Skip to main content
CUỘC TỔNG TẤN CÔNG 

Từ bài "Hồi trống thứ ba" tôi viết để nói rằng Mỹ đã bắt đầu "xuất quân" mạnh để kềm chế và làm suy yếu Trung Quốc thì điều đó đang diễn ra rất nhanh trên toàn bộ các phương diện, nơi chốn, mặt trận... mà Đảng CSTQ đứng sau.

Chúng ta thấy rất rõ là hiện nay Mỹ đang tấn công Trung Quốc cả trực tiếp và gián tiếp. Trực tiếp là đánh vào quan hệ và chính sách Trung-Mỹ. Gián tiếp là đánh vào các "đồng minh và đàn em" mà Mỹ coi là gần gũi với đảng CSTQ.

Trọng tâm của Mỹ là chiến lược Indo-Pacific. Đó là sự bao vây trực tiếp trên các mặt trận đối với Trung Quốc thì đã rõ. Bên cạnh đó là các mặt trận gián tiếp được mở ra để chèn ép, lôi kéo và kềm chế các đồng minh và đàn em của Trung Quốc để "vừa kéo vừa xô vừa đẩy" các xứ này quay đầu. Thế nên dạo gần đây ta thấy ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo ở trên máy bay công du toàn cầu nhiều hơn ở Nhà Trắng hoặc ở nhà với gia đình ông.

Ta thấy rất rõ là sau hội nghị nội các cấp tối cao của chính quyền Mỹ lần trước thì rất rõ là các bộ trưởng ngoại giao và quốc phòng của Mỹ bắt đầu đi khắp nơi để thực thi nội dung hội nghị đã quyết. 

Đó là củng cố quan hệ Mỹ-Châu Âu để kiểm soát lại và khống chế vùng Trung Đông. Thúc đẩy Quan hệ Mỹ-Châu Mỹ để kềm chế Venezuela và Cuba. Thúc đẩy quan hệ Mỹ-Châu Á để kềm chế Bắc Triều Tiên, Việt Nam... Tất cả các hoạt động đa phương và nhộn nhịp đó của hai ngành quân sự và ngoại giao Mỹ trong hai tháng nay đi vào thực chất và có hiệu quả. 

Nếu ai muốn biết chi tiết thì cứ nhìn vào dấu chân bước của Pompeo tại các cuộc họp song phương và đa phương trên thế giới. Song song là các nghị quyết trừng phạt, dàn xếp tay ba... nhất là động thái tố cáo Trung Quốc ra Liên Hiệp Quốc của tổng thống Philippin Duterte mới đây là rõ nhất.

Vấn đề đặt ra là Mỹ và các châu lục nhộn nhịp hẳn lên để làm gì là câu hỏi cần đặt ra lúc này. Tôi đánh giá là trong sâu xa thì Mỹ đang chuẩn bị cho việc va chạm quân sự với Trung Quốc trong vòng và chỉ trong vòng 5 năm nữa. Ngoại trưởng Mỹ đi trước thu xếp cho chính sách khung, Bộ trưởng quốc phòng Mỹ đi sau để hợp tác đi vào chi tiết, và cũng là tỏ thông điệp "răn đe nếu không nghe" khi cần.

Chiến lược "Chiến lang trỗi dậy" của Trung Quốc đã lộ ra một điểm yếu cốt tử là họ đánh giá sai về sức mạnh và quyết tâm ái quốc của giới tinh hoa Mỹ nên từ đó hoạch định điểm rơi trọng điểm để cân bằng tư thế hai nước bị sai lệch. Trong sự thất thế toàn diện của đảng CSTQ lúc này với Mỹ thì sợi dây cuối cùng là "chủ nghĩa dân tộc cực đoan" đang được Tập và đảng CSTQ bấu víu vào để giữ lửa lúc này. Thành thử một cuộc va chạm về quân sự để Trump cắt đứt nốt sợi dây cuối cùng của Tập là điều tất yếu phải làm.

Đó là xét về đối ngoại, xét về đối nội thì "nhóm chống Trung Quốc đang đứng sau lưng Trump" cũng không muốn phải chờ quá lâu. Đã hai mươi năm trôi qua kể từ khi Trump đến thăm toà tháp đôi Mỹ bị sụp đổ sau sự kiện 11/09. Tôi đánh giá là các sự kiện đó làm Trump và những người tương tự như ông phải thức tỉnh, và nhóm đó giờ đã già, không còn nhiều thời gian. Họ muốn họ được yên tâm là con cháu họ sẽ được an toàn trước khi họ chết. Thế nên 5 năm nữa là thời gian tối đa mà họ còn kiên nhẫn được.

Nếu bạn làm tỷ phú Mỹ mà để xảy ra việc sau khi bạn nằm xuống thì con cháu bạn dù là ngồi ngạo nghễ trong các toà tháp cao nhưng vẫn chết bởi kẻ địch thì việc làm tỷ phú của bạn có ý nghĩa gì. Các vấn đề trên chính là lý do để tôi nhận xét trong bài trước đây "va chạm vũ trang Trung-Mỹ tất yếu phải đến trong vòng 5 năm tới". 

Những nỗ lực không ngừng nghỉ của nội các Mỹ đã thu được những hiệu quả nhất định. Cao điểm nhất là việc Nga mới đây đã tăng cường quân đội lên biên giới Nga-Trung. Hợp tác với Trump và Mỹ đến đâu là việc khác, nhưng ít nhất ta phải thấy là Putin là bậc thầy về tranh thủ. Bản năng đánh hơi của một trung tá KGB qua mặt được các tướng tá đàn anh để leo được lên ngai  vàng rồi làm vua suốt đời không phải là chuyện để nói cho vui.

Với cuộc trình diễn kém cỏi của ứng viên tổng thống Joe Biden hiện nay thì tôi đánh giá là giới tinh hoa hậu trường của đảng Dân Chủ Mỹ đang giúp Trump hoàn tất vai diễn "người được lựa chọn" chứ không phải đảng Dân Chủ Mỹ hết người tài xuất sắc để ra giành ghế tổng thống. Một khi máy bay đâm vào toà tháp lần nữa thì tỷ phú Dân Chủ hay Cộng Hoà gì cũng phải lăn ra chết mà thôi.

Đến lúc này thì "Đại bàng trỗi dậy" đáng sợ hơn "Chiến lang trỗi dậy" là điều đã rõ nét. Cuộc sà xuống vồ mồi chỉ là chọn lựa thời điểm mà thôi.

Hữu Minh

Comments

Popular posts from this blog

​Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế

Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế… Người ấy không hỏi nhiều, không kể lể, chẳng tranh phần đúng, cũng chưa từng đòi phần hơn. Nhưng lạ lắm – cứ mỗi lần nhà có chuyện, thì chính người ấy lại là người đầu tiên chao đảo. Khi ai đó gặp hạn, người ấy lại ốm. Khi cả nhà cùng lo âu, người ấy lại gánh thêm những điều chẳng ai thấy. Không phải vì người đó yếu. Mà bởi trời đất đôi khi có một cách sắp đặt kỳ lạ: Để một người chịu nhiều hơn một chút – Để những người còn lại, được bình yên hơn một chút. co là con út trong một gia đình năm người. Chị gái lấy chồng xa, anh trai có công việc ổn định, bố mẹ vẫn khỏe mạnh ở tuổi về chiều. Chỉ riêng Co – đi đâu cũng lận đận, làm gì cũng va vấp. Đã có lúc, cô ngồi một mình và hỏi: "Hay là mình là đứa gánh nghiệp cả nhà?" Và rồi cô để ý – rất rõ – Mỗi lần trong nhà có người gặp chuyện: mẹ ốm, bố té xe, hay chị gái buồn bực chuyện chồng con… Thì chỉ vài hôm sau, Linh lại là người "đón hạn": xe hư, mất việc, hay bỗng dưng té ...

SÂU BỌ LÊN NGÔI

Ánh sáng Miền Nam đưa tôi về chân lý Vùng đất hiền hoà, nhân bản, phồn vinh Cuộc sống tự do, dân chủ, nghĩa tình Không sắt máu, căm thù, như Miền Bắc. (Phan Huy) Lời thơ như hơi thở. Hơi thở còn sống của một con người nhân bản, đạo nghĩa và sống với trái tim còn nóng. Dù ở đâu, ra sao, nó vẫn không nói lên điều tà tâm gỉa dối, nhưng là một sự thật rất đáng trân trọng trong đời thường của con người! Xem ra nó hoàn toàn khác biệt với cái "người hay bóng ma" của Trần Lực. Vậy Trần Lực là ai? Trong mục kể về chuyện cụ Phan bội Châu bị bắt, ông Trịnh Vân Thanh tác gỉa "Thành ngữ-Điển tích-Danh nhân Từ điển" (NXB Hồn Thiêng, Gia Định. ngày 7-7 1967, quyển 2. Quyển 1 đã xuất bản trước đó đúng 1 năm), ghi lại như sau : "Năm 1925, nghe theo lời của Lý Thụy và Lâm Đức Thụ, Phan Bội Châu gia nhập vào tổ chức "Toàn thể giới bị áp bức nhược tiểu dân tộc", nhưng sau đó Lý Thụy và các đồng chí lập mưu bắt Phan Bội Châu nộp cho thực dân Pháp để : Tổ chức lấy được m...

Việt nho

Theo triết gia Lương Kim Định người Tàu đã biến đổi Việt nho thành Hán nho, phản bội ý nghĩa bản thể của chữ nho/nhu, thay thế phép ứng xử mềm mại, thuần nhất thành lối ứng xử cương cứng, hai mặt "trong pháp ngoài nho"... + Từ Việt nho đến Hán nho Mặc dù sinh ra trong một gia đình nhà nho, nhưng không hiểu sao, hoặc chính vì thế, mà tôi có ác cảm với Nho giáo. Ở Việt Nam, Nho giáo và tính tiểu nông là căn nguyên nhị trùng kìm hãm sự phát triển của đất nước. Và, cũng vì thế, mà tôi lảng đọc Kim Định, nghĩ rằng ông là toàn-nho. Gần đây, do tìm hiểu văn hóa Việt Nam, tôi mới buộc phải đọc ông. Hóa ra, thứ nho mà tôi ghét bấy lâu nay là Hán nho, một thứ nho đã bị tha hóa, xa vời nguồn gốc hoặc bị người ta cố tình bẻ quẹo, còn nho Kim Định tán dương là nguyên nho, được ông gọi là Viẹ...