Skip to main content

SỰ THẬT VỀ TRUNG CỘNG…

SỰ THẬT VỀ TRUNG CỘNG…
Tôi xin được nhắc lại về địa dư hình thể trên một lãnh thổ bát ngát 10 triệu cây số vuông lại chỉ có miền Đông là trù phú nhờ độ ẩm thuận tiện cho canh tác – trù phú và hướng ngoại - vì từ đại dương họ nhìn ra ngoài để giao lưu và buôn bán làm giầu. Đa số lãnh thổ ở trong thì nghèo nàn lạc hậu, là đất chiếm đoạt từ đời Mãn Thanh, nhưng là vùng trái độn quân sự để bảo vệ cõi 'Trung Nguyên' của Hán tộc, v.v… Vì vậy, quan hệ về quyền lực, kinh tế lẫn thuế khóa giữa trung ương và các địa phương là vấn đề sinh tử, không dễ giải quyết vì chưa có thể chế liên bang.
Việc cải cách hệ thống ngân sách từ quãng 2014 gây ra một MÂU THUẪN nan giải. Trung ương cần địa phương nộp thuế để nuôi bộ máy đảng, nhà nước, và các tham vọng bành trướng. Nhưng trung ương cũng phải phần nào chia sẻ số lợi tức thuế vụ đó cho các địa phương bị hụt ngân sách. Việc chia sẻ không được giải quyết thỏa đáng vì thiếu cân đối và thiếu phối hợp. Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo đã cảnh báo mấy điều này mà vô vọng.
Hậu quả là nhiều địa phương phải sáng tạo: lập ra các công ty LGFV làm bình phong, phát hành trái phiếu (là đi vay) lấy tiền tài trợ các dự án của địa phương (đáng lẽ địa phương thực hiện với ngân sách của mình). Hệ thống đó trở thành môi trường đầu cơ và tham ô nhờ đất đai do địa phương quản lý được dùng làm phương tiện xây dựng (và chia chác!). Cho nên việc các công ty LGFV mua đi bán lại các trái phiếu để kiếm lời lại bị lỗ! Các chủ nợ cho vay tiền bằng cách mua trái phiếu đang la trời vì không được trả tiền lời theo đúng hạn kỳ.
Nếu khủng hoảng tài chánh nổ ra vì trung ương thiếu biện pháp giải quyết thỏa đáng thì khủng hoảng sẽ là chính trị giữa trung ương và các địa phương. Mà đảng viên cầm đầu các địa phương cũng ở cấp Trung ương Ủy viên nên có tiếng nói. Tập Cận Bình tập trung quyền lực nhưng khó phe lờ thách đố này.
Vì vậy, ta cần theo dõi để thấy Trung Cộng có khá nhiều tử huyệt…

Comments

Popular posts from this blog

​Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế

Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế… Người ấy không hỏi nhiều, không kể lể, chẳng tranh phần đúng, cũng chưa từng đòi phần hơn. Nhưng lạ lắm – cứ mỗi lần nhà có chuyện, thì chính người ấy lại là người đầu tiên chao đảo. Khi ai đó gặp hạn, người ấy lại ốm. Khi cả nhà cùng lo âu, người ấy lại gánh thêm những điều chẳng ai thấy. Không phải vì người đó yếu. Mà bởi trời đất đôi khi có một cách sắp đặt kỳ lạ: Để một người chịu nhiều hơn một chút – Để những người còn lại, được bình yên hơn một chút. co là con út trong một gia đình năm người. Chị gái lấy chồng xa, anh trai có công việc ổn định, bố mẹ vẫn khỏe mạnh ở tuổi về chiều. Chỉ riêng Co – đi đâu cũng lận đận, làm gì cũng va vấp. Đã có lúc, cô ngồi một mình và hỏi: "Hay là mình là đứa gánh nghiệp cả nhà?" Và rồi cô để ý – rất rõ – Mỗi lần trong nhà có người gặp chuyện: mẹ ốm, bố té xe, hay chị gái buồn bực chuyện chồng con… Thì chỉ vài hôm sau, Linh lại là người "đón hạn": xe hư, mất việc, hay bỗng dưng té ...

SÂU BỌ LÊN NGÔI

Ánh sáng Miền Nam đưa tôi về chân lý Vùng đất hiền hoà, nhân bản, phồn vinh Cuộc sống tự do, dân chủ, nghĩa tình Không sắt máu, căm thù, như Miền Bắc. (Phan Huy) Lời thơ như hơi thở. Hơi thở còn sống của một con người nhân bản, đạo nghĩa và sống với trái tim còn nóng. Dù ở đâu, ra sao, nó vẫn không nói lên điều tà tâm gỉa dối, nhưng là một sự thật rất đáng trân trọng trong đời thường của con người! Xem ra nó hoàn toàn khác biệt với cái "người hay bóng ma" của Trần Lực. Vậy Trần Lực là ai? Trong mục kể về chuyện cụ Phan bội Châu bị bắt, ông Trịnh Vân Thanh tác gỉa "Thành ngữ-Điển tích-Danh nhân Từ điển" (NXB Hồn Thiêng, Gia Định. ngày 7-7 1967, quyển 2. Quyển 1 đã xuất bản trước đó đúng 1 năm), ghi lại như sau : "Năm 1925, nghe theo lời của Lý Thụy và Lâm Đức Thụ, Phan Bội Châu gia nhập vào tổ chức "Toàn thể giới bị áp bức nhược tiểu dân tộc", nhưng sau đó Lý Thụy và các đồng chí lập mưu bắt Phan Bội Châu nộp cho thực dân Pháp để : Tổ chức lấy được m...

Việt nho

Theo triết gia Lương Kim Định người Tàu đã biến đổi Việt nho thành Hán nho, phản bội ý nghĩa bản thể của chữ nho/nhu, thay thế phép ứng xử mềm mại, thuần nhất thành lối ứng xử cương cứng, hai mặt "trong pháp ngoài nho"... + Từ Việt nho đến Hán nho Mặc dù sinh ra trong một gia đình nhà nho, nhưng không hiểu sao, hoặc chính vì thế, mà tôi có ác cảm với Nho giáo. Ở Việt Nam, Nho giáo và tính tiểu nông là căn nguyên nhị trùng kìm hãm sự phát triển của đất nước. Và, cũng vì thế, mà tôi lảng đọc Kim Định, nghĩ rằng ông là toàn-nho. Gần đây, do tìm hiểu văn hóa Việt Nam, tôi mới buộc phải đọc ông. Hóa ra, thứ nho mà tôi ghét bấy lâu nay là Hán nho, một thứ nho đã bị tha hóa, xa vời nguồn gốc hoặc bị người ta cố tình bẻ quẹo, còn nho Kim Định tán dương là nguyên nho, được ông gọi là Viẹ...