Skip to main content
🔴 Nguyễn Cao Kỳ là Nguyễn Trở Cờ⁩ -
- Trước khi bất ngờ bị bắt cóc về Việt Nam, ông Trinh Xuân Thanh đã để lại một bản hồi ký bí mật động trời cho gia đình tại Berlin. Tới hôm nay gia đình ông Trịnh Xuân Thanh đưa cho các ký giả đăng lên mạng Internet. Nội dung như sau:
Chuyện ông Nguyễn Cao Kỳ về nước ngày 14/01/2004 đã làm xáo động cộng đồng người Việt hải ngoại, nhất là những người của VNCH trước 1975.
Người đầu tiên ông Kỳ gặp ở Việt Nam là ông Võ Viết Thanh lúc đó là Trung tướng, Tổng cục trưởng tổng cục An ninh.
Ông Võ Viết Thanh trước đây làm chủ tịch UBND thành phố HCM và nổi tiếng trong vụ Minh Phụng.
Có 1 ông trưởng phòng của 1 Ngân hàng nhà nước tại Sài gòn đã về hưu kể với tôi là Minh Phụng muốn vay được tiền của Ngân hàng lúc đó thì phải chi cho ông Võ Viết Thanh 15%.
Khoản nợ Minh Phụng vay của ngân hàng theo báo chí nêu ra là 6.000 tỷ tức là ông Thanh này có ít nhất 900 tỷ tiền hồi đó 1991-1997.
Thực hư không biết thế nào nhưng Ông Võ Viết Thanh được điều ra Bộ Công An làm Tổng cục trưởng Tổng cục an ninh còn ông Minh Phụng thì đi ngủ với giun.
Ông Nguyễn Cao Kỳ về nước là để hoàn tất Nghị quyết 36 của Đảng về vấn đề Người Việt Hải Ngoại khi Bộ chính trị thấy được dòng tiền kiều hối là tài nguyên vô hạn nếu biết khai thác tốt.
Trung ương đảng biết rõ tướng Nguyễn Cao Kỳ là 1 vị tướng liêm khiết và chống cộng đến cùng, nên nếu lôi kéo được ông Kỳ về nước là thành công rất lớn và tiếng nói của ông Kỳ sẽ như 1 chiếc máy bơm để bơm Kiều hối về Việt Nam.
Không phải dễ dàng tìm được người nói chuyện với ông Kỳ và thuyết phục ông ấy về nước và Trung ương đảng đã nghĩ ngay đến bố tôi là ông Trịnh Xuân Giới.
Sở dĩ Trung ương đảng chọn bố tôi vì họ biết bố tôi có 1 người anh ruột cùng cha khác mẹ đi vào Nam 1954 đó chính là Ông Trịnh Xuân Ngạn – trước đây là Chánh án Pháp viện tối cao của VNCH.
Bác Ngạn tôi lại có người con Trai là Trịnh Xuân Thuận, một nhà thiên văn học nổi tiếng đang sống tại Pháp và mối quan hệ giữa bác Ngạn tôi và ông Nguyễn Cao Kỳ thời VNCH là rất tốt.
Trưởng ban dân vận Trung ương lúc đó là ông Nguyễn Minh Triết tức Sáu Phong đã vội vàng đưa bố tôi về làm Phó ban dân vận Trung Ương để thực hiện nhiệm vụ này.
Ông Sáu Phong vừa dốt nát lại vừa tham nên Trung ương đảng biết là cỡ như ông Sáu Phong mà sang Mỹ thì ông Kỳ sẽ không bao giờ tiếp.
Bố tôi sang Mỹ không phải với tư cách là lính của ông Sáu Phong mà với tư cách là trợ lý của nhà ngoại giao Nguyễn Đình Bin.
Sau mấy lần trò chuyện với anh tôi là ông Trịnh Xuân Thuận thì ông Nguyễn Cao Kỳ đồng ý gặp bố tôi ông Trịnh Xuân Giới với tư cách là người đồng hương ở bên kia chiến tuyến.
Ông Kỳ khăng khăng nói, sang đây chơi thì chơi vui thôi, còn các ông đừng hòng dụ tôi về để bắt tôi.
Nhưng như người ta nói "Mưa dầm thấm sâu" và "Cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền". Cuối cùng ông Nguyễn Cao Kỳ cũng chấp nhận về nước với cái giá 50 triệu đô la.
Trung ương đảng xác định bỏ ra 50 triệu đô để mỗi năm thu về hơn 10 tỷ đô thì quá lãi, còn lãi gấp ngàn lần so với buôn vũ khí và heroin.
Và ông Nguyễn Cao Kỳ đã về nước với những phát ngôn cùng những hành động làm cho những người VNCH trước đây biết ông, đều bất ngờ và buồn chán.
Con gái ông Nguyễn Cao Kỳ là cô Nguyễn Cao Kỳ Duyên cũng được về nước đầu tư với những ưu đãi bất ngờ khi cô ta đầu tư vào chuỗi nhà hàng khách sạn Memory Longue tại Đà nẵng, nhưng sau khi ông Kỳ chết thì ưu đãi cũng hết và còn bị chèn ép đủ thứ khiến cô ta phải rút hết về Mỹ, chỉ để lại mấy cái cửa hàng bán thực phẩm chức năng và mỹ phẩm cùng hàng thời trang xách tay từ Mỹ về Việt Nam.
—–
Tâm Công Hồ phê bình viên tướng trở cờ đốn mạt như sau:
[1]
TRỞ CỜ TUYÊN BỐ
Đánh thuê kẻ ấy chính là tôi (!!!) (*)
Phát biểu lăng nhăng chẳng được rồi.
Quý vị lập kỳ công thống nhất
Bắc Nam dứt vấn nạn chia đôi
Được chìa tay bắt… hân hoan quá
Xin ngả mũ chào… giản dị thôi
Hàng tướng đâm sau lưng chiến hữu
Chiêu bài hoà hợp… rượu mềm môi!
2011
TÂM CÔNG HỒ
(*) Nguyễn Cao Kỳ tuyên bố linh tinh láo lếu bên bàn nhậu do Nguyễn Minh Triết khoản đãi tại nhà hàng ở Nam California rằng: "Tất cả những kẻ nói linh tinh là phản quốc. Ngày hôm nay chấm dứt mọi bất hoà để bắt tay xây dựng đất nước".
[2]
NHỤC LÂY
Chó chết còn thơm dĩa chả cầy
Tro tàn rải bẩn đất Sơn Tây
Lắc đầu Vẹm nó xua nguây nguẩy
Gục mặt Đốm mày chạy đó đây
Nghĩ giận cẩu Kỳ theo bợ giặc
Lại thương anh Quốc chết tan thây
Đứa con cầu tự sao tồi tệ
Sắc áo màu cờ nhục nhã lây!
2011
TÂM CÔNG HỒ
(*) NCK về nước chạy cờ bưng bô nịnh bợ bạo quyền CSVN. Bịnh chết tại Mã Lai, thân nhân xin Đảng và Nhà nước XHCN cho đem hũ tro tàn về rải ở quê Sơn Tây nhưng nguyện vọng ấy không được chấp thuận. Thực là một cái chết nhục nhã lưu xú vạn niên, không thể so sánh được với cái chết oai hùng của người phi công Quân Lực VNCH là Phạm Phú Quốc trong phi vụ oanh tạc trên vùng đất giặc bên kia vĩ tuyến 17, đã được một nhạc sĩ đương thời làm nhạc ca tụng lưu danh thiên cổ.
Nguồn (Tâm Hồ facebook)

Comments

Popular posts from this blog

Chuyện tù "cải tạo" của Phó Tổng Thanh Tra Ngân Hàng Quốc Gia VNCH Một bạn thân ở Montréal Canada vừa gửi cho tôi cuốn Pháp Ngữ Souvenirs et Pensées, viết bởi Bà Bác Sỹ Nguyễn Thị Đảnh và được Bác Sỹ Từ Uyên chuyển qua Việt Ngữ. Bạn lại khuyến khích tôi nếu có thì giờ thì chuyển qua Anh Ngữ theo sự mong muốn của tác giả. Sau khi đọc tôi thấy đặc biệt ở chỗ tù cải tạo này là một chuyên viên tài chính ngân hàng, khác hẳn trường hợp thường thấy của các sỹ quan trong quân lực. Ông Thảo bị đầy đọa sáu năm rưỡi trời để hy vọng moi các hiểu biết của ông về tài sản Ngân Hàng Quốc Gia. Bà Bác Sỹ Đảnh nay định cư tại Oslo Na Uy là một phụ nữ miền Nam, Tây học. Phu quân Đỗ Văn Thảo cũng là người Nam, sinh ngày 21/8/1927 tại Gò Công. Sau khi tốt nghiệp Đại Học tại Pháp ông Thảo đã về làm việc tại Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam từ tháng Tư năm 1955. Ông đã giữ chức Giám Đốc Nha Ngoại Viện rồi Phó Tổng Thanh Tra Ngân Hàng Quốc Gia cho đến ngày 30/4/1975. Ông bị đi tù cải tạo tháng 6/1975 rồi ...

TỘI ÁC ĐAO PHỦ ANH EM HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG TẠI HUẾ 1968

TƯỞNG NIỆM ̀́58 CUỘC THẢM SÁT TẾT MẬU THÂN 1968 CỘNG SẢN VIỆT NAM GIẾT HẠI TẬP THỂ THƯỜNG DÂN VÔ TỘI 1968 - 2026 Mậu Thân-Huế, anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường và người vẽ đường hươu chạy: Nguyễn Quang Lập Tết Mậu Thân-Huế 1968 là sự diệt chủng của CS đối với Miền Nam, trong đó xác người vương vãi khắp nơi, từ góc phố đến thôn làng, từ nóc nhà, sân sau, sân trước, đến lùm cây ngọn cỏ. Toàn thành phố phủ một màu tang trắng bất tận, trải dài từ thị xã cho đến tận núi Ba Đồn, nơi tái chôn cất 5327 xác thường dân vô tội mà đã bị trói quặt đàng sau, cột thành từng chùm rồi lấp trong những hầm sâu hố cạn. Còn di tích lịch sử quý báu của dân tộc, cố đô nhà Nguyễn bị phá hủy gần như hoàn toàn, nhà cửa của dân chúng thì trở thành gạch vụn vào đúng dịp tết cổ truyền Mậu Thân 1968, qua sự kiện lừa ngưng bắn ba ngày ăn tết của Hồ Chí Minh và Lê Duẩn. Đó cũng là câu chuyện mà hàng mấy chục người Việt Cộng nằm vùng trong thành phố Huế, chẳng hạn như Nguyễn Đắc Xuân, Nguyễn Thị Đoan Trinh...

TẠI SAO CÁC NHÓM CÁNH TẢ PHƯƠNG TÂY ĐẶT LỢI ÍCH TOÀN CẦU HÓA LÊN TRÊN LÒNG YÊU NƯỚC, YÊU DÂN TỘC ?

Yêu nước theo nghĩa cổ điển là gì ? Khái niệm yêu nước và yêu dân tộc theo nghĩa phổ biến, cổ điển thường được hiểu là những tình cảm tự nhiên, thiêng liêng gắn liền với cội nguồn và sự sinh tồn của một cộng đồng. Theo nghĩa đó, lòng yêu nước bắt đầu từ tình yêu địa lý và huyết thống - sự gắn kết với mảnh đất nơi mình sinh ra, với cảnh quan, ngôn ngữ, phong tục tập quán - và mở rộng thành ý thức dân tộc: sự tự nhận thức mình thuộc về một cộng đồng có chung lịch sử, văn hóa và vận mệnh. Biểu hiện cao nhất và phổ biến nhất của lòng yêu nước trong lịch sử là ý thức bảo vệ chủ quyền và độc lập. Lòng yêu nước thường bùng phát mạnh mẽ nhất khi dân tộc đối mặt với hiểm họa từ bên ngoài, tạo nên sức mạnh đoàn kết vượt qua mọi khác biệt cá nhân. Song song với đó là việc bảo tồn di sản: coi tiếng mẹ đẻ là "linh hồn" của dân tộc, tôn trọng công ơn tiền nhân và duy trì các chuẩn mực văn hóa riêng biệt phân biệt dân tộc này với dân tộc kh...