Skip to main content
MÙI TỬ KHÍ DƯỚI ÁNH HỎA CHÂU ĐÊM !
TIỂU ĐOÀN 62 BIỆT ĐỘNG QUÂN - CĂN CỨ LỆ KHÁNH
Polei Kleng là một ngọn đồi lớn nằm phía Tây Bắc của thành phố Kontum, cách trung tâm thành phố khoảng 22 cây số.
Chung quanh Polei Kleng có những đồi thông nhỏ, tạo nên một khung cảnh cao nguyên thơ mộng.
Trên đồi Polei Kleng, có căn cứ hỏa lực do quân đội Mỹ thiết lập rất kiên cố.
Doanh trại của căn cứ xây theo hình tam giác, hệ thống giao thông hào chìm, nổi với 13 lô- cốt bao chung quanh trại, từ trên máy bay nhìn xuống căn cứ thật đẹp. Căn cứ này cũng mang tên là Polei Kleng, và tên Việt là Lệ Khánh.
Vào tháng Ba năm 1966, Lực Lượng Đặc Biệt Hoa-Kỳ thiết lập trại Dân Sự Chiến Đấu trên đỉnh đồi, đặt tên là trại Polei-Kleng (ám số A-241), tiếng Việt là Lệ Khánh.
Polei Kleng
Nhiệm-vụ của trại là ngăn chặn sự xâm lăng của bọn giặc cướp cộng sản bắc việt (mà thực chất chỉ là một đám lính đánh thuê, tay sai cho ngoại bang cộng sản quốc tế) vào thành phố Kontum.
Đến ngày 31 tháng Tám năm 1970 , trại được bàn giao cho Biệt Động Quân Việt Nam và trở thành Tiểu Đoàn 62 BĐQ Biên Phòng.
Phía Tây Bắc của Lệ Khánh, có một làng Thượng chừng 100 nóc nhà, hầu hết đàn ông Thượng trong làng này là lính của Tiểu Đoàn 62 Biệt Động Quân. Có thể nói hết hai phần ba quân số của Tiểu Đoàn là người Thượng.
Đại đội I là đại đội nòng cốt của tiểu đoàn do Thiếu Úy Kchong làm Đại Đội Trưởng.
Thiếu Úy Kchong từ Lực Lượng Dân Sự Chiến Đấu do Hoa Kỳ thành lập và huấn luyện, chuyển qua Tiểu Đoàn 62 Biệt Động Quân Biên Phòng. Kchong mới 22 tuổi, anh là một sĩ quan can trường và hành quân rất giỏi.
Chỉ huy Tiểu Đoàn 62 là Đại Úy Bửu Chuyển, dáng người cao lớn, nước da trắng hồng.
Một lần Tướng Lam Sơn đến thăm trại, gọi ông theo kiểu Huế :
- “Mệ Chuyển”.
Tiểu Đoàn Phó là Trung Úy Phan Thái Bình, dáng người dong dỏng cao, rắn rỏi, đôi mắt linh động, và các sĩ quan khác của tiểu đoàn như Thiếu Úy Lê Văn Anh, Thiếu Úy Nguyễn Văn Tám �đều là những sĩ quan trẻ rất kiên cường.
Lệ Khánh được tổ chức như một làng nhỏ, có bệnh xá khám bệnh cho các gia đình Thượng ở chung quanh trại.
- Có trường học, thầy giáo là người Thượng.
-Có trại gia binh, không phải nhà, mà là những căn hầm như công sự phòng thủ, nhưng rộng rãi cho vợ con của một số quân nhân Thượng.
Trại cũng có những vườn rau xanh, có câu lạc bộ nằm trên đồi, người trong trại gọi là Câu lạc bộ Mây Trên Đồi.
Trại Lệ-Khánh là tiền đồn cuối cùng ngăn chặn hướng tiến quân của địch vào thành phố Kontum, do đó bằng mọi giá, bọn cộng phỉ bắc việt phải san bằng căn cứ này.
Trại Lệ Khánh anh dũng chống trả trước bao nhiêu đợt tấn công của địch quân ròng rã gần một tháng trời.
Lần lượt Charlie, Tân Cảnh rồi Dakto thất thủ.
Muốn tiến vào Kontum, địch quân phải san bằng Lệ Khánh.
Khi mở đầu cuộc tổng công kích vào toàn vùng Cao Nguyên, giai đoạn đầu tiên là một chiến dịch mà Cộng quân đặt tên có tính cách kích động tâm lý là chiến dịch “Poko dậy sóng”.
Poko là một dòng sông nằm phía Tây Quốc Lộ 14, cách Lệ Khánh khoảng 7 cây số, cách thị xã Kontum chừng 20 cây số.
“Poko Dậy Sóng” là chiến dịch đánh chiếm một loạt các căn cứ trong vùng Tam Biên, mà Lệ Khánh là điểm cuối cùng.
Một buổi sáng, khi nắng ban mai chưa đủ ấm để làm tan hết sương mù của miền rừng núi, căn cứ Lệ Khánh lại một lần nữa rung chuyển vừa bởi đạn pháo, vừa bởi tiếng động cơ của một đoàn chiến xa T54 của địch quân.
Pháo phủ đầu rồi khinh binh của địch theo chiến xa tiến vaò như thác lũ.
Địch quân dùng cả những đại pháo của ta mà chúng lấy được ở Dakto như đại bác 105 ly, 155 ly đề bắn vào Lệ Khánh.
Thiếu Tá Bửu Chuyển và tất cả chiến sĩ của Tiểu Đoàn 62 Biệt Động Quân không hề nao núng.
Đã đội trên đầu chiếc nón Mũ Nâu , mặc bộ đồ trận màu hoa rừng là đã sẵn sang chờ đợi những giây phút như ngày hôm nay. Và tiểu đoàn đã anh dũng chiến đấu, chiến đấu cho đến giây phút mà người chiến sĩ còn có thể chiến đấu.
Những ngày mở đầu, địch chỉ pháo từ 500 đến 1000 quả 82 ly và 105 ly.
Những ngày về sau, cường độ pháo kích tăng lên đến mức khủng khiếp, từ 10 ngàn đến 15 ngàn quả đạn trong một ngày.
- Đại Tá Nguyễn Văn Đương, Chỉ Huy Trưởng Biệt Động Quân của Quân Khu II
- Đại Tá Nguyễn Bá Thìn, Tỉnh Trưởng Kontum và Tướng Lý Tòng Bá, Tư Lệnh Sư Đoàn 22 Bộ Binh thường xuyên bay trực thăng trên Lệ Khánh, trực thăng nhiều lần đáp xuống nhưng không thể nào thực hiện được.
Nhất là Đại Tá Đương, ông lo lắng cho các binh sĩ của ông đang ngày đêm chịu đựng những đợt tấn công nặng nề của địch.
Ngày thứ 20, tính từ ngày đẩy lui địch quân đợt đầu, pháo của địch dội vào tới mức không thể đếm được nữa.
Kho đạn căn cứ đã bị cháy.
Trung Tâm Hành Quân bị đạn pháo 155 ly phá sập.
Đạn dược, lương thực và nước chỉ dự trữ đủ dùng trong 3 tháng. Lệ Khánh hoàn toàn bị cô lập. Không tiếp tế, không tải thương được. Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn hỏi trên máy :
– Các anh còn chịu được không ?
Thiếu Tá Chuyển trả lời :
– Chúng tôi vẫn chiến đấu.
Mấy ngày sau, toán cố vấn quân sự liên lạc khẩn về Kontum.
Một cuộc oanh kích dữ dội do máy bay của Không Quân Mỹ thực hiện để dọn một bãi đáp cấp thời ngay trong trại.
Hai chiếc trực thăng loại nhỏ, từ bên ngoài bay luồn vào Lệ Khánh với một độ bay thật thấp để tránh pháo, và không một lời giã từ, toán cố vấn Mỹ trong căn cứ vội vã lên trực thăng bay ra khỏi trại an toàn.
Tiểu Đoàn 62 Biệt Động Quân vẫn tiếp tục chiến đấu.
- Những người bị thương nặng thì nằm ở bệnh xá.
Những người bị thương nhẹ được băng bó rồi tiếp tục cầm súng trở lại phòng tuyến của mình.
- Vợ con của các binh sĩ cũng được phát súng, phụ giúp quan sát, canh phòng, tải đạn, tải thương…
Có thể nói gần một tháng trời, Lệ Khánh không có ban đêm. Mỗi ngày khi mặt trời khuất bóng, những trái hỏa châu được máy bay thả xuống liên tục soi sáng cả một vùng chung quanh trại.
Tướng Lý Tòng Bá đưa một tiểu đoàn Pháo Binh nằm tại hướng Đông Lệ Khánh, bên kia sông Poki, để yểm trợ cho căn cứ này.
Pháo yểm trợ bắn trùm chỉ cách quân trú phòng căn cứ có 20 thước.
Xác của địch quân rải đầy chung quanh hàng rào phòng thủ đã hơn 20 ngày nay.
Thây người chết sình thối và mùi thuốc súng pha trộn với nhau làm cho Lệ Khánh đầy đặc tử khí.
Từ ngày thứ 20 về sau, Quân Đoàn II cho lệnh Lệ Khánh được xử trí tùy theo tình hình. Liên lạc truyền tin khó khăn vì ăng-ten dù không căng lên được. Các cao điểm chung quanh Lệ Khánh đã bị chiếm và đặt súng lớn. Ăng ten dù căng lên là bị pháo trúng ngay.
Chiều ngày 9/5/1972 . Thiếu Tá Tiểu đoàn trưởng Bửu Chuyển đã họp với Ban Chỉ Huy và các Đại đội trưởng và bàn thảo với nhau.
Cuối cùng Thiếu Tá Chuyển quyết định rút. Đại Úy Bình đồng ý nhưng cảnh giác :
– Ra là đụng nặng lắm.
Trong suốt thời gian này , Đại Úy Bình nhận xét kỹ và thấy rằng :
- Trong 13 lô- cốt chung quanh trại, chỉ có lô- cốt số 13 là khu vực tương đối ít bị pháo nhất. Bởi vậy Đại Úy đề nghị, nếu rút quân ra khỏi căn cứ, nên ra từ lô-cốt này.
Một hạ sĩ quan thủ kho đạn dược được lệnh kiểm xem còn có bao nhiêu đoạn Bangalo. Còn đúng 13 đoạn.
Tất cả tiểu đoàn được lệnh chuẩn bị sẵn sàng, kể cả gia đình binh sĩ. Hành trang gọn và nhẹ, chủ yếu là súng đạn. Tất cả những tài liệu đều được hủy.
Đúng 4 giờ sáng, 3 đoạn Bangalo nối thành một ống dài xuyên qua những lớp hàng rào kẽm gai chằng chịt ở hướng lô cốt số 3. Địch vẫn pháo như mưa vào trại.
Thiếu Tá Chuyển ra lệnh.
Tiếng nổ của Bangalo chìm mất trong tiếng pháo ầm ầm của địch. Một ánh lửa xanh biếc bừng lên, cả chục lớp hàng rào kẽm gai đã bị Bangalo xé ra một đường dài.
Thiếu úy Kchong, Đại Đội Trưởng Đại Đội I được lệnh dẫn đại đội mở đường máu tiến ra trước.
Thiếu Tá Chuyển cùng Bộ Chỉ Huy theo sau, tiến về hướng Đông.
Đại Úy Bình dẫn một cánh với gia đình binh sĩ vừa tiến ra là đánh chiếm ngay một ngọn đồi nhỏ gần đó, phá được ổ đại liên của địch để yểm trợ cho cánh của Thiếu Tá Chuyển.
Sau đó hai bên tách ra, cánh của Đại Úy Bình đi về hướng Bắc.
Phi cơ L19 bay quan sát trên cao. Người phi công gọi:
– Nam Bình, anh ở đâu trả lời.
Đại Úy Bình :
– Tôi vừa ra khỏi trại.
Phi công L19 :
– Tăng địch đang vào trại, đông như kiến.
Đại Úy Bình hét lên :
– Cho bom dập xuống.
Phi công L19 :
– Nhận rõ. Chờ xem.
Từng chiếc phản lực theo nhau bay đến. Lượn trên cao vì phòng không của địch như đan lưới. Những cánh chim bằng của Không Đoàn Biên Trấn đã từng vào sanh ra tử nên biết bao kinh nghiệm.
Những chiếc phản lực nối đuôi nhau chúi xuống. Những tiếng nổ rung chuyển cả một vùng đồi núi. Lệ Khánh chìm trong biển lửa . Cộng quân tổn thất nặng.
Đại Úy Bình gọi L19 nhờ dẫn đường. Không nghe trả lời, nhìn lên, thấy máy bay đã trúng đạn đang bốc cháy. Một cánh dù bung ra. Cầu cho anh đừng rơi vào tay địch.
Ngày hôm sau, khoảng 4 giờ chiều, cánh của Thiếu Tá Chuyển và cánh của Đại Úy Bình gặp nhau. Họ mới rời Lệ Khánh được chừng 5 cây số.
Địch bám theo sát, vừa đi vừa đánh.Đàn bà và trẻ con di chuyển rất chậm. Trẻ con khóc nên bị địch theo hoài. Còn chừng hai cây số nửa mới đến sông Poko.
Thiếu Tá Chuyển ra lệnh đi tiếp và nói với Đại Úy Bình :
– Anh vẫn theo hướng Bắc và giữ mặt Bắc cho tôi.
Hai cánh quân chia tay. Vừa đi chừng 500 thước thì Đại Úy Bình nghe bên cánh của Thiếu Tá Chuyển có tiếng súng nổ rền. Đại Úy Bình chụp máy hỏi:
– Anh đụng nặng không?
Thiếu Tá Chuyển :
– Tôi bị tụi nó vây rồi.
Đại Úy Bình:
– Cần tôi tiếp không?
Thiếu Tá Chuyển:
– Không. Dẫn anh em đi đi. Sau đó, thì cả hai không còn liên lạc được với nhau nữa.
Đó là những lời cuối cùng mà hai ông trưởng và phó trao đổi với nhau...
Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi ?
Bây giờ đến phiên cánh của đại úy Bình bị đuổi kịp, dường như đâu cũng chạm địch. Đoàn người vẫn phải tiếp tục di chuyển để tìm lối thoát trong cái chết.
Đại úy Bình ra lệnh, vừa chiến đấu vừa lui dần về phiá bờ sông Pơ-Kô… người chết phải bỏ lại, lo cho người sống nhất là những người đàn bà và trẻ con.
Ra tới bờ sông Pơ-Kô, nhằm mùa khô nước chỉ ngang đến ngực.
Đại úy Bình và một số Biệt-Động-Quân còn sống sót dừng lại để ngăn cản địch cho đàn bà, trẻ con và các quân nhân bị thương lội qua trước.
Quân cộng sản bắn đạn súng cối 61 ly vào đám đàn bà trẻ con vô tội đang tìm cách vượt sông, vô số người chết, dòng sông Pơ-Kô dậy sóng, máu nhuộm đỏ một khúc sông…
Bên bờ sông, một người đàn bà Thượng đai đứa con trước ngực, trúng đạn nằm chết, đứa bé vẫn còn ngậm vú mẹ.
Trước cảnh thương tâm đó, đại úy Bình ra lệnh cho một người lính tháo dây đai, lấy đứa bé ra khỏi người mẹ rồi đem qua sông trước.
https://bencublog.wordpress.com/2020...g-thanh-phong/
Qua được bên kia sông, đại úy Bình được đại tá Đương, chỉ huy trưởng BĐQ vùng II, ôm chầm lấy khen ngợi, hỏi thăm.
Cánh quân của đại úy Bình lúc bắt đầu rút có 360 người gồm cả đàn bà, trẻ con, qua được sông còn lại 97 người, phần chết, bị bắt và một số thất lạc trong rừng.
Sau đó đàn bà, trẻ con và thương binh được đưa về Kontum.
Đại úy Bình và một số Biệt-Động-Quân xin ở lại để chờ đón các quân nhân thất lạc đang tìm đường thoát.
Mặc dầu pháo địch vẫn bắn qua, các Biệt-Động-Quân vẫn cương quyết nằm lại dọc theo bờ sông đón các chiến hữu thất lạc.
Đã ba ngày qua, không có tin gì thêm… chán nản, thất vọng, màn đêm xuống, một làn sương lạnh từ mặt sông dâng lên… bỗng có tiếng lội dưới nước, một, hai, ba, tất cả bốn bóng đen hiện ra đang đi lên từ phiá bờ sông. Tất cả mọi người nín thở, súng đạn sẵn sàng rồi hỏi nhỏ.
– Ai ?
– Biệt-Động-Quân.
Tất cả mọi người rời chỗ nấp chạy lại ôm chầm lấy bốn người mới qua sông, quân phục vẫn còn ướt.
Bốn quân nhân này thuộc cánh quân đi theo thiếu tá Chuyển, họ cho biết là :
Thiếu tá Chuyển bị thương, bị bắt dẫn đi, ông không chịu nên bị giết tại chỗ.
Câu chuyện về tiểu đoàn 62 Biệt-Động-Quân và căn cứ Lệ-Khánh đến đây chấm dứt.
Đại úy Phan Thái Bình, sau năm 1975 đi cải tạo ngoài bắc 11 năm, ông cùng gia đình đến định cư tại Los Angeles vào tháng mười năm 1993, đem theo được một tấm hình kỷ niệm chụp khỏang tháng sáu năm 1972, ngày được gắn lon đặc cách tại bộ tư lệnh quân đoàn II.
Tấm hình đã phai mờ vì phải chôn dấu.
Dallas, ngày 06 tháng năm, 1995
Vũ-Đình-Hiếu

Comments

Popular posts from this blog

Chuyện tù "cải tạo" của Phó Tổng Thanh Tra Ngân Hàng Quốc Gia VNCH Một bạn thân ở Montréal Canada vừa gửi cho tôi cuốn Pháp Ngữ Souvenirs et Pensées, viết bởi Bà Bác Sỹ Nguyễn Thị Đảnh và được Bác Sỹ Từ Uyên chuyển qua Việt Ngữ. Bạn lại khuyến khích tôi nếu có thì giờ thì chuyển qua Anh Ngữ theo sự mong muốn của tác giả. Sau khi đọc tôi thấy đặc biệt ở chỗ tù cải tạo này là một chuyên viên tài chính ngân hàng, khác hẳn trường hợp thường thấy của các sỹ quan trong quân lực. Ông Thảo bị đầy đọa sáu năm rưỡi trời để hy vọng moi các hiểu biết của ông về tài sản Ngân Hàng Quốc Gia. Bà Bác Sỹ Đảnh nay định cư tại Oslo Na Uy là một phụ nữ miền Nam, Tây học. Phu quân Đỗ Văn Thảo cũng là người Nam, sinh ngày 21/8/1927 tại Gò Công. Sau khi tốt nghiệp Đại Học tại Pháp ông Thảo đã về làm việc tại Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam từ tháng Tư năm 1955. Ông đã giữ chức Giám Đốc Nha Ngoại Viện rồi Phó Tổng Thanh Tra Ngân Hàng Quốc Gia cho đến ngày 30/4/1975. Ông bị đi tù cải tạo tháng 6/1975 rồi ...

TỘI ÁC ĐAO PHỦ ANH EM HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG TẠI HUẾ 1968

TƯỞNG NIỆM ̀́58 CUỘC THẢM SÁT TẾT MẬU THÂN 1968 CỘNG SẢN VIỆT NAM GIẾT HẠI TẬP THỂ THƯỜNG DÂN VÔ TỘI 1968 - 2026 Mậu Thân-Huế, anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường và người vẽ đường hươu chạy: Nguyễn Quang Lập Tết Mậu Thân-Huế 1968 là sự diệt chủng của CS đối với Miền Nam, trong đó xác người vương vãi khắp nơi, từ góc phố đến thôn làng, từ nóc nhà, sân sau, sân trước, đến lùm cây ngọn cỏ. Toàn thành phố phủ một màu tang trắng bất tận, trải dài từ thị xã cho đến tận núi Ba Đồn, nơi tái chôn cất 5327 xác thường dân vô tội mà đã bị trói quặt đàng sau, cột thành từng chùm rồi lấp trong những hầm sâu hố cạn. Còn di tích lịch sử quý báu của dân tộc, cố đô nhà Nguyễn bị phá hủy gần như hoàn toàn, nhà cửa của dân chúng thì trở thành gạch vụn vào đúng dịp tết cổ truyền Mậu Thân 1968, qua sự kiện lừa ngưng bắn ba ngày ăn tết của Hồ Chí Minh và Lê Duẩn. Đó cũng là câu chuyện mà hàng mấy chục người Việt Cộng nằm vùng trong thành phố Huế, chẳng hạn như Nguyễn Đắc Xuân, Nguyễn Thị Đoan Trinh...

​Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế

Trong mỗi gia đình, luôn có một người như thế… Người ấy không hỏi nhiều, không kể lể, chẳng tranh phần đúng, cũng chưa từng đòi phần hơn. Nhưng lạ lắm – cứ mỗi lần nhà có chuyện, thì chính người ấy lại là người đầu tiên chao đảo. Khi ai đó gặp hạn, người ấy lại ốm. Khi cả nhà cùng lo âu, người ấy lại gánh thêm những điều chẳng ai thấy. Không phải vì người đó yếu. Mà bởi trời đất đôi khi có một cách sắp đặt kỳ lạ: Để một người chịu nhiều hơn một chút – Để những người còn lại, được bình yên hơn một chút. co là con út trong một gia đình năm người. Chị gái lấy chồng xa, anh trai có công việc ổn định, bố mẹ vẫn khỏe mạnh ở tuổi về chiều. Chỉ riêng Co – đi đâu cũng lận đận, làm gì cũng va vấp. Đã có lúc, cô ngồi một mình và hỏi: "Hay là mình là đứa gánh nghiệp cả nhà?" Và rồi cô để ý – rất rõ – Mỗi lần trong nhà có người gặp chuyện: mẹ ốm, bố té xe, hay chị gái buồn bực chuyện chồng con… Thì chỉ vài hôm sau, Linh lại là người "đón hạn": xe hư, mất việc, hay bỗng dưng té ...