Skip to main content
Trong lịch sử Miền Nam,Sài Gòn chưa bao giờ là "Kẻ Chợ Sài Thành"

Viết "Kẻ Chợ Sài Thành" là vừa thiếu hiểu biết,vừa không tôn trọng người Sài Gòn.Gợi nhớ Sài Gòn xưa mà nhồi nhét trong cụm từ "Kẻ Chợ Sài Thành"cũng là xúc phạm văn hóa Sài Gòn 

Thấy trên báo TN có loạt bài "Trăm năm 'kẻ chợ' Sài thành mà xốn xang tâm hồn,đọc xong bực bội, khó chịu,cảm thấy có gì đó rất khó nói 

Tại làm sao lại cố "nhét" cái chữ "Kẻ chợ Sài thành" vào văn hóa Sài Gòn nói riêng và Nam Kỳ nói chung?

Trong lịch sử vùng miền,lịch sử Nam và Bắc ai cũng biết định danh "Kẻ Chợ Hà Thành" là của Hà Nội 

-Kẻ Chợ là gì?

Từ điển Việt - Bồ - La (Dictionarium Annamiticum Lusitanum et Latinum) của Alexandre de Rhodes xuất bản tại Roma năm 1651 chép từ "Kẻ" được cha Đắc Lộ giải thích như sau:

"Kẻ chợ: Những người ở trong chợ, nghĩa là những người ở kinh đô Đông Kinh"

Đông Kinh là một danh của Hà Nội,Thăng Long xưa 

Thời Trịnh-Nguyễn phân tranh Việt Nam có hai quốc gia riêng biệt khác nhau cơ bản gọi là Đàng Trong và Đàng Ngoài ,trên sách sử các giáo sĩ Tây chép là Tonkin và Cochin-Chine

Tunquyn -Tumquyn-Tunkin-Tongking và Tonkin là những chữ của Tây phương chỉ xứ Đàng Ngoài 

Trước nhứt trên bản đồ và các cuốn sách của giáo sĩ Tây . Tonkin tức là Đông Kinh là tên của Thăng Long –Hà Nội ,tức lấy tên kinh đô để chỉ xứ Đàng Ngoài 

Trong từ điển Bách khoa Việt Nam, tập 2 (NXB Từ điển Bách khoa, 2002) chú thích "Kẻ Chợ" như sau: 

"Đây là tên gọi dân gian kinh thành Thăng Long ngày xưa. Theo nghĩa hẹp, chỉ khu phố phường dân cư của kinh thành thời Lê - Trịnh, phân biệt với khu hoàng thành của vua quan". Chợ là nơi kinh doanh, buôn bán hàng hoá (với hàng loạt các phố "hàng" khác nhau) ở Hà Nội xưa"

Tục ngữ Hà Nội có câu:"Khéo tay hay nghề, đất lề Kẻ Chợ" và "Thơm tho hoa sói, hoa nhài, khôn khéo thợ thầy Kẻ Chợ"

Không khó tìm ra những bài ca dao của Hà Nội:

"Ngày ngày ra đứng cửa chùa
Trông lên Kẻ Chợ mà mua lấy sầu
Chợ Cót có bốn cái cầu
Để cho làng xóm mua rau, bán hàng"

Bài này tả Kẻ Chợ có áo tứ thân:

"Đường ra Kẻ Chợ xem voi
Voi thì chẳng thấy thấy ngôi nhà lầu
Thấy cô chúa tàu bán gương cùng lược
Mặc áo màu chàm bán thuốc nhân sâm
Cái áo tứ thân là năm gấu tách
Anh gửi thư về nửa trách nửa mong
Trách người làm mối không xong"

-Sài Thành không phải là danh xưng Sài Gòn trong lịch sử Nam Kỳ Lục Tỉnh 

Sài Thành là nhại từ Hà Thành (Hà Nội) của những người luôn muốn Sài Gòn phải núp nách sau Hà Nội 

Hà Thành là tên của Hà Nội trong dân gian.Ba Giai viết "Hà Thành chính khí ca","Hà Thành hiểu vọng","Hà Thành thất thủ ca"

Trong lịch sử hình thành xưa rày,Sài Gòn là Sài Gòn,người Miền Nam từ cuộc sống tới thư tịch cổ chưa bao giờ kêu Sài Gòn là Kẻ Chợ Sài Thành 

Chữ "Kẻ" và "Kẻ Chợ" không tồn tại trong văn hóa Miền Nam 

Sài Gòn có nét riêng,có cái nghinh ngang kiểu Sài Gòn 

Năm 1698 tướng Nguyễn Hữu Cảnh lấy đất Đồng Nai lập thành huyện Phước Long, vùng Sài Gòn thành huyện Tân Bình ,ta coi là năm khai sanh ra Sài Gòn 

Prei NoKor -Phiên Trấn-Gia Định- Phan Yên-Sài Gòn đã thành một đô thị an vui,no ấm,thạnh vượng của Nam Kỳ Lục Tỉnh,là đô thành của Lục Tỉnh 

"Phủ Gia Định, phủ Gia Định, nhà đủ người no chốn chốn
Xứ Sài Gòn, xứ Sài Gòn, ở ăn vui thú nơi nơi
Lạc thổ nhóm bốn dân: sĩ nông công thương ngư tiều canh độc"

Sài Gòn anh dũng trong chiến cuộc với quân Khmer,quân Tây Sơn và với người Pháp sau này 

Thành Sài Gòn xây tám cửa thinh thang từng là Gia Định Kinh của chúa Nguyễn Ánh 

Sài Gòn từ 1945 cũng hiên ngang đối diện với những người muốn thay đổi những quy luật đời thường của nhân loại 

Từ năm 1946, Sài Gòn là thành đô của Cộng hòa tự trị Nam Kỳ

Đến năm 1949 Sài Gòn là thủ đô của Quốc Gia Việt Nam 

 "Ở sát một bên kinh thành Sài Gòn, lại nhờ mấy năm lúa gạo cao giá làm cho cuộc kinh tế đâu đâu cũng thạnh phát, nên miệt Phú Nhuận mở mang mau lẹ, ngày nay dân cư đông đảo buôn bán xôn xao xe hơi, xe điển rần rần, nhà gach phố lầu chớn chở."( Trích cuốn "Ông Cử" Hồ Biểu Chánh )

Đến năm 1955 Việt Nam Cộng Hòa được thành lập, Sài Gòn vẫn là thủ đô với tên gọi chánh thức là "Đô thành Sài Gòn"

Đô thành là thủ đô của một quốc gia, là nơi định đô,đặt cơ quan đầu não ,là trung tâm của chánh trị nước đó

Sài Gòn từng có Cộng Hòa,Công Lý ,Dân Chủ,Tự Do và Thống Nhứt và một thời huy hoàng tột đỉnh với nền giáo dục tiến bộ,nhân bản 

Sau 1975 lịch sử đảng cs viết rằng "Ngụy quyền Sài Gòn" còn rõ ràng 

Mỹ tự "Kinh thành Sài Gòn" còn tồn tại trong nỗi khắc khoải của chính người Nam Kỳ 

Sài Gòn là thành đô mãi mãi trong lòng người Miền Nam 

"Hò ơi!
Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ
Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu
Anh về học lấy chữ nhu
Chín trăng em đợi, mười thu em chờ"

Vì sao lại cố tình gán cái của Hà Nội vào cho Sài Gòn ?

Viết "Sài Thành" là không đúng với lịch sử Sài Gòn.Viết Sài Gòn là "Kẻ Chợ" là xúc phạm Sài Gòn,xúc phạm người Miền Nam.Kêu Sài Gòn là Sài Thành là có tội với tiền nhân Sài Gòn 

Xin hãy tôn trọng văn hóa vùng miền,tôn trọng lịch sử của từng vùng miền,tôn trọng văn hóa Miền Nam 

Làm cái việc xọ tùm lum,đánh tráo khái niệm, đem văn hóa Hà Nội nhét vô Sài Gòn,biến Sài Gòn làm cái xã của Hà Nội để làm chi?

Hoặc là người viết có trình độ không đủ về văn hóa lịch sử,hoặc là cố ý tuyên truyền kiểu làm cho Sài Gòn thành Hà Nội 

Xứ Tonkin có câu thành ngữ rất hay :" Mồm loa mép giải" ám chỉ những ai to mồm,tía lia,nói xạo,nói bậy,nói lớn nhưng thực tế không ra gì 

Đánh tráo làm chi khi lòng người mới quan trọng.Lòng Người là ý Trời đó

Người Miền Nam rất tình cảm,chung thủy,họ vẫn nuôi dưỡng những điều mà họ đã gắn bó,góp phần kiến tạo ra dù qua năm tháng có lật lọng.Cái lòng hoài vọng của dân Nam nó bảo thủ lắm,cứ nuôi,cứ thương 

Đừng bao giờ nghĩ rằng người Miền Nam "lạc loài trên lịch sử tổn thương"nên muốn nói gì,viết gì cũng được 

Các bạn trẻ Sài Gòn,Miền Nam chú ý đặng mà viết tên quê hương mình cho đúng,cho chính xác.Sài Gòn không phải là Kẻ Chợ,cũng không là Sài Thành 

Sài Gòn là Sài Gòn,Gia Định là Gia Định,không có "Kẻ Chợ Sài Thành" gì hết ráo 

Tất cả thế hệ sau ráng cố sức mà nhắc nhớ nhau,nhớ để không quên ,quên gì quên,quên nguồi cội gốc rễ mình là bạn sẽ tiêu đời đó nha hôn! 

"Người còn đây đất còn đây
Vàng son ngày ấy theo mây chốn nào?".

Comments

Popular posts from this blog

​Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế

Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế… Người ấy không hỏi nhiều, không kể lể, chẳng tranh phần đúng, cũng chưa từng đòi phần hơn. Nhưng lạ lắm – cứ mỗi lần nhà có chuyện, thì chính người ấy lại là người đầu tiên chao đảo. Khi ai đó gặp hạn, người ấy lại ốm. Khi cả nhà cùng lo âu, người ấy lại gánh thêm những điều chẳng ai thấy. Không phải vì người đó yếu. Mà bởi trời đất đôi khi có một cách sắp đặt kỳ lạ: Để một người chịu nhiều hơn một chút – Để những người còn lại, được bình yên hơn một chút. co là con út trong một gia đình năm người. Chị gái lấy chồng xa, anh trai có công việc ổn định, bố mẹ vẫn khỏe mạnh ở tuổi về chiều. Chỉ riêng Co – đi đâu cũng lận đận, làm gì cũng va vấp. Đã có lúc, cô ngồi một mình và hỏi: "Hay là mình là đứa gánh nghiệp cả nhà?" Và rồi cô để ý – rất rõ – Mỗi lần trong nhà có người gặp chuyện: mẹ ốm, bố té xe, hay chị gái buồn bực chuyện chồng con… Thì chỉ vài hôm sau, Linh lại là người "đón hạn": xe hư, mất việc, hay bỗng dưng té ...

SÂU BỌ LÊN NGÔI

Ánh sáng Miền Nam đưa tôi về chân lý Vùng đất hiền hoà, nhân bản, phồn vinh Cuộc sống tự do, dân chủ, nghĩa tình Không sắt máu, căm thù, như Miền Bắc. (Phan Huy) Lời thơ như hơi thở. Hơi thở còn sống của một con người nhân bản, đạo nghĩa và sống với trái tim còn nóng. Dù ở đâu, ra sao, nó vẫn không nói lên điều tà tâm gỉa dối, nhưng là một sự thật rất đáng trân trọng trong đời thường của con người! Xem ra nó hoàn toàn khác biệt với cái "người hay bóng ma" của Trần Lực. Vậy Trần Lực là ai? Trong mục kể về chuyện cụ Phan bội Châu bị bắt, ông Trịnh Vân Thanh tác gỉa "Thành ngữ-Điển tích-Danh nhân Từ điển" (NXB Hồn Thiêng, Gia Định. ngày 7-7 1967, quyển 2. Quyển 1 đã xuất bản trước đó đúng 1 năm), ghi lại như sau : "Năm 1925, nghe theo lời của Lý Thụy và Lâm Đức Thụ, Phan Bội Châu gia nhập vào tổ chức "Toàn thể giới bị áp bức nhược tiểu dân tộc", nhưng sau đó Lý Thụy và các đồng chí lập mưu bắt Phan Bội Châu nộp cho thực dân Pháp để : Tổ chức lấy được m...
Chuyện tù "cải tạo" của Phó Tổng Thanh Tra Ngân Hàng Quốc Gia VNCH Một bạn thân ở Montréal Canada vừa gửi cho tôi cuốn Pháp Ngữ Souvenirs et Pensées, viết bởi Bà Bác Sỹ Nguyễn Thị Đảnh và được Bác Sỹ Từ Uyên chuyển qua Việt Ngữ. Bạn lại khuyến khích tôi nếu có thì giờ thì chuyển qua Anh Ngữ theo sự mong muốn của tác giả. Sau khi đọc tôi thấy đặc biệt ở chỗ tù cải tạo này là một chuyên viên tài chính ngân hàng, khác hẳn trường hợp thường thấy của các sỹ quan trong quân lực. Ông Thảo bị đầy đọa sáu năm rưỡi trời để hy vọng moi các hiểu biết của ông về tài sản Ngân Hàng Quốc Gia. Bà Bác Sỹ Đảnh nay định cư tại Oslo Na Uy là một phụ nữ miền Nam, Tây học. Phu quân Đỗ Văn Thảo cũng là người Nam, sinh ngày 21/8/1927 tại Gò Công. Sau khi tốt nghiệp Đại Học tại Pháp ông Thảo đã về làm việc tại Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam từ tháng Tư năm 1955. Ông đã giữ chức Giám Đốc Nha Ngoại Viện rồi Phó Tổng Thanh Tra Ngân Hàng Quốc Gia cho đến ngày 30/4/1975. Ông bị đi tù cải tạo tháng 6/1975 rồi ...