co là con út trong một gia đình năm người. Chị gái lấy chồng xa, anh trai có công việc ổn định, bố mẹ vẫn khỏe mạnh ở tuổi về chiều. Chỉ riêng Co – đi đâu cũng lận đận, làm gì cũng va vấp. Đã có lúc, cô ngồi một mình và hỏi: "Hay là mình là đứa gánh nghiệp cả nhà?" Và rồi cô để ý – rất rõ – Mỗi lần trong nhà có người gặp chuyện: mẹ ốm, bố té xe, hay chị gái buồn bực chuyện chồng con… Thì chỉ vài hôm sau, Linh lại là người "đón hạn": xe hư, mất việc, hay bỗng dưng té ...