Skip to main content

ĐỪNG GIEO TIẾNG ÁC CHO ĐIỀN/ ĐỊA CHỦ

Ít nhứt là ở trường hợp các địa chủ xứ Nam kỳ, các bạn làm phim, viết tiểu thuyết có hư cấu cũng vừa vừa thôi, chịu khó đầu tư kiến thức, tìm đọc tài liệu một chút. 
Coi phim mà nói về thời Pháp, kiểu gì cũng có lồng ghép vô vấn đề " Địa-chủ với Tá-điền", và luôn theo lối Địa chủ ác vàng trời mây xanh, bóc lột Tá điền tới hột thóc cuối cùng trong lu. 
Các bạn nên biết, thời Pháp thì 80% đất canh tác ở Nam kỳ, tương ứng với 1,8 triệu ha[mẫu], được giới Địa chủ chia thành các tô địa có diện tích từ 5 tới 10 ha, có trường hợp tới 20 ha, giao cho Tá điền làm.
Về đơn vị đo lường[mẫu], ha, thì thời Pháp, và cho đến ngày nay( một số vùng), 3 miền có cách tính khác nhau: 
Nam kỳ: 1 mẫu= 10.000m2
Trung kỳ: 1 mẫu [xấp xỉ] 4800m2
Bắc kỳ: 1 mẫu [xấp xỉ]3600m2
Và giữa Địa chủ, Tá điền có các giao kèo cụ thể, không phải chủ muốn chèn ép, ăn trên đầu trên cổ Tá điền là được đâu? Theo đó, Địa chủ bỏ ra đất, đóng thuế cho chánh quyền, phía Tá điền tức nhiên bỏ công sức ra, cùng với các vật dụng làm nông. Và, quan trọng chỗ ăn chia, trung bình là Địa chủ sẽ được chia phân nửa số thóc, lúa. 
Rõ ràng đây là giao dịch làm ăn, dựa trên sự tự nguyện của đôi bên, và tui nhận thấy khá công bình đó chớ, đâu ai ép ai? 
Sẵn nói thì nói sâu thêm xíu, về đời sống của nông dân Việt Nam lúc đó. Cuộc sống, mức sanh hoạt, ngân sách của gia đình một tá điền trong Nam là 154$, gần gấp đôi ngân sách của một gia đình Nông dân được gọi là tương đối khá giả ở Bắc kỳ cùng thời điểm. 
Giá vàng lúc đó rơi vô khoảng 30-50$ một lượng( cây), với mức ngân sách 154$/ năm, cuộc sống các Tá điền ở Nam kỳ đâu đến mức bi đát như trong phim hay tiểu thuyết vẫn ra rả lâu nay? 
Tức nhiên vẫn có những trường hợp Địa chủ hà bá, ác nhơn, nhưng số đó nó ít và cũng không ác đến độ như phim miêu tả. Và càng không dễ gì có chuyện ban đêm Địa chủ mò vợ Tá điền kiểu như đi khám điền thổ trong Ngao Sò Ốc Hến, vì Tá điền có nhà ở riêng, cách xa nha Địa chủ, ban đêm mò vô nó tưởng ăn trộm đập cho bờm đầu. 
Tui không ca tụng gì người Pháp, không bợ đỡ gì mấy ông bà Địa chủ, gọi trúng hơn là Điền chủ, nhưng thực tế lịch sử nó làm sao thì nói như vậy, có hư cấu cũng vừa thôi, cứ như kiểu Địa chủ bóc lột, hút máu Tá điền, rù quến vợ người ta. 
Các bạn nên nhớ, năm 1939 toàn Việt Nam có 6800 đại Điền chủ, riêng Nam kỳ chiếm hết 6300 người, việc một điền chủ nắm trong tay 50-100 mẫu đất rất bình thường, cá biệt có người sở hữu vài ngàn, vài chục ngàn, thậm chí hàng trăm ngàn mẫu( bằng cái quận) như ông Trương văn Bền chủ hãng xà bông nổi tiếng với nhãn hiệu Cô Ba có 18.000 mẫu, gia đình ông Bùi Quang Chiêu có cả chục ngàn mẫu, gia đình ông Huỳnh Tấn Phát( có tên đường) cũng là đại điền-chủ. Bản thân ông Huyện Sĩ và con cháu đều sở hữu riêng vài chục ngàn mẫu ruộng. 
Và để sở hữu số ruộng đất bành ky như vậy, họ phải bỏ tiền ra mua hoặc bỏ tiền ra mướn người khai khẩn đó chớ. Thậm chí bị ép mua như ông Huyện Sĩ Lê Phát Đạt. 
Với số Địa chủ nhiều và số lượng diện tích đất canh tác lớn như vậy, nếu họ ác như phim thì ai làm cho họ, không làm cho ông Điền chủ nầy thì Tá điền có thể hợp tác với ông Địa chủ khác. Thực tế thì Địa chủ rất cần Tá điền. 
Còn nữa, những người yêu nước chắc biết phong trào Duy Tân ngoài Trung, Bắc, trong Nam có Minh Tân, theo lời kêu gọi của các nhà trí thức yêu nước như Trần-Chánh Chiếu, Bùi Quang Chiêu, Nguyễn Chánh Sắt, Nguyễn Phan Long... các nhà giàu tại Nam kỳ, trong đó có rất nhiều Địa chủ đã bỏ tiền túi ra tài trợ cho các học trò nghèo học giỏi được qua Nhựt du học.
Trong số 200 du học sanh sang Nhựt du học lúc đó, hơn 100 người là ở Nam kỳ, và tiền của cho 200 học sanh đó đi học là từ các nhà yêu nước, Điền chủ Nam kỳ bỏ ra theo lời kêu gọi của các Nhơn sĩ Nam kỳ. Nhưng khi nhắc về Đông du, người ta chỉ đề cập Phan Bội Châu như người có công đầu. Theo Niên biểu của Phan Bội Châu, Nam kỳ khi đó có 400 người đi du học Nhựt, Châu Âu. 
Chưa kể năm 1940 có 100.000 tấn gạo trong Nam kỳ được chở ra cứu đói đồng bào ngoài Bắc do nạn nhơn mãn trầm trọng ngoài đó, cũng có không ít là gạo của các " Địa chủ ác ôn" đó chớ. 
Và, cuối cùng tui muốn nói: cuộc sống của Tá điền ở Nam kỳ chưa bao giờ bi đát, bần cùng, tuyệt vọng như trong phim( trên số đông)ít nhứt là từ đầu đời Nguyễn cho đến giai đoạn 1945-1954. 
Các bạn có thể tham khảo thêm từ " Vùng đất Nam bộ dưới thời vua Minh Mạng" và" Việt Nam thời Pháp đô hộ".
nguồn: Đất Nam Kỳ.
Bài viết của : Kim Phung Nguyen Thi
...........................
Những điều được dạy trên nhà trường, qua báo chí, phim ảnh hoàn toàn trái ngược với sự thật.
VẬY TẠI SAO SỰ TRÁ ẤY VẦN TỒN TẠI ĐẾN HÔM NAY?

Comments

Popular posts from this blog

​Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế

Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế… Người ấy không hỏi nhiều, không kể lể, chẳng tranh phần đúng, cũng chưa từng đòi phần hơn. Nhưng lạ lắm – cứ mỗi lần nhà có chuyện, thì chính người ấy lại là người đầu tiên chao đảo. Khi ai đó gặp hạn, người ấy lại ốm. Khi cả nhà cùng lo âu, người ấy lại gánh thêm những điều chẳng ai thấy. Không phải vì người đó yếu. Mà bởi trời đất đôi khi có một cách sắp đặt kỳ lạ: Để một người chịu nhiều hơn một chút – Để những người còn lại, được bình yên hơn một chút. co là con út trong một gia đình năm người. Chị gái lấy chồng xa, anh trai có công việc ổn định, bố mẹ vẫn khỏe mạnh ở tuổi về chiều. Chỉ riêng Co – đi đâu cũng lận đận, làm gì cũng va vấp. Đã có lúc, cô ngồi một mình và hỏi: "Hay là mình là đứa gánh nghiệp cả nhà?" Và rồi cô để ý – rất rõ – Mỗi lần trong nhà có người gặp chuyện: mẹ ốm, bố té xe, hay chị gái buồn bực chuyện chồng con… Thì chỉ vài hôm sau, Linh lại là người "đón hạn": xe hư, mất việc, hay bỗng dưng té ...

SÂU BỌ LÊN NGÔI

Ánh sáng Miền Nam đưa tôi về chân lý Vùng đất hiền hoà, nhân bản, phồn vinh Cuộc sống tự do, dân chủ, nghĩa tình Không sắt máu, căm thù, như Miền Bắc. (Phan Huy) Lời thơ như hơi thở. Hơi thở còn sống của một con người nhân bản, đạo nghĩa và sống với trái tim còn nóng. Dù ở đâu, ra sao, nó vẫn không nói lên điều tà tâm gỉa dối, nhưng là một sự thật rất đáng trân trọng trong đời thường của con người! Xem ra nó hoàn toàn khác biệt với cái "người hay bóng ma" của Trần Lực. Vậy Trần Lực là ai? Trong mục kể về chuyện cụ Phan bội Châu bị bắt, ông Trịnh Vân Thanh tác gỉa "Thành ngữ-Điển tích-Danh nhân Từ điển" (NXB Hồn Thiêng, Gia Định. ngày 7-7 1967, quyển 2. Quyển 1 đã xuất bản trước đó đúng 1 năm), ghi lại như sau : "Năm 1925, nghe theo lời của Lý Thụy và Lâm Đức Thụ, Phan Bội Châu gia nhập vào tổ chức "Toàn thể giới bị áp bức nhược tiểu dân tộc", nhưng sau đó Lý Thụy và các đồng chí lập mưu bắt Phan Bội Châu nộp cho thực dân Pháp để : Tổ chức lấy được m...
Chuyện tù "cải tạo" của Phó Tổng Thanh Tra Ngân Hàng Quốc Gia VNCH Một bạn thân ở Montréal Canada vừa gửi cho tôi cuốn Pháp Ngữ Souvenirs et Pensées, viết bởi Bà Bác Sỹ Nguyễn Thị Đảnh và được Bác Sỹ Từ Uyên chuyển qua Việt Ngữ. Bạn lại khuyến khích tôi nếu có thì giờ thì chuyển qua Anh Ngữ theo sự mong muốn của tác giả. Sau khi đọc tôi thấy đặc biệt ở chỗ tù cải tạo này là một chuyên viên tài chính ngân hàng, khác hẳn trường hợp thường thấy của các sỹ quan trong quân lực. Ông Thảo bị đầy đọa sáu năm rưỡi trời để hy vọng moi các hiểu biết của ông về tài sản Ngân Hàng Quốc Gia. Bà Bác Sỹ Đảnh nay định cư tại Oslo Na Uy là một phụ nữ miền Nam, Tây học. Phu quân Đỗ Văn Thảo cũng là người Nam, sinh ngày 21/8/1927 tại Gò Công. Sau khi tốt nghiệp Đại Học tại Pháp ông Thảo đã về làm việc tại Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam từ tháng Tư năm 1955. Ông đã giữ chức Giám Đốc Nha Ngoại Viện rồi Phó Tổng Thanh Tra Ngân Hàng Quốc Gia cho đến ngày 30/4/1975. Ông bị đi tù cải tạo tháng 6/1975 rồi ...